Xuyên thành tội phụ bị lưu đày, ta ép điên một thế hệ đế hậu. - Chương 367: Tuyết tai thăng cấp, tân sinh (8)

Cập nhật lúc: 2026-04-12 08:56:18
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời còn dứt, tiếng kéo xoẹt xoẹt cắt giấy vang lên hết lớp đến lớp khác, xen lẫn cùng những tiếng thưa xôn xao của các nữ quyến và những thanh âm va chạm khe khẽ của bát đũa xoong nồi.

 

Nơi góc tường, Cố Vân Châu đang mở to đôi mắt hiếu kỳ Cố lão phu nhân rót giấm gạo, vùi từng tép tỏi chiếc chậu sành. Hai hàng lông mày nhỏ khẽ chau , giọng điệu mang vẻ ông cụ non:

 

"Tổ mẫu, cháu từng tạp thư, cách ngâm ủ , cần bịt kín thật c.h.ặ.t, đem đặt ở nơi râm mát, mới thể khiến tỏi ngả sang màu xanh và thấm đẫm hương vị, ạ?"

 

"Vân Châu nhà chúng nhiều điều ghê nhỉ." Cố lão phu nhân chẳng hề nổi giận vì chuyện đứa cháu mải mê tạp thư, ngược còn hiền từ xoa đầu bé:

 

" là cái lý đấy, đợi vài ngày nữa sẽ phần cho cháu ăn kèm sủi cảo, giòn tan chống ngán."

 

Chẳng rõ là từ gian phòng nào, chợt mơ hồ vọng khúc đồng d.a.o cổ xưa: "Trẻ con trẻ con chớ thèm, qua tiết Lạp Bát là tới Tết..."

 

Dẫu chỉ đứt quãng từng hồi, song vô tình ban phát cho sớm mai của tiết Lạp Bát vài phần sinh khí hiếm hoi.

 

Nơi chiếc nồi lớn bếp, ngoại trừ thứ nguyên liệu chính là gạo nếp, bên trong còn sùng sục sôi lên món "Ngũ đậu".

 

Những hạt đậu đỏ, đậu xanh, đậu tương, đậu đen cùng đậu mây, hạt nào hạt nấy đều căng mẩy, ngụp lặn giữa làn nước sôi sục, tỏa vô vàn bong bóng bọt nước li ti.

 

Chiếc nồi nhỏ bên cạnh thì đang ninh món thịt lạp, mỡ từ từ tứa , mùi hương ngầy ngậy quyện hòa cùng mùi cháo thơm lừng và vị giấm chua thanh, cứ thế tuôn trào khỏi gian bếp, tỏa hương thơm ngát khắp cả góc sân.

 

Lục Bạch Du tất bật lo xong việc bên phòng t.h.u.ố.c, mới chắp tay rảo bước về phòng, liền trông thấy Cố Trường Canh đang tựa lưng chiếc gối mềm, tay nắm một cuộn binh pháp, nhưng ánh mắt đểnh đoảng hướng ngoài song cửa.

 

Trên lớp giấy bồi cửa sổ điểm xuyết một bức tranh hoa mai cắt giấy vô cùng tinh xảo, nền giấy đỏ rực hắt lên tia sáng mờ ảo của tiết trời, vô tình ban phát cho nơi thêm chút ấm nồng nàn.

 

Nghe tiếng bước chân, mặt , khẽ nở nụ : "Nàng về ? Ban nãy Lý Quan Lan đỡ dậy thử một lát, cảm giác chân tựa hồ thêm chút sinh lực so với hai ngày ."

 

Lục Bạch Du rửa sạch tay, tiến tới bên giường, tiên hơ tay ngọn lửa than cho nóng ấm, mới tự nhiên mà xoa nắn vài cái lên bó cơ nơi đùi , lẳng lặng cảm nhận xúc cảm dẫu cường tráng nhưng cũng chẳng còn nhũn nhoẹt yếu ớt như dạo thuở nào.

 

"Khí huyết lưu thông dần thông suốt, sức mạnh cơ bắp cũng đang đà phục hồi." Khi đầu ngón tay chạm đến nhóm cơ khẽ căng lên bên lớp y phục của , động tác của nàng thoáng dừng .

 

"Hôm nay Lạp Bát, là một ngày lành. Tính toán thời gian, Hầu gia nay thể thử buông thõng hai chân xuống mép giường. Hành động sẽ giúp ích cho việc quen với cử động khớp xương, thuận theo thế tự nhiên của gân mạch, chuẩn sẵn sàng cho việc tự lên ngày ."

 

Cố Trường Canh chẳng một chút do dự, lập tức bỏ cuộn sách sang một bên: "Được, đều theo nàng."

 

Lục Bạch Du dìu chậm rãi thẳng dậy, hết sức cẩn trọng nhích từng chút một mang đôi chân thương bước xuống khỏi giường. Đầu gối uốn cong, lòng bàn chân hờ hững dẫm lên chiếc ghế đôn mềm kê cao.

 

Dẫu chỉ là một chuỗi động tác đơn giản đến thế, nhưng chẳng mấy chốc hai bên thái dương của rịn một tầng mồ hôi mỏng, cơ bắp nơi cẳng chân khẽ co rút, các khớp ngón tay cũng vì tốn quá nhiều sức mà tái .

 

Vậy nhưng, vẫn bặm c.h.ặ.t lấy khóe môi, cố sức giữ thăng bằng cho cơ thể, tuyệt đối buông lấy một tiếng rên la mỏi mệt.

 

Ngoài cửa sổ, thanh âm đầy vẻ phấn khích của Tôn Miện từ xa vọng , đang dần tiến tới gần:

 

"Hầu gia, Tứ phu nhân, cối giã nước chế tạo xong , cối xay tay cũng thành hình, giờ chỉ đợi sang xuân, khi lớp băng dòng Vân Thương hòa tan thành nước, là thể thử vận hành !"

 

Hắn nhào tới bệ cửa, thở khẽ gấp gáp, lớp áo bào bông vẫn còn vương chút bụi đất, thế nhưng gương mặt đong đầy niềm kiêu hãnh và sự kỳ vọng mãnh liệt về tương lai. Ánh mắt lơ đãng lướt qua bức tranh cắt giấy ô cửa, vô tình trông thấy chiếc chậu sành ngâm tỏi Lạp Bát nơi góc tường, bèn ngoác miệng vang:

 

"Vân Châu tiểu công t.ử vẫn còn đang cất công nghiên cứu cách muối món tỏi Lạp Bát đấy, sang mùa xuân là chắc chắn tỏi xanh ăn ."

 

Cố Trường Canh nương theo âm thanh hướng ngoài khung cửa, cũng từ tốn vươn khóe môi họa một nụ : "Vất vả , đợi tới mùa xuân chắc chắn sẽ trọng thưởng."

 

Tôn Miện hì hì một tiếng, vội vội vàng vàng chạy , những bước chân để một chuỗi dấu in nông sâu mấp mô nền tuyết trắng.

 

Chẳng bao lâu , đích Tống Nguyệt Cần bưng hai bát cháo Lạp Bát khói bay nghi ngút tiến .

 

Cháo ninh sền sệt mà dẻo quánh, bề mặt nổi lên một lớp váng gạo bóng loáng, đan xen rải rác là những táo đỏ, long nhãn, hạt sen cùng đậu ngũ sắc, hương vị thơm ngào ngạt ngọt ngào.

 

Trên tay áo nàng vẫn còn dính chút vụn giấy đỏ cùng tro bếp, khuôn mặt điểm xuyết vệt ửng hồng đầy vẻ khỏe khoắn, đáy mắt là thần sắc căng tràn sự mãn nguyện, bên khóe môi nở nụ hiền hậu khôn xiết.

 

So với Nhị phu nhân của Cố gia héo hon, chỉ tự oán tự than từ thuở dấn bước con đường lưu đày, nay quả thực tựa như hai con khác biệt.

 

"Mau nếm thử xem, ninh cạn cả một canh giờ, còn hầm thêm ngũ đậu, mang ý nghĩa ngũ cốc phong đăng đấy. Cháo Lạp Bát ăn bụng, trừ tà xua rét, phối cùng cái dáng vẻ ngập tràn hỷ khí , cầu mong năm tới vô bệnh vô tai, mùa màng thu hoạch lấp đầy kho lẫm!"

 

Cố Trường Canh đỡ lấy chiếc bát, những đầu ngón tay chạm lớp thành sứ âm ấm, liền mở lời cảm tạ nàng.

 

Lục Bạch Du cũng bưng lấy phần bát của , dùng thìa khẽ khàng khuấy một vòng, mùi nếp dẻo thơm hòa quyện cùng vị ngọt lịm của táo đỏ ùa thẳng ch.óp mũi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-toi-phu-bi-luu-day-ta-ep-dien-mot-the-he-de-hau-bzml/chuong-367-tuyet-tai-thang-cap-tan-sinh-8.html.]

Nàng mải mê ngắm bát cháo dẻo ngọt đong đầy trong bát, chợt buông lời tựa như mạn đàm:

 

"Nhớ năm xưa khi chu du xuống phía Nam, từng thấy cháo Lạp Bát ở một vài nơi thường cho thêm thịt ủ muối, rau xanh, củ lạc, các loại hạt cùng nấm hương. Ngay cả củ cải trắng, củ cải đỏ cũng thái lựu, nấu thành cháo mặn, rốt còn điểm thêm chút hành hoa rải đều, hương vị quả thực vô cùng độc đáo."

 

Tống Nguyệt Cần lập tức khanh khách: "Nếu là cháo mặn thì còn gọi là cháo Lạp Bát nữa? Tứ , Thượng Kinh thành của chúng tới tiết Lạp Bát bao giờ ăn cháo mặn , cớ đột nhiên tơ tưởng đến mùi vị ?"

 

"Chỉ là ngẫu nhiên nhớ , nên mới thuận miệng nhắc đến thôi." Lục Bạch Du khẽ mỉm , chẳng thêm gì, chỉ cúi đầu thong dong nhấm nháp từng ngụm nhỏ bát cháo ngọt.

 

Vị ngọt của cháo nồng nàn đến lạ, nhưng khiến nàng hoài niệm về tiết Lạp Bát của kiếp . Nơi bát cháo mặn mà nàng từng ăn cùng ngoại tổ phụ, hương vị mặn mòi thơm ngon của thịt ủ hòa quyện cùng vị thanh khiết của củ cải. Đó là ký ức về Lạp Bát độc nhất vô nhị chỉ thuộc riêng về nàng.

 

Ánh mắt Cố Trường Canh đậu nàng. Thấy dẫu thần sắc nàng vẫn bình lặng như , song sâu thẳm đáy mắt lướt qua một tia hoài niệm nhạt nhòa.

 

Đáy lòng khẽ rung động, đặt thìa xuống, ôn hòa nở nụ Tống Nguyệt Cần: "Nhị , Tứ kể , đây cũng chút thòm thèm bát cháo mặn ."

 

Tống Nguyệt Cần vốn là kẻ tinh ý nhường nào, bộ dáng nghiêm túc của Cố Trường Canh, đảo mắt sang Lục Bạch Du đang vẻ ngẩn , mặt liền rộ lên một nụ thấu tỏ cõi lòng:

 

"Nếu A Du cùng Đại bá thưởng thức, liền lập tức nấu cho hai . Cháo mặn thì cháo mặn, vặn bếp vẫn còn đang ninh dở món thịt lạp, đem thái hạt lựu, kiếm thêm vài món rau sấy, nấm hương cho ngâm nở, bảo đảm sẽ cho đời một nồi cháo thơm nức nở lòng ."

 

Vừa buông lời, nàng sấn sổ lưng bước . Khi lướt qua bệ cửa sổ, nàng vẫn quên tiện tay vuốt ve phẳng tấm hoa giấy đang dán lệch lạc.

 

Ở phía bên ngoài, chẳng rõ là kẻ nào đang cất lên điệu dân ca cầu an bằng chất giọng phương Bắc tiêu điều vắng lặng, hòa quyện trọn vẹn cùng âm thanh thái rau củ, củi lửa bùng nổ vọng từ phòng bếp.

 

Cố Vân Châu thì vẫn đang say sưa tranh luận cùng nhóm Thái học sinh về nguồn cội của ngày lễ Lạp Bát. Tiếng bước chân của Cẩm y vệ thỉnh thoảng sượt qua một góc sân, quyện hòa thành bầu khí rộn rã của ngày tết tưng bừng.

 

Nơi góc tường, củ tỏi Lạp Bát đang thu chờ ngày tỏa hương trong lớp giấm gạo. Tấm hoa mai đỏ lớp giấy bồi cửa sổ tắm ánh ban mai đang dần tươi sáng, càng toát lên một vẻ sống động lạ thường.

 

Không gian trong phòng tĩnh lặng như xưa, chỉ còn vương khói cháo bay lượn lờ.

 

Cố Trường Canh với lấy chiếc thìa, múc lên một thìa cháo ngọt, định đưa miệng, vô tình bắt gặp ánh như của Lục Bạch Du.

 

Chàng vờ như chẳng chuyện gì, nhếch mép họa nét : "Tứ như thế để gì? Tiết Lạp Bát mà, cội rễ cũng là cầu mong lấy một sự thuận tâm thôi."

 

Lạp Bát qua, bão tuyết dần hạ nhiệt, ông trời thậm chí còn nhỏ giọt ban phát cho vài ngày quang đãng âm u.

 

Những con chôn chân trong quân đồn hơn hai tháng ròng rã nay bắt đầu xắn tay áo, hăm hở vùi công cuộc bận rộn.

 

Chiếc cối xay tay do Tôn Miện cải tiến đang đám thanh niên trai tráng phiên giã gạo, nghiền nát nguyên liệu; Châu Lẫm cùng Đào Sấm dẫn dắt nhân lực gia cố mái nhà, dọn dẹp lối ; còn Tống Nguyệt Cần thì lãnh đạo nhóm nữ nhi, trẻ nhỏ lôi chút lương thực cất trữ ít ỏi còn sót đem phơi nắng, tiện thể giũ sạch những lớp áo bông nặng nề dùng cho mùa đông.

 

Tiết Tiểu Niên cứ như mà lặng lẽ tới gõ cửa giữa guồng tất bật , và Cố Trường Canh cuối cùng cũng đón chờ bước ngoặt quyết định chặng đường hồi phục của đời .

 

Lục Bạch Du giao cho nhóm thợ mộc thiết kế riêng một đôi tay vịn bằng gỗ, cắm rễ thật c.h.ặ.t lỳ lợm ngay mép giường .

 

"Hôm nay là tiết Tiểu Niên, quả là một ngày trọn vẹn điểm lành."

 

Nàng trầm tĩnh cạnh giường, vươn lòng bàn tay mở rộng về phía , nơi khóe mắt, chân mày giăng một nụ e ấp mang đôi phần ý vị của sự mê hoặc:

 

"Hầu gia, hãy lên, bước đến chỗ ."

 

Ánh mắt Cố Trường Canh đậu gương mặt tươi rạng rỡ tựa đóa hoa của nàng trong khoảnh khắc. Ngay đó, hít một thật sâu, bàn tay rắn rỏi gắt gao túm c.h.ặ.t lấy phần tay vịn bằng gỗ, gân xanh cánh tay theo đó mà nổi lên cuồn cuộn.

 

Chàng nghiến c.h.ặ.t hai hàm răng, dốc lực tâm chống nhấc cho nửa lên, bên chân thương cũng đang rụt rè dò dẫm chạm xuống mặt đất.

 

cái giây phút dịch chuyển , cái chân đau truyền tới một cơn đau buốt tựa hồ xé rách da thịt, khiến mắt là từng trận từng trận mây mù đen đặc ùa tới.

 

hề dừng , chỉ khăng khăng vin bản tính kiên cường quật cường tự đáy lòng mà nâng cơ thể lên từng chút, từng chút một.

 

Mỗi một tấc xê dịch đều mang cảm giác thống khổ tột cùng hệt như vụn thủy tinh nghiền nát, những giọt mồ hôi lạnh nháy mắt thấm đẫm lớp áo trong của .

 

"Thành công ..." Từ sâu trong cuống họng tuôn một tiếng khàn đặc. Nào ngờ thể mới kịp thẳng, đôi chân hóa mềm nhũn, khiến cả con ngã nhào về phía .

 

Lục Bạch Du vô thức dang rộng vòng tay lao đón đỡ.

 

Một luồng sức mạnh nặng trĩu, cuốn theo cả độ ấm nóng hổi của cơ thể lẫn làn mồ hôi đầm đìa ập thẳng l.ồ.ng n.g.ự.c nàng.

 

Nàng lảo đảo lùi nửa bước, miễn cưỡng mới thể định hình, thế nhưng đôi tay gắt gao ôm trọn lấy vòng eo săn chắc của , hai cứ thế quấn quýt nương tựa thành một cái ôm vẹn tròn.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Loading...