Xuyên thành tội phụ bị lưu đày, ta ép điên một thế hệ đế hậu. - Chương 366: Tuyết tai thăng cấp, tân sinh (7)
Cập nhật lúc: 2026-04-12 08:56:17
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Bạch Du vô thức ngước mắt, liền thấy Cố Trường Canh khẽ vén góc chăn bên , để lộ lớp đệm đang tỏa ấm rực rỡ bên .
"Nàng từng lưu trú lâu ngày tại Bắc địa, cái giá rét nơi khắc nghiệt nhường nào. Cái lạnh của phương Bắc chẳng thể ví với phương Nam, nó thể buốt thấu tận xương tủy, thậm chí cướp sinh mạng con đấy!"
Chàng nàng, giọng điệu nghiêm túc mười mươi, nhưng vành tai lặng lẽ vương một rặng mây hồng: "Nàng mà lạnh tới mức sinh bệnh, thì ... thì đôi chân của ?"
Lục Bạch Du chỉ chần chừ giây lát, liền thoăn thoắt lên, đem tấm áo lông cáo của phủ thêm lên chiếc áo choàng của , mang theo cả đầy hàn khí mà rón rén chui trong chăn.
Hai cõi lòng mang theo thể lạnh buốt kề chạm lớp chăn nệm và áo lông dày đặc, cả hai đều bất giác khẽ run rẩy.
Chàng vội vã kéo chăn bông, đắp cho nàng kín mít, động tác dẫu phần vụng về nhưng đong đầy vẻ cẩn trọng, nâng niu.
Y phục lạnh lẽo dần ủ ấm bởi nhiệt độ của đối phương, tứ chi cứng đờ cũng từ từ tìm sinh khí, ấm xuôi theo cánh tay đang áp sát mà lan tỏa, xua tan quá nửa cái buốt giá.
Nàng sóng vai bên , dẫu cách một lớp vải mỏng manh, vẫn thể cảm nhận rõ ràng nguồn nhiệt vững chãi truyền tới từ bên cạnh. Lại thêm nhịp đập trầm mà hữu lực của con tim , xuyên qua l.ồ.ng n.g.ự.c, từng nhịp từng nhịp vọng màng nhĩ, mạc danh mang đến một cảm giác an lòng.
Nửa đêm về sáng, cơn buồn ngủ kéo đến, giữa cơn mộng mị mờ ảo, thể nàng tựa như ý thức riêng, trong vô thức cứ thế nhích gần cội nguồn của sự ấm áp .
Gần như ngay khoảnh khắc nàng sát , Cố Trường Canh bừng tỉnh giấc.
Thân thể nữ t.ử mềm mại, hương t.h.u.ố.c nhàn nhạt vấn vương mái tóc hòa quyện cùng mùi thơm thanh mát của cỏ cây lặng lẽ lan tỏa, len lỏi ch.óp mũi, khiến bất giác nín thở, nhịp tim bỗng chốc rối loạn nhịp nhàng.
Cơ thể nháy mắt căng cứng, ngay cả thở cũng cố kìm nén đến mức nhẹ nhất, chỉ e kinh động đến giấc nồng của nàng, sợ chút động tác của hóa thành sự đường đột. Chàng đành giữ nguyên tư thế cũ, lẳng lặng cảm nhận xúc cảm mềm mại truyền tới từ khuỷu tay, những đầu ngón tay khẽ khàng cuộn .
Ngoài song cửa, mưa đá vẫn mệt mỏi mà quất mạnh mái ngói, phát những tiếng lộp bộp dồn dập.
Bên tai, ngoại trừ tiếng gió tuyết rít gào, còn thể thật rõ hai nhịp đập vội vã đang lặng lẽ tăng tốc bên cạnh, một nhẹ nhàng, một trầm hùng, quyện hòa giữa màn đêm tĩnh mịch, mang theo nỗi rung động chẳng thốt nên lời.
Thế nhưng, sự tĩnh lặng chẳng kéo dài bao lâu, những động tĩnh mờ ảo truyền đến từ ngoài sân phá vỡ——
Giọng đè thấp của Đào Sấm và Châu Lẫm đứt quãng vọng , thi thoảng còn xen lẫn tiếng tỉ tê của một đứa trẻ sơ sinh, yếu ớt tựa hồ tiếng mèo kêu.
Lục Bạch Du cảnh giác mở bừng mắt, cơn ngái ngủ nơi đáy mắt chớp mắt tản , chỉ còn một mảnh tỉnh táo, trong veo.
Nàng nhè nhẹ gạt cánh tay đang đặt bên hông , động tác dứt khoát nhưng vô cùng rón rén, e sợ sẽ giật .
"Hầu gia cứ yên tâm nghỉ ngơi, ngoài xem ."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Nàng vội vã khoác lên lớp áo ngoài, cúi dém kỹ góc chăn cho , khi xác nhận phần gác chân thương vẫn chống đỡ vững vàng, lúc mới gom lấy chiếc áo lông cáo khoác lên , xách theo ngọn đèn l.ồ.ng mà rón rén đẩy cửa bước .
Bản lề cửa phát một tiếng "kẽo kẹt" nhỏ, ngay lập tức nàng khép .
Cố Trường Canh chỉ cảm thấy bên cạnh đột ngột trống vắng, làn hương thanh khiết của nữ t.ử quẩn quanh nơi ch.óp mũi chớp mắt lạnh tràn xua tan, chút ấm kề sát cũng theo đó mà tan biến để dẫu một tàn tích.
Những ngón tay thon dài khẽ cử động, câm lặng cuộn tròn. Chàng đăm đăm những thanh xà gác ngang dọc trần nhà, từ sâu trong cổ họng trào một tiếng thở dài gần như chẳng thể thấy.
Ngoài sân hàn khí thấu xương, những viên mưa đá vẫn lác đác rơi xuống, đập mặt đau rát.
Đào Sấm thấy Lục Bạch Du bước , liền lập tức tiến gần đón lấy, hạ giọng bẩm báo: "Tứ phu nhân, mái che của chuồng ngựa và vài gian doanh trướng cũ đập thủng, gió tuyết lùa vô cùng dữ dội. Ống khói gian phòng mới của Hạnh Nương cũng hỏng , hài t.ử lạnh quá mãi thôi, hiện đưa tạm sang phòng của Nhị phu nhân để lánh nạn."
Lục Bạch Du khẽ chau mày, vội vàng gặng hỏi: "Hai đứa trẻ đều chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-toi-phu-bi-luu-day-ta-ep-dien-mot-the-he-de-hau-bzml/chuong-366-tuyet-tai-thang-cap-tan-sinh-7.html.]
"Bẩm Tứ phu nhân, trong phòng Nhị phu nhân than củi đỏ rực, trẻ con cũng dỗ ngoan, xem chừng gì đáng ngại." Đào Sấm vội vàng thưa.
Lục Bạch Du lúc mới thở phào nhẹ nhõm. Nàng ngước mắt lên bầu trời đêm đen kịt, mưa đá vẫn xối xả đập xuống mặt mũi, bóng đêm đặc quánh đến mức chẳng thể vạch tan.
"Truyền lệnh xuống . Những ai phòng ốc hư hại, lập tức tìm đến những gian nhà lân cận còn lành lặn để tạm lánh, nhớ đốt thêm than củi, đêm nay tạm thời chen chúc một chút, giữ an là thượng sách."
Nàng sang Châu Lẫm, trong giọng điệu thêm mấy phần trịnh trọng: "Bên chuồng ngựa hãy chuẩn thêm vài chậu lửa, bảo Thẩm Câu cẩn thận chăm sóc đám gia súc, tuyệt đối đừng để chúng c.h.ế.t cóng. Trước lúc trời sáng, một ai phép trèo lên mái nhà. Thời tiết thế , trèo lên cũng chẳng thấu rõ tình hình, rủi mà mưa đá nện trúng, c.h.ế.t cũng mang thương tích. Mọi chuyện cứ chờ trời sáng hãy tính."
Mọi thấy nàng đối mặt với sự cố mà lòng chẳng mảy may hoảng loạn, sắp xếp bề đấy, trái tim vốn đang treo lơ lửng cũng từ từ tĩnh lặng trở , ai nấy đều y lời mà chia hành động.
Đợi đến khi sắp xếp thỏa bề, Lục Bạch Du mới trở phòng.
Nàng dừng bên cửa, tỉ mỉ giũ sạch những vụn tuyết vương vai, đó bên chậu than một chốc, mượn ánh lửa bập bùng xua tan sự giá rét bám rịt .
Ánh hồng cam nhảy múa góc nghiêng khuôn mặt nàng, những đầu ngón tay trắng bệch vì lạnh cũng dần hồi chút ấm, kéo theo đó là cái buốt giá vương mái tóc cũng sự ấm áp rỉ rả xua tan.
Cố Trường Canh tĩnh lặng ngắm bóng dáng nàng, ánh mắt lướt qua những viên than tổ ong chất đầy đặn trong chậu, nhớ đến lương thảo, d.ư.ợ.c liệu cùng vật dụng chống rét cất trữ từ , lòng mang đầy vẻ hàm ơn mà thốt lên: "May mà chúng dự trù chu từ , bằng với trận bão tuyết lớn hòa cùng mưa đá nhường , chẳng sẽ cướp sinh mạng của bao nhiêu con nữa?"
Động tác xoa tay của Lục Bạch Du thoáng khựng : "Lo khỏi họa, phàm là chuyện gì sự chuẩn thì chẳng bao giờ thừa."
Nói đoạn, nàng hơ tay thêm một hồi, đợi cởi bỏ sạch sẽ hàn khí , mới đem tấm áo lông cáo phủ lên lớp áo choàng, rón rén trượt trong tấm chăn ấm áp.
.
Mưa đá qua , song sự khắc nghiệt của giá rét vẫn y nguyên như cũ.
Kho t.h.u.ố.c trị mỡ cước dự trữ của quân đồn chẳng mấy chốc cạn kiệt. Tranh thủ khoảnh khắc gió êm tuyết tạnh, Lục Bạch Du dẫn lên núi, tìm đến những vách núi khuất gió hái về một lượng lớn cành lá tùng bách, đem phối hợp cùng gừng khô đun thành nước t.h.u.ố.c, dùng để xoa dịu những vết nẻ vì lạnh.
Trận cuồng phong bão tuyết kéo dài ròng rã hơn một tháng trời khiến những ai mang thể trạng yếu ớt đều thi đổ bệnh, nhiễm phong hàn, ho khan quả thực đếm xuể.
Mặc dù khi đến đây Lục Bạch Du dự trữ ít các loại d.ư.ợ.c liệu thường dùng, ngặt nỗi trong quân đồn chỉ duy nhất nàng là đại phu. Cứ những dáng ôm n.g.ự.c ho sù sụ, sắc mặt ửng đỏ vì sốt túc trực cửa phòng t.h.u.ố.c, thực sự khiến nàng bận tối tăm mặt mũi.
Hết cách, Lục Bạch Du đành lôi kéo Cố Dao Quang cùng Trương Thanh Nguyên đến phụ giúp, gọi thêm hai mang lòng hứng thú với d.ư.ợ.c lý trong đám Thái học sinh đến để tự tay chỉ bảo.
Vài luân phiên túc trực bất kể ngày đêm, thì lo bắt mạch, kẻ thì trông coi sắc t.h.u.ố.c, tuyệt nhiên chẳng dám lơ là dẫu chỉ một khắc.
Để tránh cho tên bệnh nhân Cố Trường Canh lây nhiễm phong hàn, nàng còn cất công đổi vị trí của phòng t.h.u.ố.c sang phòng nghị sự.
Ngày tháng cứ thế chầm chậm trôi, đan xen giữa những cuộc giằng co lặp lặp với ốm đau cùng giá rét, dần dà cũng lê gót tiến tháng Chạp.
Bước sang ngày mùng Tám tháng Chạp (tiết Lạp Bát), bầu trời vẫn mang vẻ âm u trĩu nặng, song cái buốt giá lạnh thấu xương lẩn khuất trong từng cơn gió dường như suy giảm đôi phần, ngay cả những hạt tuyết từng vần vũ nhiều ngày nay cũng bặt vô âm tín.
Trời còn sáng tỏ, phía nhà bếp náo nhiệt hệt như một chảo nước sôi.
Giọng sảng khoái của Tống Nguyệt Cần dẫu cách một sân vẫn thể rõ mồn một:
"Đậu ngâm nở hết ? Lửa giữ cho đều, đun riu riu đủ một canh giờ, ninh cho lớp váng gạo thì mới đúng chuẩn. Lạp Bát Lạp Bát, chính là ninh cho thật đặc, thật sánh, ăn mới ấm lòng ấm suốt một năm."
Trong tay nàng nắm mấy tờ giấy đỏ cắt tỉa thành hình hoa dán cửa sổ, đầu hô lớn với đám nữ quyến đang tất bật ngoài sân:
"Mọi nhanh tay lẹ mắt lên nào, nhân lúc cháo còn đang ninh, mau đem chữ 'Phúc', hình hoa mai, chim hỷ tước cắt bằng giấy dán lên cửa sổ . Vừa rước thêm điềm lành, chắn gió lạnh, sang năm quân đồn của chúng nhất định sẽ vạn sự hanh thông!"