Mưa tạnh.
trong hoàng cung, khí nặng hơn lúc mưa rơi.
Sáng sớm, Trường Dương Cung nhận một đạo ý chỉ.
Không thánh chỉ.
Mà là khẩu dụ của Hoàng hậu.
Thanh Trúc xong, mặt tái nhợt.
“Điện hạ…” nàng cố giữ giọng bình tĩnh, “Hoàng hậu nương nương mời … đến Khôn Ninh Cung dùng .”
Dùng .
Ba chữ , trong hậu cung, xưa nay từng đơn giản.
Thẩm Chiêu Dương đặt b.út xuống, mực giấy còn khô.
Nàng ngẩng đầu.
“Bao giờ?”
“Canh thìn.”
“Ừ.”
Một chữ đáp gọn.
Thanh Trúc ngẩn .
“Điện hạ… hỏi vì ?”
Thẩm Chiêu Dương nhạt.
“Hỏi thì bà cũng sẽ ,” nàng ,
“ hỏi — bà càng .”
Khôn Ninh Cung.
Hương trầm nồng hơn bình thường.
Hoàng hậu chủ vị, áo phượng chỉnh tề, trang dung một kẽ hở. Bà Thẩm Chiêu Dương bước , ánh mắt như đang một quân cờ vượt khỏi tầm kiểm soát.
“Tham kiến mẫu hậu.”
Thẩm Chiêu Dương hành lễ đủ lễ, thừa thiếu.
Hoàng hậu bảo nàng dậy ngay.
“Nghe ,” bà nhấp một ngụm , “mấy ngày nay, Trưởng công chúa bận rộn lắm.”
“Vì phụ hoàng phân phó,” Thẩm Chiêu Dương đáp.
Hoàng hậu .
“Nếu chỉ là phân phó,” bà chậm rãi,
“thì đến mức khiến cả hậu cung mất ngủ.”
Thanh Trúc ngoài rèm, tim đập loạn.
Hoàng hậu đặt chén xuống.
“Chiêu Dương,” bà gọi thẳng tên,
“ngươi trong triều đang đồn gì ?”
Thẩm Chiêu Dương ngẩng đầu.
“Xin mẫu hậu chỉ giáo.”
“Người ,” Hoàng hậu nàng chăm chú,
“Trưởng công chúa đang lập phe.”
Một chữ “phe”, nhẹ, nhưng nặng như núi.
Thẩm Chiêu Dương im lặng một nhịp.
Rồi nàng mỉm .
“Nếu là lời đồn,” nàng ,
“ cần gì mẫu hậu bận tâm?”
Hoàng hậu bật .
“Ngươi khéo miệng.”
Bà dậy, từng bước xuống.
“ Chiêu Dương ,” giọng bà trầm xuống,
“ngươi vì phụ hoàng ngươi để ngươi đến hôm nay ?”
Thẩm Chiêu Dương thẳng mắt bà.
“Vì thần nữ thể dùng.”
Hoàng hậu dừng .
“.”
Bà gật đầu.
“ dùng xong thì ?”
Không khí đông cứng.
Hoàng hậu tiến thêm một bước, thấp giọng:
“Ngươi đang chuyện mà hoàng t.ử nên .”
“Ngươi nghĩ,” bà nhếch môi,
“bọn họ sẽ để ngươi sống lâu ?”
Thẩm Chiêu Dương .
“Mẫu hậu,” nàng khẽ,
“ nghĩ… còn đường lui ?”
Hoàng hậu nàng, đầu tiên ánh mắt biến đổi.
Chiều hôm đó.
Một đạo thánh chỉ tuyên .
Tạm đình chỉ quyền giám sát án lương thảo của Trưởng công chúa.
Mọi sổ sách, giao cho Nội Các.
Tin , cả triều rúng động.
Thanh Trúc xong, suýt nữa vững.
“Điện hạ… Hoàng thượng…”
Thẩm Chiêu Dương gì.
Nàng chỉ tờ thánh chỉ lâu.
Rồi .
“Cuối cùng,” nàng ,
“cũng đến.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-truong-cong-chua-ta-truc-tiep-tranh-ngoi/chuong-6.html.]
Đêm đó.
Tạ Trường Uyên bí mật Trường Dương Cung.
“Điện hạ,” trầm giọng, “ đang đẩy khỏi ván cờ.”
“Ta .”
“Là Hoàng hậu,” , “nhưng lệnh — là từ Hoàng thượng.”
Thanh Trúc run giọng:
“Hoàng thượng… nghi điện hạ ?”
Thẩm Chiêu Dương gật đầu.
“Phụ hoàng nghi ,” nàng chậm rãi,
“ông sợ .”
Một câu bình thản, nhưng lạnh đến tận xương.
“Vậy điện hạ định gì?” Tạ Trường Uyên hỏi.
Thẩm Chiêu Dương .
“Ta thể đối đầu phụ hoàng.”
“ thể,” nàng tiếp,
“khiến ông thể bỏ .”
Ba ngày .
Biên cương Bắc Lộ báo loạn lương.
Quân doanh thiếu ăn, binh sĩ náo động.
Triều đình chấn động.
Nội Các cuống cuồng tra sổ, nhưng — tìm manh mối.
Bởi vì những sổ thật — chỉ Thẩm Chiêu Dương từng thấy.
Hoàng đế nổi giận.
“Trưởng công chúa ?”
Nội thị run rẩy:
“Điện hạ… đang bệnh.”
Trường Dương Cung.
Thẩm Chiêu Dương giường, sắc mặt tái nhợt, ho khan dứt.
Thanh Trúc .
“Điện hạ… thật sự bệnh …”
“Không ,” Thẩm Chiêu Dương khẽ,
“bệnh … đáng.”
Tạ Trường Uyên rèm, ánh mắt phức tạp.
“Điện hạ dùng chính mồi?”
Thẩm Chiêu Dương gật đầu.
“Chỉ khi ngã,” nàng ,
“bọn họ mới — , sẽ loạn.”
Quả nhiên.
Ngày thứ năm, Hoàng đế đích đến Trường Dương Cung.
Nhìn Thẩm Chiêu Dương giường, ông im lặng lâu.
“Ngươi sớm sẽ như ?”
Thẩm Chiêu Dương ho khẽ, cố dậy.
“Thần nữ dám đoán phụ hoàng,” nàng ,
“chỉ … lương thảo chờ .”
Hoàng đế siết tay.
“Ngươi gì?”
Thẩm Chiêu Dương ngẩng đầu.
Ánh mắt nàng lúc , còn che giấu.
“Thần nữ ,” nàng rõ ràng,
“quyền tiếp tục tra án.”
Hoàng đế nàng.
Rất lâu.
Cuối cùng, ông thở dài.
“Ngươi giống trẫm… hơn trẫm tưởng.”
Đêm đó.
Thánh chỉ mới ban.
Khôi phục quyền giám sát án lương thảo cho Trưởng công chúa.
Cẩm Y Vệ quyền phối hợp.
Hoàng hậu tin, đập vỡ chén ngọc.
“Con tiện nhân đó!”
Cùng lúc.
Tam hoàng t.ử nhận mật báo, im lặng lâu.
“Hoàng tỷ,” khẽ ,
“quả nhiên dễ c.h.ế.t.”
Tạ Nguyên nhíu mày.
“Điện hạ, từ nay — nàng còn là biến .”
“Không,” Tam hoàng t.ử ,
“là đối thủ ngang hàng.”
Trường Dương Cung.
Thẩm Chiêu Dương dậy, khoác áo ngoài.
Bệnh?
Chỉ là giá trả.
Nàng bản đồ, ánh mắt sáng rực.
“Ván ,” nàng khẽ,
“ thắng.”
“,” nàng cong môi,
“mới chỉ là ván đầu tiên.”