Xuyên thành tội phụ bị lưu đày, ta ép điên một thế hệ đế hậu. - Chương 342: Đại tuyết tai, tân gia viên (25)

Cập nhật lúc: 2026-04-12 08:41:06
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sự bất cần đời khuôn mặt Châu Lẫm dần phai , đó là một sự tỉnh táo đến mức gần như tàn nhẫn: "Bởi vì ngài cho rằng bản thể che chở cho nàng ."

 

"Chỉ vì điều thôi ?" Hàng chân mày Tống Nguyệt Cần khẽ nhíu , trong mắt nổi lên vẻ mờ mịt.

 

"Tống Nguyệt Cần, đừng tin mấy lời dối trá 'đồng cam cộng khổ, sống c.h.ế.t ' trong thoại bản. Một nam nhân, nếu rõ đường phía đầy rẫy chông gai, bản ngay cả bản lĩnh bảo vệ yêu vẹn cũng , cứ vì tâm tư tư lợi mà trói buộc nàng ở bên cạnh, cùng rơi xuống vũng bùn... thì kẻ đó, nhất định là đủ yêu nàng!"

 

Châu Lẫm thẳng nàng, giọng điệu nghiêm túc từng :

 

"Bản tính con vốn dĩ là ích kỷ! Không ai cùng trong lòng sớm tối kề cận, bạc đầu giai lão."

 

Ánh mắt phóng về nơi gió tuyết mịt mùng, nơi đó từ lâu chẳng còn bóng :

 

" khi ngài tỉnh táo nhận rằng, bản những thể trở thành chỗ dựa của nàng, mà ngược còn thể trở thành gánh nặng, thậm chí là căn nguyên đẩy nàng vòng nguy hiểm, thì một nam nhân đích thực, sẽ lựa chọn dốc hết sức lực cuối cùng, nâng đỡ nàng thoát khỏi vũng lầy, chứ kéo nàng cùng chìm xuống."

 

"Chiếm hữu, là bản năng bắt nguồn từ nhân tính; nhưng buông tay, mới là sự tu tập cả một đời . Tình sâu đậm đến mấy, buông tay mới là tình yêu thuần khiết nhất mà Hầu gia thể trao ."

 

Tống Nguyệt Cần trầm ngâm , ánh mắt đong đầy cảm xúc phức tạp.

 

Châu Lẫm nàng đến chút mất tự nhiên, tự giễu nhếch mép, những ngón tay trong vô thức nắm c.h.ặ.t buông lỏng:

 

"Nàng đừng dùng ánh mắt đó . Hầu gia là bậc quân t.ử quang phong tế nguyệt, khắc kỷ phục lễ. Nếu vì đôi chân liên lụy, thiết nghĩ ngài cũng sẽ đưa quyết định cắt đứt đầy gian nan ."

 

Hắn né tránh ánh của nàng, xuống những ngọn cỏ khô tuyết đè oằn chân, thanh âm trầm xuống vài phần: "Châu Lẫm tuy chẳng gì, cũng chẳng thể sánh bằng phong thái quân t.ử của Cố Hầu gia..."

 

Gió lạnh cuốn theo những hạt tuyết tạt mặt, hít sâu một , như hạ quyết tâm nào đó. Khi ánh mắt một nữa dừng nàng, chẳng còn vẻ bất cần đời ban nãy, chỉ còn sự chua chát đầy thẳng thắn:

 

" và ngài , chí ít ở một điểm nào đó là tương thông — chúng đều từng lựa chọn buông tay. Điểm khác biệt là, Hầu gia tự cảm thấy tiền đồ gian nan, thể trao cho Tứ phu nhân những điều nhất, nên mới chọn cách buông lơi. Còn ..."

 

"Trước khi nàng và Cố Bắc Thần đại hôn, vững gót chân trong Cẩm y vệ. Mặc dù ngoài sáng thể gì Cố Bắc Thần, nhưng Cẩm y vệ bọn , thủ đoạn ngầm thiếu gì chứ. Muốn khiến hôn sự của hai sinh biến, cách thức luôn thiếu."

 

Lớp vỏ bọc băng lãnh thường ngày mặt dường như nứt một kẽ hở, giọng cũng theo đó mà dịu :

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

"Châu Lẫm đời , từng qua bậc quân t.ử bao giờ. đó, tự nhủ với lòng, buông tay."

 

Hắn dừng một nhịp, tựa hồ đang tích cóp dũng khí để tiếp:

 

"Bởi vì khi nàng , trong mắt nàng ánh sáng. Ta thể , nàng là thật tâm vui vẻ gả cho ."

 

Ánh mắt dường như xuyên qua năm tháng, trở về với quá khứ xa xăm nọ:

 

"Người thế gian , ai quẩn quanh trong tham sân si, ái hận tình sầu? Kẻ si tình cõi đời nhiều vô kể, mỗi một nỗi yêu hận riêng biệt, nhưng tâm cảnh tương thông. Cũng giống như Cố Hầu gia ngày hôm nay, rõ ràng là muôn vàn nỡ, nhưng vẫn ép buộc bản lơi tay."

 

.

 

Một bát canh cá ngọt thanh nóng hổi thấm dày, ấm chớp mắt lan tỏa đến tứ chi bách hài, thoải mái ngâm trong làn nước nóng, xua tan bộ hàn khí vương trong làn sương mờ mịt.

 

Lục Bạch Du chiếc ghế gỗ đơn sơ, chỉ cảm thấy gân cốt cả đều thả lỏng, toát vẻ mệt mỏi lười biếng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-toi-phu-bi-luu-day-ta-ep-dien-mot-the-he-de-hau-bzml/chuong-342-dai-tuyet-tai-tan-gia-vien-25.html.]

Bên trong phòng nghỉ của nữ quyến, than củi cháy rực, ánh lửa đỏ cam phản chiếu khiến căn phòng trở nên ấm áp lạ thường.

 

Cố Dao Quang cầm chiếc khăn khô mềm mại, nương theo đuôi tóc Lục Bạch Du mà lau khô cẩn thận, giọng điệu đầy vẻ ngưỡng mộ:

 

"Tứ tẩu, tóc tẩu dưỡng thật đấy, đen bóng, sờ trơn mượt như tấm lụa thượng hạng . Muội chỗ vẫn còn giữ một ít dầu hoa quế mua , lát nữa chia cho tẩu một ít, đảm bảo sẽ dưỡng cho tóc càng thêm suôn mượt."

 

Nàng cứ lải nhải ngừng, thế nhưng Lục Bạch Du ánh mắt trở nên trống rỗng, đăm đăm ánh nến nhảy múa án kỷ mà xuất thần, ngay cả lời nàng dường như cũng lọt tai.

 

"Tứ tẩu?"

 

"Tứ tẩu?" Cố Dao Quang nhẹ nhàng lay cánh tay nàng, giọng điệu mang theo vẻ nũng ngọt ngào, "Tẩu rốt cuộc chuyện thế?"

 

Lục Bạch Du sực tỉnh, sâu trong đáy mắt xẹt qua một tia hoảng hốt kịp che giấu, ánh nến soi rọi đến rõ mồn một.

 

Nàng vội vã thu liễm tâm trí, nở một nụ ôn hòa: "Hửm? Dao Quang nhà chúng gì cơ? Dầu hoa quế thì thôi , Tứ tẩu xưa nay quen dùng mấy thứ , đưa cho cũng là uổng phí. Muội cứ giữ mà đem tặng cho Nhị tẩu và Tam tẩu ."

 

Thấy nàng tựa hồ như tâm sự, Cố Dao Quang chớp chớp mắt, nhưng cũng tinh ý gặng hỏi thêm, chỉ là động tác lau tóc tay càng tăng thêm phần nhẹ nhàng.

 

Hơi ấm trong phòng tỏa một mùi hương bồ kết nhè nhẹ.

 

Tống Nguyệt Cần đang cầm chiếc bình sứ nhỏ, đầu ngón tay chấm chút t.h.u.ố.c mỡ, cẩn thận bôi lên mu bàn tay thương của Lục Bạch Du.

 

Nghe thấy thế liền dừng động tác, bất động thanh sắc liếc Lục Bạch Du một cái.

 

Thu hết nét ngẩn ngơ giữa mi tâm nàng đáy mắt, nàng âm thầm thở dài một tiếng trong lòng, nhưng ngoài mặt tủm tỉm trêu chọc: "Dao Quang, phép chỉ xót xa cho Tứ tẩu của mà quên mất Nhị tẩu và Tam tẩu đấy nhé."

 

Tần Bạch Nhã đang mượn ánh nến để khâu tấm chăn bông nhỏ cho con gái, liền thuận miệng tiếp lời: "Tam tẩu chăm sóc Vân Khê, sợ mùi nồng hun khói con bé, dầu hoa quế cứ để và Nhị tẩu dùng ."

 

Ba chị em dâu , vốn dĩ chỉ để Lục Bạch Du phân tâm, tránh cho nàng mang dáng vẻ chất chứa đầy tâm sự như .

 

Nào ngờ Lục Bạch Du đột ngột đầu Cố lão phu nhân, buông một câu lạnh nhạt:

 

"Nương, Đại bá hôm nay ở trong tuyết lâu như , nguyên khí khi thương vốn hao hụt, thể suy nhược, cẩn thận đề phòng nhiễm phong hàn mới ."

 

Trên tấm t.h.ả.m nỉ dày, tiểu A Hòa đang bệt đất, hình bé nhỏ dán c.h.ặ.t chân Lục Bạch Du, bàn tay nhỏ bé níu c.h.ặ.t một góc áo bào của nàng, tựa hồ như chỉ sợ buông tay, bên cạnh sẽ biến mất.

 

Cô bé tắm xong, ngọn tóc vẫn còn vương chút ấm ươn ướt, vài sợi tóc mai dính sát hai bên thái dương, toát lên sự ỷ đầy nhút nhát.

 

Cố lão phu nhân đang cầm một chiếc khăn sạch sẽ, lau nhẹ nhàng đỉnh đầu cho cô bé, liền ôn tồn an ủi: "Yên tâm , Nhị tẩu con sớm sai đưa nước nóng và canh gừng xua hàn khí qua đó ."

 

Tống Nguyệt Cần trầm ngâm liếc Lục Bạch Du, trong mắt xẹt qua một tia sáng phức tạp, hé miệng tựa hồ điều gì, cuối cùng chỉ hóa thành một tiếng khẽ:

 

"Tứ yên tâm, khẩu vị của Đại bá hôm nay cũng tồi, canh cá đem tới đều uống cạn."

 

Lục Bạch Du gật đầu, vươn tay khẽ nhéo vành tai tròn trịa của tiểu A Hòa, gì thêm.

 

Cô bé ngẩng đầu lên, mím c.h.ặ.t đôi môi nhỏ hồng đào, nở một nụ bẽn lẽn bẽn lẽn với nàng, đôi mắt cong cong thành hình vầng trăng khuyết, cất giấu sự thiết đong đầy.

 

 

Loading...