Xuyên thành tội phụ bị lưu đày, ta ép điên một thế hệ đế hậu. - Chương 149: Chương 149

Cập nhật lúc: 2026-04-11 12:25:22
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sự hoảng loạn như lũ vỡ bờ, nháy mắt cuốn trôi lý trí của .

 

Giữa sự hỗn loạn, Lục Cẩm Loan chợt nhanh trí liếc về phía lưng bên .

 

Dù cát bụi cay xòe mắt, nàng vẫn tinh ý phát hiện một vách đất dốc bên hông cồn cát, hình thành do sự bào mòn của cuồng phong qua năm tháng.

 

Dưới vách đất đó, một cái hố cạn lõm trong, thể miễn cưỡng chứa chừng mười mấy chen chúc, xem như là nơi nương tựa duy nhất giữa vùng biển c.h.ế.t ch.óc .

 

"Điện hạ, ngài thấy cái hố vách đất ? Chúng đến đó ."

 

Tiêu Cảnh Trạch theo hướng đó, cái hố nông vách đất hiện lên lúc ẩn lúc hiện trong màn cát bụi đỏ rực.

 

Bản năng sinh tồn lấn át tất cả, bước những bước dài vọt tới cạnh Thế t.ử Tiêu Hằng, đoạt lấy nhi t.ử từ tay bà t.ử.

 

Sau đó, đưa tay rảnh rỗi túm lấy cổ tay Lục Cẩm Loan kéo về bên cạnh : "Bám c.h.ặ.t , đừng để lạc."

 

Lục Cẩm Loan bấu c.h.ặ.t lấy vạt áo , nhắm mắt theo sát gót .

 

Cách đó xa, Thôi Tĩnh Thư đang chật vật cố gắng vững giữa cơn bão cát.

 

"Mẫu phi!" Tiêu Hằng đưa tay chỉ về phía Thôi Tĩnh Thư, "Phụ vương, mẫu phi, mẫu phi ở đằng ."

 

Cơn bão mỗi lúc một gần.

 

Tiêu Cảnh Trạch do dự một thoáng, cuối cùng vẫn bước tới, chỉ hét lớn về phía Thôi Tĩnh Thư bằng giọng khàn đặc: "Vương phi, mau đây với !"

 

Tiếng rít gào của gió lốc x.é to.ạc giọng của thành từng mảnh vỡ vụn.

 

"Bảo vệ Vương phi!"

 

Bỏ câu đó, Tiêu Cảnh Trạch sự vây quanh của mấy tên tâm phúc liền tức tốc lao về phía cái hố nông vách đất.

 

Gần như cùng lúc đó, Chỉ huy sứ Tuần Thành vệ Đoạn Tố cũng dẫn theo vợ con chạy tới vách đất .

 

Trong mắt nhà họ Đoạn cũng bùng lên khao khát sinh tồn, cố chen lấn để lọt mảnh đất bằng bàn tay .

 

Vốn dĩ cái hố nông chỉ đủ cho mười mấy dung , trong chớp mắt trở nên chật ních.

 

Tiêu Cảnh Trạch theo bản năng cau mày, nháy mắt hiệu với gia đinh bên cạnh.

 

"Cho Vương gia và Thế t.ử trong!"

 

Đám gia đinh phủ Tần Vương hung hãn xô đẩy nhà họ Đoạn , thô bạo mở một con đường m.á.u cho mấy Tiêu Cảnh Trạch.

 

"Không vô lễ!" Rất nhanh, Tiêu Cảnh Trạch vững trong hố nông.

 

Hắn dựa lưng bức vách đất vững chãi phía , khẽ thở hổn hển một lạnh nhạt: "Đều là một nhà, tự nhiên nên đồng tâm hiệp lực. Để Đoạn Chỉ huy sứ và những khác ."

 

Nghe lời , mấy nhà họ Đoạn còn khách khí nữa, chen chúc đẩy cái hố nông.

 

Vài ngày Đoạn Tố lợn rừng hoảng sợ đến trẹo chân, dọc đường lão tự quan hệ với nhà họ Cố , cũng còn mặt mũi hạ cầu xin Lục Bạch Du chữa trị.

 

Lão ỷ phận võ tướng, chỉ xin Tiêu Cảnh Trạch chút t.h.u.ố.c trị thương cố c.ắ.n răng tiếp.

 

Ngờ họa vô đơn chí.

 

Lúc qua bãi đất mặn kiềm, cổ chân lớp vỏ kiềm sắc nhọn cứa rách, hiện tại càng thêm đau đớn khó nhịn.

 

Giữa lúc chen lấn xô đẩy, lão một lực cực mạnh đẩy lùi lảo đảo về phía , chân vấp mảng cát mềm nên ngã nhào xuống con dốc cồn cát.

 

"Cha!" Đoạn Tấn Chu cùng đại ca, đại tẩu và mẫu chật vật lọt trong hố.

 

Thấy , bỗng kinh hô, theo bản năng định lao ngoài.

 

"Bảo vệ điện hạ và Thế t.ử!" Gia đinh phủ Tần Vương gào thét, dùng che chắn nơi đầu gió, đồng thời chắn luôn lối của Đoạn Tấn Chu.

 

"Thả ." Đoạn Tấn Chu dùng sức xô đẩy tên gia đinh hình to lớn của phủ Tần Vương cản mặt, nhưng đối phương vững chãi như tòa tháp, hạng mà thể lay động .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-toi-phu-bi-luu-day-ta-ep-dien-mot-the-he-de-hau-bzml/chuong-149-chuong-149.html.]

 

"Đại ca, mau tới giúp . Cha còn ở bên ngoài!"

 

Đoạn Tấn Sơn do dự một thoáng, định bước tới thì tên gia đinh cầm đầu trừng mắt lườm một cái: "Còn ồn ào thì tất cả cút hết ngoài."

 

Bước chân nhấc lên của y rụt về.

 

Tiếp đó, y nhắm nghiền mắt, vung tay tung một cú c.h.ặ.t c.h.é.m mạnh bạo gáy Đoạn Tấn Chu.

 

Đoạn Tấn Chu kinh ngạc ngoảnh đầu , nơi đáy mắt ngập tràn sự chấn động dám tin.

 

Giây tiếp theo, hình loạng choạng dữ dội, ngã quỵ xuống mặt đất.

 

Trên cồn cát, Đoạn Tố lối bịt kín mít, sức giãy giụa toan bò dậy.

 

trận cuồng phong cát bụi quét qua khiến lão lảo đảo vững, ngay đó ngã huỵch xuống đất.

 

lúc , Thôi Tĩnh Thư bà t.ử phủ Tần Vương dìu đỡ, ngược dòng cuồng phong cơ hồ thể cuốn bay , gian nan lết tới mép vách đất.

 

Thế nhưng nàng chỉ kịp thấy bóng lưng phu quân ôm nhi t.ử cùng Lục Cẩm Loan biến mất trong bóng tối của hố sâu, tầm lập tức bức tường do gia đinh phủ Tần Vương tạo thành chắn .

 

Thôi Tĩnh Thư tuyệt vọng nhận , , bản trở thành quân cờ phu quân vứt bỏ.

 

Một nỗi buốt giá lạnh lẽo pha lẫn sự kinh hoàng tột độ nháy mắt nhấn chìm nàng .

 

"Vương phi, rạp xuống." Bà t.ử bên cạnh dùng sức kéo Thôi Tĩnh Thư đang ngây dại ngã nhào xuống, rúc rễ cây của vách đất, dùng cơ thể và đôi tay sức bảo vệ khuôn mặt.

 

Cơ hồ cùng lúc đó, cơn bão cát bụi độc màu đỏ thẫm mang theo tiếng rít gào thê lương như quỷ sói hú, che rợp trời đất điên cuồng ập tới.

 

Đoạn Tố chật vật bò dậy thậm chí kịp thốt tiếng kêu t.h.ả.m thiết cuồng bạo cát bụi hòa lẫn các tinh thể mặn kiềm sắc bén bao trùm .

 

Cát bụi như một bàn tay vô hình, ấn mạnh lão xuống mặt cát, điên cuồng thốc khoang miệng, mũi, tai, lấp đầy tấc da thịt trần trụi và luồn lách qua từng khe áo.

 

Cái bóng giãy giụa vô vọng của lão chỉ duy trì một tích tắc ngắn ngủi, lập tức vùi lấp triệt để, đông cứng . Rất nhanh, cơ thể lão bọc thành một lớp vỏ mặn kiềm dày cộp, tỏa tia sáng xám trắng lờ mờ mang t.ử khí.

 

Trên cồn cát nháy mắt mọc thêm một bức tượng điêu khắc màu xám trắng, Đoạn Tố quỳ một gối, cánh tay vẫn đang chỉ hướng về thê nhi trong hố nông.

 

Cuồng phong cuốn đá cát quất mạnh như roi giong lưng Thôi Tĩnh Thư, cảm giác ngạt thở c.h.ế.t ch.óc tức thì bóp nghẹt yết hầu nàng .

 

Mười đầu ngón tay nàng cắm phập bãi cát, đôi mắt nhắm nghiền chất chứa nỗi oán hận thấu xương.

 

Thế nhưng bên trong cái hố cạn vách đất cũng chẳng là chốn thiên đường.

 

Lớp bụi độc mịn li ti giống như những con rắn cát sinh mệnh, luồn lách qua các khe hở của tường , vết rách quần áo, thậm chí là những vết nứt nhỏ bé vách đất để điên cuồng ùa .

 

Những kẻ chen chúc bên trong tức thì sặc đến mức nước mắt giàn giụa, ho khù khụ dồn dập.

 

Mỗi cơn ho dữ dội đều cào xé yết hầu và lá phổi, hộc dịch nhầy lẫn những hạt cát bé xíu cùng vệt m.á.u ch.ói mắt.

 

Lục Cẩm Loan Tiêu Cảnh Trạch kéo giật miệng vết thương vai rách toạc đau nhức khôn tả, giờ phút bụi độc kích thích, cơn đau ập tới khiến nàng gần như ngất .

 

Tiểu thế t.ử Tiêu Hằng trong vòng tay phụ hoảng hốt tới mức nổi nữa, run rẩy ngừng.

 

Một nơi khác, Lục Bạch Du sớm chỉ huy nhanh ch.óng sấp trong một cái hố nông hình thành tự nhiên ở góc khuất gió của đồi cát.

 

Dùng vài chiếc chăn rách trùm kín bọn trẻ và phụ nữ t.h.a.i Hạnh Nương, tận lực giảm bớt phần lộ ngoài.

 

"Lấy nước ướt khăn che kín miệng mũi . Mau, sống c.h.ế.t mắt, đừng tiếc nước nữa!"

 

Lục Bạch Du dùng mảnh vải đẫm nước linh tuyền che kín mũi miệng Cố Trường Canh, tự cũng tương tự,

 

"Nằm áp rạp xuống, vùi mặt khủy tay, áp sát xuống mặt đất. Không lệnh của , bất luận chuyện gì cũng ngẩng đầu lên!"

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Đá cát tựa như trận mưa đá dữ dội giáng mạnh xuống sống lưng.

 

Mọi dùng tấm vải ướt bịt c.h.ặ.t mũi miệng, khuôn mặt dán c.h.ặ.t xuống mặt đất buốt giá. Ở giữa tiếng rít gào đinh tai nhức óc của cơn bão, họ giống như đám địa y kiên cường, thu nhỏ và ép sát cơ thể xuống đất lạnh hết mức thể, phó mặc chờ đợi phán quyết tàn khốc của phận.

 

 

Loading...