Xuyên thành tội phụ bị lưu đày, ta ép điên một thế hệ đế hậu. - Chương 371: Đêm Trừ Tịch (4)

Cập nhật lúc: 2026-04-12 08:56:22
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trên bộ thường phục màu đen tuyền của Chu Lẫm vẫn còn vương chút vụn tuyết dính từ , luồng khí thế lạnh lùng nghiêm nghị quanh hương khói bếp xua tan, thoáng chốc phai nhạt vài phần.

 

Hắn thẳng đến bên cạnh Cố Vân Châu, giọng điệu hiếm khi ôn hòa: "Vân Châu, văn võ song thì thể chỉ cắm đầu sách, cơn tuyết dấu chân thú núi rõ, Chu thúc dẫn con săn mấy con thú nhỏ, đây cũng coi như là đạo luyện võ."

 

Đôi mắt Cố Vân Châu khẽ sáng lên, theo bản năng ngẩng đầu về phía Tống Nguyệt Cần.

 

Tống Nguyệt Cần chỉ do dự chốc lát gật đầu hiệu: "Đi sớm về sớm, đường nhớ lời Chu thúc, sủi cảo đợi hai về mới cho nồi."

 

Tuyết ở phương Bắc khô xốp, dẫm chân phát tiếng răng rắc, lạnh theo cổ áo chui , khiến tinh thần Cố Vân Châu thêm phần phấn chấn.

 

Chu Lẫm cúi nhặt một cành cây khô, vẽ lên nền tuyết dấu vết dã thú thật rõ nét:

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

"Đây là dấu chân thỏ rừng, nông sâu, bước chân đều đặn, là thỏ rừng trưởng thành, đang về hướng sườn đón nắng để tìm thức ăn."

 

Hai xuyên qua cánh rừng, Chu Lẫm cặn kẽ giảng giải cách nhận dấu vết dã thú, phán đoán hướng gió, sự sắc bén thường ngày của một cẩm y vệ, ngược còn thêm vài phần kiên nhẫn hiếm thấy.

 

Cố Vân Châu học chăm chú, đôi tay nhỏ bé đỏ ửng vì lạnh nắm c.h.ặ.t cành cây, thỉnh thoảng đặt câu hỏi khiến nơi đáy mắt Chu Lẫm xẹt qua tia tán thưởng.

 

Đi đến cạnh một rừng thông, Chu Lẫm đột nhiên đưa tay hiệu cho giữ im lặng.

 

Cố Vân Châu lập tức dừng bước, nín thở, nương theo hướng Chu Lẫm chỉ mà tới. Chỉ thấy mấy con gà rừng đang đậu cành thông mổ hạt, lông chim nền tuyết trắng nổi bật rực rỡ.

 

Chu Lẫm chậm rãi gỡ cung đeo lưng xuống, rút một mũi tên lông vũ, kéo cung, giương dây, nhắm chuẩn, động tác liền mạch lưu loát, mũi tên xé gió v.út , chuẩn xác b.ắ.n trúng một con gà rừng.

 

Con gà rừng giãy giụa rơi xuống nền tuyết, hất tung một luồng bọt tuyết.

 

Đôi mắt Cố Vân Châu sáng rực, mặt lộ vẻ nhảy nhót hiếm thấy, bước nhanh lên nhặt con gà rừng. Khi ngón tay chạm lớp lông vũ còn ấm nóng, khóe miệng bất giác giương lên.

 

Đây là đầu tiên tận mắt chứng kiến việc săn b.ắ.n ở cự ly gần, trong lòng hưng phấn, loáng thoáng sinh sự khao khát đối với việc "dùng võ hộ dân". Đầu ngón tay vô thức cọ xát chiếc vòng răng sói n.g.ự.c, phảng phất như phụ đang ở ngay bên cạnh .

 

Trong sân viện quân đồn, mấy chiếc bàn gỗ dày ghép thành bàn dài, cái lạnh giá của ngày đông phương Bắc trong mâm cỗ thịnh soạn và những món đồ trang trí đỏ rực cũng nhạt vài phần.

 

Dưới mái hiên, ớt đỏ, ngô khô xâu thành từng chuỗi gọn gàng, nền cho những bức cắt dán "Hỷ tước đăng mai" (Chim hỉ thước đậu cành mai), "Ngũ cốc phong đăng" (Được mùa tươi ) cửa sổ. Chữ Phúc ép kim cổng viện dán ngay ngắn, đỏ ch.ói lọi.

 

Các món ăn bàn món nào món nấy đều vô cùng đầy đặn: chân giò heo hầm tương trong chiếc thố gốm thô bóng nhẫy lóc xương, đũa chọc là nước sốt màu tương ứa ; con gà trong chiếc đĩa sứ lớn vàng ươm, da gà giòn đến mức thể thấy tiếng rắc nhẹ, xé thì nước thịt trào dâng.

 

Canh gà mái hầm thanh đạm trong bát đất nung màu nước vàng óng, nổi lên một lớp mỡ mỏng, mùi thơm xộc thẳng khoang mũi; thịt xông khói, lạp xưởng, vịt trong đĩa xếp thành từng tầng từng lớp, mỡ tươm cho thớ thịt trong veo, mằn mặn thơm nồng.

 

Mấy bồn bánh ngô nướng vàng giòn rụm bên cạnh, phần rìa còn dính lớp cháy, sát bên nồi miến hầm cải thảo thịt heo nóng hổi, sợi miến hút no nước hầm thịt, mềm trơn đậm đà.

 

Ở một góc, mấy vị thái học sinh đang canh nồi canh thịt cừu sôi sùng sục. Than lửa trong nồi đồng đang cháy rực, mặt nước canh trắng như sữa nổi lên một lớp váng mỡ lăn tăn.

 

Lý Quan Lan cẩn thận rắc ít rau mùi xanh mướt và tỏi tây thái nhỏ, nóng bốc lên, hương vị đậm đà của thịt cừu quyện với mùi thơm thanh mát của gia vị tức khắc bung tỏa, khiến lũ trẻ ngang qua liên tục ngoái .

 

"Thịt cừu phương Bắc thật sự quá đỗi tươi ngon!" Y dâng trào cảm thán, giữa làn khói mờ ảo, khóe mắt vô cớ đỏ hoe, hẳn là cũng nhớ đến ở phương xa.

 

Ánh lửa bập bùng, soi tỏ những gương mặt chan chứa niềm mong mỏi.

 

Cố Trường Canh đang hành lang trò chuyện cùng Chu Thiệu Tổ và Triệu Xuyên Tử, khoác áo choàng lông cáo, ánh mắt thâm trầm, nhất cử nhất động đều toát lên vẻ ung dung.

 

Lục Bạch Du bên cạnh , thi thoảng châm thêm cho một chén nóng, ánh mắt dịu dàng hướng về khung cảnh trong sân.

 

Tà dương ngả về tây, Cố Vân Châu và Chu Lẫm xách theo gà rừng mãn tải mà quy.

 

Ánh mắt Cố Trường Canh tiên rơi Cố Vân Châu, thấy khuôn mặt thiếu niên đỏ ửng vì lạnh và sự hân hoan trong ánh mắt, ánh của cũng mềm mỏng vài phần: "Xem , chuyến Vân Châu nhà chúng thu hoạch nhỏ nhỉ."

 

Lục Bạch Du khẽ nhếch khóe môi: "Về đúng lúc lắm, chỉ đợi hai về là cho sủi cảo nồi đây."

 

Tống Nguyệt Cần lau hai tay tạp dề, cầm lấy một chữ Phúc ép kim, tiếng sảng khoái xuyên thấu màn đêm lạnh lẽo: "Chữ Phúc dán xong, sủi cảo nồi, khai tiệc thôi!"

 

Cố Vân Châu ngắm những tờ hoa dán cửa sổ bay phấp phới khắp sân, ngửi thấy mùi hương cơm canh quyến rũ xông mũi, nỗi buồn bã trong lòng vì nhớ phụ cũng dần dần thế bằng sự ấm áp.

 

Cậu sang Chu Lẫm bên cạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn mang theo sự chân thành đặc trưng của thiếu niên: "Đa tạ Chu thúc."

 

Chu Lẫm khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua chiếc vòng cổ răng sói lúc ẩn lúc hiện cổ , nơi đáy mắt lóe lên một tia nhu tình khó mà nhận .

 

Ánh tà dương còn sót mạ lên sân quân đồn một lớp vàng ấm áp, lượt tề tựu bàn dài.

 

Tiếng bát đũa khua nhẹ, tiếng trò chuyện rầm rì, cho đến khi Cố Trường Canh sự dìu đỡ của Lục Bạch Du, chống tay lên mép bàn, từng tấc từng tấc thẳng dậy.

 

Động tác chậm chạp và vô cùng khó khăn, nhưng khiến trường tĩnh lặng đến mức thể thấy cả tiếng gió cuốn lá xạc xào.

 

Ánh mắt của tất cả đều hẹn mà cùng hướng về phía , tựa như đang chiêm ngưỡng một kỳ tích hồi sinh từ chốn tuyệt cảnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-toi-phu-bi-luu-day-ta-ep-dien-mot-the-he-de-hau-bzml/chuong-371-dem-tru-tich-4.html.]

 

Nam nhân , từng là trụ cột của tướng sĩ Bắc cảnh, là vị thần bảo hộ của bách tính Đại Nghiệp, nay càng là tín ngưỡng để họ tiếp tục sống sót tại nơi hoang vu .

 

Ánh mắt thâm trầm của Cố Trường Canh chậm rãi lướt qua từng khuôn mặt quen.

 

Từng là những cẩm y vệ giáp bào rực rỡ, hông đeo Tú Xuân đao; những thái học sinh ý khí phong phát, tâm mang thiên hạ; những nha dịch cả đời lo liệu sổ sách, an phận thủ thường...

 

Những phận xưa cũ sớm phai nhạt trong chuỗi ngày lưu lạc.

 

Giờ đây, họ chỉ còn một phận chung duy nhất: Những đồng liêu đồng sinh cộng t.ử.

 

Sau một lặng, Cố Trường Canh bưng chiếc bát đất nung thô kệch mặt lên, chất giọng từ tính mang theo sức mạnh ngàn cân truyền tai mỗi .

 

"Bát rượu đầu tiên , kính mảnh đất chân chúng . Kính mảnh đất , cuối cùng dung nạp đám gốc rễ như chúng ."

 

"Ta , trong giấc mộng của nhiều , vẫn còn bóng dáng sự phồn hoa của Thượng Kinh, là bụi mù dịch đạo, là ánh đao của Tây Nhung, là tiếng gầm rít của bão tuyết."

 

Giọng trầm xuống, dường như mang theo cả sức nặng của những ký ức :

 

"Chúng đ.á.n.h mất quá nhiều. Huynh đồng bào, bằng cố hữu, cố thổ quê hương, thậm chí... suýt chút nữa đ.á.n.h mất tôn nghiêm của một con ."

 

Trong đám đông, cúi đầu, dùng sức siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m; bờ vai khẽ run rẩy, nơi đáy mắt ngấn lệ.

 

"Thế nhưng, hãy xung quanh các ngươi, hãy bên cạnh các ngươi. Chúng , khỏi núi đao biển m.á.u! Đã sống sót từ trong trời tuyết giá rét!" Giọng của Cố Trường Canh đột ngột cao v.út lên, mang theo một thứ uy lực thể bổ đôi mây mù:

 

"Triều đình bỏ rơi chúng , phong tuyết giam cầm chúng , nhưng chúng vẫn cứ tại nơi —— tuy áo vải thường dân, nhưng lưng từng còng xuống! Chuỗi ngày canh tác lẽ sẽ gian lao, con đường phía lẽ vẫn còn phong ba bão táp, nhưng cái thời khắc vẫy đuôi ăn mày sự thương hại, sớm trôi qua ngay tại lúc chúng bước chân quân đồn ."

 

"Nơi đây, chính là cội rễ mới của chúng . Huyết hãn của chúng thấm đẫm mảnh đất , nó nhất định mọc hoa màu, sinh hy vọng. Vinh nhục thành bại của quá khứ, thảy đều là cát bụi. Tất thảy mắt, mới chính là sự tân sinh của chúng !"

 

Hắn giương cao bát rượu, giọng vang vọng tựa lưỡi kiếm rời vỏ, x.é to.ạc màn sương chiều đặc quánh:

 

"Chén , kính khuất an nghỉ, kính còn sống tự cường!"

 

Một bát rượu đục nóng hổi cạn sạch, thiêu đốt khiến cõi lòng mỗi đều nóng hực lên.

 

Cố Trường Canh đặt chiếc bát xuống, đưa mắt hướng về Lục Bạch Du bên cạnh.

 

Lục Bạch Du chậm rãi dậy, hình thanh mảnh ánh tà dương tựa như cây tùng xanh ngạo nghễ vươn trong tuyết. Tuy trang phục hoa lệ tô điểm, nhưng tự nàng toát lên một cốt cách phi phàm.

 

"Chư vị," Giọng trong trẻo của nàng cất lên, vặn áp đảo sự xôn xao khẽ bàn tiệc, nhưng nháy mắt thu hút sự chú ý của tất cả , "Bữa cơm , hề dễ dàng."

 

"Vài tháng đường lưu đày, cũng chẳng dám mơ sẽ ngày hôm nay. Lúc đó điều nghĩ đến, là cháo rau dại bữa liệu đủ no bụng, là đêm nay thể tìm ngôi miếu hoang nào tránh gió, là tiếp theo ngã xuống sẽ là ai bên cạnh ?"

 

Giọng nàng trầm tĩnh như nước, nhưng khiến tức khắc nhớ về những năm tháng tuyệt vọng :

 

"Chúng giống như cỏ dại, sốt phận chà đạp, thế nhân lãng quên, thậm chí còn gắn cho cái danh kẻ phản nghịch."

 

Nàng tiếp tục chậm rãi giãi bày, trong giọng bi phẫn, chỉ sức mạnh của việc trần thuật sự thật:

 

" chúng sống sót. Không nhờ vận may, nhờ khác thương xót, mà là bởi mỗi một tại đây, đều từng buông tay bên cạnh, từng từ bỏ hy vọng sống."

 

"Chúng mất sự phồn hoa và bình yên của thế giới cũ, nhưng cũng thoát khỏi sự chèn ép của hoàng quyền, rào cản môn đăng hộ đối ở chân trời đó. Tại đây, sự phân biệt sang hèn, chuyện bè phái đấu đá. Quy củ duy nhất, chính là công thì miếng ăn, dũng cảm thì tôn trọng, tương trợ lẫn thì tồn tại."

 

"Chân của Hầu gia, sẽ dần dần hồi phục. Quân đồn của chúng , sẽ nhờ đôi bàn tay của chư vị mà ngày càng hưng vượng. Lương thực sẽ đầy ắp kho, áo ấm sẽ mặc lên , tháng ngày bình yên cũng sẽ đến. Đây là lời hứa suông tùy tiện , mà là lời hứa sinh t.ử tương tùy của và Hầu gia đối với chư vị."

 

Nàng nâng bát rượu lên, ánh mắt trong trẻo mà kiên định:

 

"Bát rượu , kính thiên địa, kính quỷ thần, chỉ kính chính chúng —— kính đám từng c.h.ử.i mắng là nghịch thần tặc t.ử chúng , ngang tàng mở một con đường sống từ trong tuyệt cảnh, vì bản , vì gia nhân!"

 

"Đường phía vẫn còn phong ba, tương lai vẫn cần sóng vai tiến bước. đêm nay, bàn chuyện gian khổ, hỏi chuyện quá khứ, chỉ vì chính bản chúng , uống cạn chén !" Lời dứt, nàng ngửa đầu uống cạn rượu trong bát, động tác dứt khoát lưu loát.

 

"Cạn ly!"

 

Không là ai tiên phong hét lớn, trong giọng mang theo sự sung sướng và sục sôi dồn nén từ lâu.

 

Ngay đó, vô chiếc bát đất nung nâng lên cao, những mép bát thô ráp va , phát âm thanh lanh lảnh mà vang dội.

 

Rượu sánh , hòa khói bụi mặt đất, cũng tưới mát cho hy vọng trong cõi lòng mỗi .

 

Vệt nắng chiều tà cuối cùng hắt lên mặt rượu, gợn lên những tia sáng vàng lấp lánh, soi bóng cùng những giọt lệ lóng lánh trong khóe mắt .

 

Khoảnh khắc , họ còn là kẻ lưu vong, còn là kẻ phản nghịch, còn là những vứt bỏ, mà là chủ nhân chân chính của mảnh đất .

 

 

Loading...