Xuyên thành tội phụ bị lưu đày, ta ép điên một thế hệ đế hậu. - Chương 497: Trở về nhà (6)
Cập nhật lúc: 2026-04-12 09:11:01
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên chiếc đồng hồ quả quýt nhét một mảnh giấy nhỏ, nét chữ rành rành là của Chu Lẫm. Chỉ vỏn vẹn đúng một dòng chữ ngắn ngủi: "Nhìn vật tựa như thấy bóng quang âm qua, xin hãy bảo trọng."
Đầu ngón tay Tống Nguyệt Cần miết khẽ lên lớp vỏ đồng hồ giá lạnh, nơi khóe môi khe khẽ cong lên một nụ cực kỳ nhẹ.
Nàng áp c.h.ặ.t chiếc đồng hồ quả quýt bên tai, cố lắng lấy một âm thanh.
Không hề một tiếng tí tách nào, tĩnh mịch lặng câm một tiếng động.
Giống hệt như cái dáng vẻ của kẻ trao tặng món đồ , luôn luôn ẩn âm thầm chở che ở những góc khuất tăm tối u buồn nhất. Thời gian đối với dường như ngưng đọng đình trệ, chỉ đọng mỗi thứ nhung nhớ tương tư , bất chấp ngàn non muôn nước xa xôi vạn dặm mà dâng tặng đến nơi đây.
Dòng thời gian c.h.ế.t lặng , cũng hệt như thứ tình cảm sâu nặng khắc khoải vô hình chẳng cất nên lời nhưng vĩnh hằng chờ đợi của .
Rất lâu , nàng mới cẩn thận nâng niu cất gọn chiếc đồng hồ tận sâu trong n.g.ự.c áo, áp sát c.h.ặ.t sát l.ồ.ng n.g.ự.c, như thể là thể hút lấy chút ấm truyền tới từ phương xa.
Gian sương phòng kế bên, Cố Trường Canh lúc đang Lục Bạch Du nhõng nhẽo ghì c.h.ặ.t đè xuống chiếc ghế.
Nàng ở sát ngay bên cạnh, rướn vươn tay dùng đầu ngón tay ấn nhẹ giữa đôi chân mày đang nhíu c.h.ặ.t của : "Cái điệu bộ chu mỏ hờn dỗi của Hầu gia, sắp sửa treo cả chai dầu lên tới nơi đấy."
Cố Trường Canh gạt tay túm lấy cổ tay nàng, kéo thốc ôm thót nàng l.ồ.ng n.g.ự.c , vòng hai cánh tay rộng lớn ôm c.h.ặ.t lấy vòng eo thon thả từ phía .
Hắn tì cằm gác lên hõm vai nàng, thở nam tính ấm áp phả vờn quanh bên tai nàng, giọng điệu hậm hực u sầu, mang theo một chút luyến tiếc nỡ rời xa cực kỳ khó nắm bắt,
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
"A Du nửa năm tròn trở về quân doanh đóng quân. Lần , nàng thực sự nỡ cùng trở về nhà ?"
Lục Bạch Du ngoan ngoãn mặc cho ôm lấy, những đầu ngón tay khẽ khàng tựa hồ như mang theo chút hàm ý vỗ về dỗ dành, dịu dàng gãi gãi nhẹ giữa lòng bàn tay , toan vuốt ve xoa dịu cái cảm giác xốn xang bất an cào xé .
"Suốt nửa năm trời đằng đẵng qua, nhị tẩu phần lớn thời gian đều gồng cáng đáng một một chống chọi việc lớn nhỏ ở xưởng muối. Nay mới cất bước chân về ấm chỗ vội toan tính chuyện cá nhân bỏ bê việc chung, thế e rằng quá đỗi vô tình vô nghĩa ." Nàng nghiêng đưa mặt gần, ch.óp mũi kề sát sạt chạm nhẹ cằm , luồng ấm áp lan tỏa,
"Hầu gia đành chịu khó c.ắ.n răng nhịn thêm chút nữa ? Chờ đôi ba bữa nữa gỡ rối xử lý xong xuôi chuyện sổ sách của xưởng muối, sẽ dọn dẹp lập tức trở về bầu bạn cùng ."
Cố Trường Canh lặng thinh, chẳng mảy may hé răng đáp trả, mà chỉ từ từ ngoảnh đầu mặt , đôi môi mỏng mang theo dư vị lưu luyến vài phần nuông chiều, pha trộn vài phần cuồng dại nôn nóng, đáp khẽ lên làn da trắng muốt tinh xảo chiếc gáy mỏng manh của nàng.
Ban đầu là nụ hôn âu yếm mơn trớn mềm mượt, nhưng ngay khoảnh khắc , dường như cảm thấy bất mãn bất bình, phần dồn thêm chút dã lực c.ắ.n day gặm nhẹ hai cái liên tiếp, in hằn in sâu lưu hai vệt ửng đỏ mờ ảo.
Lục Bạch Du rụt vội cổ , thể nhịn mà bật thành tiếng lanh lảnh.
Đêm về khuya, sương muối phủ càng lúc càng dày đặc. Những cành cây khô khốc trong sân đình lủng lẳng bám đầy những mảng băng tuyết mỏng tang, rủ xuống trắng xóa rực rỡ tựa chuỗi ngọc chỉ bạc lấp lánh, sương lạnh thấu xương cắt da cắt thịt.
Lục Bạch Du đương lúi húi gói ghém thu gom mấy món đồ thủ công mỹ nghệ tinh xảo tuyệt diệu mang về từ xứ Tây Nhung, định bụng sẽ chuẩn đóng hộp gửi Cố Trường Canh để mang về quân doanh. Bỗng dưng thấy tiếng động khe khẽ cựa quậy vang lên nơi góc mái hiên.
Một chú bồ câu đưa thư khoác bộ lông xám tro phành phạch đập cánh sà xuống, chân buộc lủng lẳng một ống trúc nhỏ xíu.
Ánh mắt nàng chợt nhấp nháy, gỡ ống trúc vuốt phẳng mảnh giấy, bên chỉ vỏn vẹn một dòng chữ: [Tứ gia ngày hôm qua rời khỏi thành Sóc Phương, trở về miền Tây Bắc mà rong ruổi phi thẳng một mạch đến Tây Nhung.]
Lục Bạch Du trợn mắt trân trân nét chữ , đôi con ngươi thăm thẳm ngập ngừng u tịch.
Một thoáng , nàng thong thả buông một thở dài nhẹ nhõm thườn thượt, dời tờ giấy sát mép ngọn đèn dầu đang nhảy múa lập lòe. Trơ mắt ngọn lửa ánh cam rực sáng nuốt trọn thiêu rụi mảnh giấy tan thành tro bụi, hóa kiếp thành một lọn khói mờ ảo bay lên.
Mấy ngày gần đây, Cố Trường Canh ở ngay mắt nàng, mặc dầu nửa chữ từng đả động thốt , nhưng mà cái thứ mặc cảm tội day dứt nặng nề, hệt như những chiếc gông xiềng gông cùm trói buộc xiết c.h.ặ.t, cứ lún sâu đè nặng trĩu nơi tận cùng đáy cõi lòng , nàng thể thấu rõ tỏ tường cơ chứ?
Nếu như vì cái sự áy náy đó, thì trong cái đêm dừng chân ngủ qua đêm tại ngôi miếu hoang năm nào, chỉ vì thấp thoáng thoáng thấy một bóng lưng lờ mờ hình dung hao hao nhang nhác giống, thể cho ưu tư uất nghẹt trong lòng, tới mức sinh tâm bệnh sốt cao bạo phát như ?
Cố Hầu gia là bậc quân t.ử đức cao vọng trọng đoan chính mực thước, thứ luân thường đạo lý lễ giáo từ nhỏ thấm đẫm khắc sâu chạm trổ tận tủy tận xương cốt, đối với bản bao giờ ngừng gắt gao tự đặt kỷ luật thép để kiềm chế nghiêm ngặt.
Bởi đinh ninh Tứ vốn dĩ vong mạng bỏ xác phơi thây giữa sa mạc cát vàng, nên mới dám buông thả để mặc cho con tim chạy buông lơi tự do vẫy vùng.
Nay cái con sờ sờ trở về sống sờ sờ ngay mắt, thứ tình ái khuynh luyến mà từng đinh ninh tưởng lầm rằng giờ đây chẳng thuộc về ai đó, nghiễm nhiên trở thành thứ tâm bệnh c.ắ.n xé dằn vặt ngày lẫn đêm.
Nàng cố tình mượn tay Chu Lẫm để tuồn bằng địa chỉ nơi đóng quân của quân doanh để giao tận tay Cố Khải Minh, cốt ý là đối chất mặt đối mặt ngay sòng phẳng mặt Lão phu nhân nhà họ Cố, dứt khoát như dùng d.a.o sắc c.h.ặ.t đay rối, tự tay gỡ bóp nát bấy cái mớ bòng bong bế tắc .
Thà là chịu đựng một trận đau đớn nhức nhối thấu tận trời xanh, thì còn dễ chịu vạn phần so với cái sự dằn vặt dai dẳng hồi kết thế .
Nàng cứ mẩm tưởng là Cố Khải Minh đối với nàng vốn dĩ cạn sạch ân đoạn nghĩa tuyệt chẳng còn lưu giữ đoạn tình xưa nghĩa cũ nào, lẽ sẽ chẳng tới mức trơ trẽn đến mức cố đ.ấ.m ăn xôi dây dưa lôi thôi.
Ai ngờ là vị Tứ gia kiêu ngạo , cũng là kẻ hành xử chệch hướng tuân theo chút lẽ thường thói đời cơ chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-toi-phu-bi-luu-day-ta-ep-dien-mot-the-he-de-hau-bzml/chuong-497-tro-ve-nha-6.html.]
Sáng tinh mơ ngày kế tiếp, đoàn xe sửa soạn xong xuôi nạp đầy hàng hóa chuẩn khởi hành.
Giữa sân, đàn la ngựa phì phò nhả những luồng khói trắng xóa, lũ phu xe xoa xoa hai tay liên hồi dậm chân bành bạch xuống nền đất.
Trong khi đó Cố Trường Canh thì đường bệ yên vị trễm chệ chễm chệ chốn chính sảnh thư thả nhấp môi nhâm nhi thưởng , chẳng thèm để lộ lấy mảy may nửa điểm ý tứ ý định nhấc gót lên đường.
Lục Bạch Du đó gom tất thảy biểu hiện trong tầm mắt, ở trong tâm can thì sáng tỏ hệt như gương soi soi tỏ tuyết trắng, chiều chuộng theo ý , đến nửa chữ thúc giục giục giã giục khởi hành cũng tuyệt nhiên mảy may hé răng nhắc qua.
Hai ngày liên tiếp kéo dài theo , Cố Hầu gia bỗng dưng trở chứng bám dính c.h.ặ.t đến lạ thường.
Nàng cất bước tuần tra kiểm kê các ao muối, cũng lẽo đẽo hộ tống theo hầu cận đằng . Cái dáng dấp cao lớn vạm vỡ trầm mặc hiên ngang ngay sát sườn tạt che chắn hộ cho nàng phân nửa những trận cuồng phong gió bấc lạnh buốt thấu tủy.
Lúc nàng dặn dò giao phó việc lớn nhỏ cho đám đốc công quản đốc, thì cứ lẳng lặng đóng vai tượng đá kề bên ngoan ngoãn lắng tai vểnh tai ngóng, thi thoảng còn lén lút tranh thủ trao đổi gửi gắm một ánh ý nhị tâm linh tương thông.
Khi nàng chúi mũi kiểm tra sổ sách thu chi, phụ trách lo liệu xử lý mấy tin mật báo của binh lính từ các điểm truyền tới, thỉnh thoảng ân cần chu đáo châm thêm cho nàng một ly nóng hôi hổi, thủ thỉ đôi dăm ba câu chuyện vặt vãnh lặt vặt tào lao chẳng , thế nhưng cái ánh mắt si tình thì bao giờ chịu dời nửa tấc rời xa bóng dáng nàng qua tả hữu.
Khoảng thời gian nhàn hạ ung dung trôi tuột qua nhanh tựa hồ như bóng câu lướt qua khe cửa sổ hẹp, trong nháy mắt qua.
Chớp mắt vụt thêm hai ngày trôi tuột, tới cái buổi sáng sớm tinh mơ của ngày thứ ba, Cố Trường Canh thừa hiểu rằng dẫu bản tiếc nuối dây dưa nỡ dứt rời, thì cũng đến lúc lên đường cất bước dời .
Hắn thu vén sửa soạn sắp xếp cho xong những vật dụng hành lý đơn sơ gọn nhẹ, đương lúc định rảo bước tìm đến chỗ Lục Bạch Du để lời từ biệt, thì tình cờ bắt gặp Tống Nguyệt Cần đang dắt díu theo Thạch Thanh, đôn đốc hiệu chỉ trỏ cho bọn phu muối khênh khiêng bốc vác mấy cái hòm xiểng rương hòm khiêng chất tống lên một chiếc xe ngựa rỗng tuếch.
"Nhị đây là đang gì thế?" Cố Trường Canh phần chột ngạc nhiên ngỡ ngàng.
Tống Nguyệt Cần tiếng gọi bèn đầu ngoảnh , sửa soạn trang phục cung kính thi lễ vái lạy chào : "Dạ bẩm Đại bá, A Du cấp phép ân chuẩn cho và Thạch Thanh nghỉ phép kỳ hạn, chấp thuận để bề chúng về quân doanh để thăm non ngó nhà cửa. Tẩu bảo với là xưởng muối dạo ăn tấn tới đang đà phát triển định nhịp nhàng, lánh mặt rời ít lâu cũng chẳng cản trở hề hấn gì ."
Cố Trường Canh thoáng đờ sững sờ chốc lát, nhưng liền lập tức vỡ lẽ minh mẫn tỏ tường. Một luồng suối ấm áp lan tỏa sưởi ấm rạo rực tận nơi tâm can, hai khóe môi mím c.h.ặ.t kiềm hãm nổi mà chợt dâng lên nở thành một nụ rạng ngời xuất phát từ tận sâu thẳm trong cõi lòng.
Hắn chẳng buồn dông dài đôi co thêm lời thừa thãi nào, lập tức sải đôi chân dài xuyên băng vọt qua cái sân đang ồn ã náo nhiệt bận rộn qua kẻ , nhắm thẳng một mạch về phía cái kho chứa muối khổng lồ.
Lục Bạch Du lúc đang đăm đăm yên tì tay mái hiên, vầng hào quang rực rỡ mờ mờ ảo ảo của ánh bình minh sớm rọi chiếu xuống choàng lên thể nàng một lớp vầng sáng lấp lánh màu vàng nhạt.
Nàng ngắm tốp phu muối đang cần mẫn cặm cụi bốc xếp vận chuyển thứ muối tinh khiết trắng ngần lấp lánh tựa bông tuyết chất lên đống ngay ngắn hàng lối, chợt thoảng bên tai tiếng bước chân dồn dập vang lên chừng quen thuộc. Nàng phắt đầu , ném về phía một nụ tươi rói nở rộ như hoa, cặp mắt long lanh nhắm hờ cong tít lên, ở bên trong rạng ngời chan chứa đong đầy cái vẻ chế giễu bỡn cợt mà chẳng buồn che lấp giấu giếm.
"Hầu gia đây là định cất bước cất gót lên đường đấy ?" Nàng mở miệng hỏi rõ ràng một câu mà trong bụng thuộc làu tỏng đáp án mười mươi.
Cố Trường Canh lững thững bước tiến sát tới ngay mặt nàng, rũ đầu xuống chiếu ánh say đắm thẳm sâu ghim c.h.ặ.t đăm đắm nàng, giọng thì cực kỳ nhẹ dịu dàng trìu mến sủng nịnh: "Nàng sớm toan tính trù định bài bản cả đấy nhỉ?"
Lục Bạch Du nháy nháy khép chớp đôi mi mắt, đáy mắt đong đầy lai láng ý duyên dáng, hệt như một hòn đá nhỏ thả tõm rơi ùm xuống lòng hồ rộng lớn, lan tỏa những gợn sóng vòng tròn lăn tăn lay động xao xuyến.
"Nhị tẩu cùng Thạch Thanh đều đồng loạt dứt áo bỏ dời hết cả , trong ngoài xưởng chỉ còn rớt đơn độc lẻ bóng. Với cái tình thế cảnh trớ trêu tiến thoái lưỡng nan , lẽ đành chịu ủy khuất cho Hầu gia... Nhún nhường lưu nán ở đây nán phụ giúp cho ít bữa ."
Cố Trường Canh đăm đăm nàng, ngắm nghía nàng mất một lúc khá lâu, phảng phất như thể in hằn in sâu tạc khắc cốt cái dáng vẻ hoạt bát linh động thông minh của nàng ở chính tại khoảnh khắc phút giây tận sâu thẳm tâm can đáy lòng.
Một khoảnh khắc tíc tắc trôi qua, nét ý viên mãn dần dà trào dâng rạng ngời nở rộ lan tỏa nơi khóe mắt thâm thúy tĩnh mịch u ám của , lóng lánh tựa hồ băng tuyết tan chảy nhường chỗ cho dòng xuân thủy trong trẻo ấm áp mượt mà, xoa dịu lu mờ hòa hoãn tất thảy muôn vàn những góc cạnh gai góc sắc bén cứng cỏi ngang tàng cố hữu thường trực gương mặt, để tan chảy ấm áp thấm nhuần tận đáy mắt tận cõi lòng.
Hắn chầm chậm vươn cánh tay, dùng những đốt ngón tay phần chai sạn thô ráp nhẹ nhàng mơn trớn chạm khẽ trượt dọc lên má đào của nàng một cách cực kỳ nâng niu ôn nhu cưng chiều: "Được thôi."
Một tháng tròn đằng đẵng trôi , Tống Nguyệt Cần cùng Thạch Thanh rốt cuộc cũng trở gót xưởng muối.
Hàng hóa chở mang về kỳ ngoại trừ những vò rượu mới tinh tươm thượng hạng mới cất ủ lò tại quân doanh, thì còn hai tấm áo kép nhồi bông mới toanh còn nguyên nếp gấp do Lão phu nhân nhà họ Cố cất công đích chuẩn chu cho Lục Bạch Du, kèm thêm đôi ba câu dặn dò nhắn nhủ.
Vạn sự của xưởng muối vẫn nguyên vẹn y nguyên như lệ cũ, duy chỉ nơi khuất lấp ngay góc tường tán gốc cây táo gai cổ thụ già cỗi , âm thầm lặng lẽ mọc thêm một chiếc bàn đá rêu phong xỉn màu cổ kính, kèm cùng hai chiếc đôn ghế đá đẽo gọt sần sùi.
Ngay mặt bàn, bày biện ngổn ngang một ván cờ dang dở vẫn còn ngã ngũ lẳng lặng bày la liệt, quân cờ âm dương đen trắng đan đan xen lẫn đan chéo, câm lặng câm nín thủ thỉ kể lể rầm rì về những chuỗi tháng ngày dài thường kẻ chong đèn mải mê cặm cụi đối mặt tỉ thí đ.á.n.h cờ.
Lục Bạch Du sóng vai cùng Cố Trường Canh khoanh tay túc trực ở ngay hiên thềm cửa xưởng muối nghênh đón tiếp đón nồng nhiệt.
Đôi uyên ương uyên ương song song sát cánh vai kề vai, cánh tay của Cố Trường Canh cứ hết sức thản nhiên thuận tình xuôi ý tự nhiên thả vòng ôm hờ hững ấp ủ lấy cái eo nhỏ xíu của Lục Bạch Du, trông thấy cái ống tay áo của nàng đang những trận gió thốc thổi cuộn tung lên tứ tung, liền tiện tay ân cần săn sóc vuốt ve sửa sang tỉ mỉ cẩn thận đấy.
Tống Nguyệt Cần gom góp thu thập trọn vẹn bộ quang cảnh thắm thiết găm giữ tầm mắt, chỉ cắm cúi rũ thấp hàng mi, thầm e ấp tinh tế đạm bạc mỏng manh, tuyệt nhiên cấm khẩu thốt vọt bất kỳ một lời phán xét phẩm bình nào.
"Nhị tẩu nay nếu chịu an tọa về ." Lục Bạch Du nhón cổ xoay đầu rướn ngước mắt lên chiêm ngưỡng dung nhan Cố Trường Canh, sóng sánh liếc mắt trao gửi tâm giao mỉm e lệ thẹn thùng thắm thiết, chất giọng thốt lảnh lót ngọt ngào nhẹ hều thanh thoát chậm rãi hệt như tiếng gió rì rào thì thầm.
"Hầu gia, thì hai phu thê đôi , chắc cũng đến lúc thâu tóm nhặt nhạnh dọn dẹp để lên đường trở về nhà thôi."