Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh Ngôi - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-02-04 16:46:16
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gió đêm thổi qua Trường Dương Cung, cuốn theo mùi ẩm lạnh của cơn mưa tạnh.

Thẩm Chiêu Dương cửa sổ, ánh đèn lác đác trong hoàng cung rộng lớn. Nơi , từ xa thì yên bình, nhưng chỉ cần bước một bước, liền là biển sâu đáy.

Thanh Trúc lưng nàng, giọng nhỏ đến mức gần như thì thầm:

“Điện hạ… hôm nay Hoàng hậu triệu kiến các mệnh phụ.”

Thẩm Chiêu Dương đầu.

“Ừ.”

Chỉ một tiếng, nhưng Thanh Trúc thấy sống lưng lạnh toát.

Triệu kiến mệnh phụ — bao giờ là chuyện đơn giản.

Đặc biệt là lúc Trưởng công chúa lấy quyền điều tra.

Quả nhiên.

Chưa đến nửa ngày, lời đồn lan khắp kinh thành.

 Trưởng công chúa tham quyền, trái luân thường.

 Nữ nhân can chính, tất sinh họa quốc.

 Nếu sớm ngăn , Đại Hạ sẽ loạn.

Những lời thẳng tên nàng.

ai cũng đang ai.

Thanh Trúc xong báo cáo, mắt đỏ hoe.

“Họ… họ quá đáng .”

Thẩm Chiêu Dương mỉm .

“Không quá đáng,” nàng ,

“là bài quen.”

Nàng xoay , ánh mắt tỉnh táo.

“Bọn họ dám vô năng,” nàng chậm rãi,

“nên chỉ còn cách nên tồn tại.”

Buổi chiều, Tạ Trường Uyên đến.

Sắc mặt .

“Điện hạ,” trầm giọng, “Hoàng hậu cho dâng tấu.”

“Tấu gì?”

“Xin Hoàng thượng… gả điện hạ.”

Không khí trong điện lặng ngắt.

Thanh Trúc kinh hãi.

“Gả… gả công chúa?”

“Ừ,” Tạ Trường Uyên gật đầu, “lấy danh nghĩa ‘ định lòng dân’.”

Thẩm Chiêu Dương bật .

Tiếng lớn, nhưng lạnh.

“Quả nhiên,” nàng ,

“đánh — thì tước tư cách.”

Một khi công chúa xuất giá,  tham chính,  can thiệp triều đình, trở thành ngoại thích.

Đây là cách g.i.ế.c sạch sẽ nhất.

“Hoàng thượng đáp,” Tạ Trường Uyên tiếp,

“nhưng… bác.”

Một câu , đủ nặng.

Đêm đó.

Tam hoàng t.ử Thẩm Dục bí mật rời Đông Cung, gặp một trong phủ riêng.

“Điện hạ,” thấp giọng, “ chuẩn xong.”

Thẩm Dục gật đầu.

“Bắt đầu ,” ,

“đừng để nàng thời gian phản ứng.”

Sáng hôm .

Triều đình mở nghị sự.

Một vị đại thần đột ngột bước , quỳ xuống.

“Bẩm Hoàng thượng,” ông lớn tiếng,

“thần việc trọng yếu bẩm tấu!”

Hoàng đế nhíu mày.

“Nói.”

“Thần ,” vị đại thần ngẩng đầu,

“Trưởng công chúa từng bí mật tiếp xúc tướng lĩnh biên quân!”

Cả triều chấn động.

Tiếp xúc biên quân — là tội nặng.

Ánh mắt đồng loạt đổ dồn về Thẩm Chiêu Dương.

Nàng đó, bình thản đến lạ.

Hoàng đế trầm giọng:

“Chiêu Dương, chuyện ?”

Thẩm Chiêu Dương bước .

“Có.”

Một chữ.

Không chối.

Không biện.

Cả triều xôn xao.

Tam hoàng t.ử nhếch môi nhạt.

ngay đó, Thẩm Chiêu Dương tiếp lời:

“Thần nữ tiếp xúc,” nàng rõ ràng,

“là để tra lương thảo.”

Nàng sang vị đại thần.

“Xin hỏi,” nàng hỏi ngược,

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-truong-cong-chua-ta-truc-tiep-tranh-ngoi/chuong-7.html.]

“đại nhân tiếp xúc — là tiếp xúc thánh chỉ thánh chỉ?”

Vị đại thần cứng họng.

Thẩm Chiêu Dương , đối diện Hoàng đế.

“Phụ hoàng,” nàng ,

“nếu tra án là tội, thần nữ xin chịu.”

nếu tra án mà coi là mưu đồ,” nàng ngẩng đầu,

“thì xin hỏi — còn ai dám vì triều đình việc?”

Hoàng đế siết c.h.ặ.t t.a.y.

Không đáp ngay.

Ngay lúc đó, một thái giám lao .

“Bẩm Hoàng thượng! Biên quân Bắc Lộ… xảy binh biến nhỏ!”

Cả triều nổ tung.

Hoàng đế bật dậy.

“Vì ?”

“Vì… thiếu lương!” thái giám run giọng.

Ánh mắt Hoàng đế chợt sang Thẩm Chiêu Dương.

Trong khoảnh khắc đó, ai ông đang nghĩ gì.

Thẩm Chiêu Dương hiểu.

Đây là canh bạc sinh t.ử.

Nàng bước lên một bước, giọng cao, nhưng rõ từng chữ:

“Phụ hoàng,”

“xin cho thần nữ quyền xử lý.”

“Ba ngày.”

“Ba ngày nếu yên,” nàng cúi đầu,

“thần nữ… tự xin rời khỏi triều.”

Cả triều hít một lạnh.

Đây còn là đấu mưu.

Đây là đặt cả mạng sống chính trị lên bàn cược.

Hoàng đế nàng thật lâu.

Rất lâu.

Cuối cùng, ông :

“Chuẩn.”

Ba ngày.

Cả kinh thành ngủ.

Thẩm Chiêu Dương gần như rời thư phòng.

Lệnh điều lương.

Lệnh đổi tướng.

Lệnh bắt .

Tạ Trường Uyên c.h.é.m ba , hỏi.

Máu nhuộm lạnh đao.

Đến ngày thứ ba, tin báo truyền về:

 Biên quân định.

 Lương thảo tới.

Triều đình im lặng.

Không ai dám mở miệng.

cái giá — cũng tới.

Đêm đó.

Thanh Trúc quỳ sụp mặt Thẩm Chiêu Dương.

“Điện hạ…” nàng ,

“Lý Mẫn… vu tội, c.h.ế.t trong ngục …”

Không khí như vỡ .

Thẩm Chiêu Dương lặng lâu.

Lý Mẫn.

Người đầu tiên nàng dùng.

Người trung thành nhất.

Tạ Trường Uyên siết tay.

“Là Đông Cung,” khẽ.

Rất khẽ.

đủ đau.

Thẩm Chiêu Dương .

Nàng chỉ nhắm mắt .

Một lúc , nàng mở mắt.

Ánh mắt đó — lạnh hơn nhiều.

“Ghi tên ,” nàng ,

sổ của .”

Thanh Trúc run giọng:

“Điện hạ định…?”

Thẩm Chiêu Dương về phía Đông Cung, giọng bình thản:

“Ta nợ một mạng.”

“Và món nợ ,” nàng chậm rãi,

sẽ đòi bằng m.á.u.”

Xa xa, Đông Cung vẫn sáng đèn.

Tam hoàng t.ử bàn, mỉm .

“Hoàng tỷ,” lẩm bẩm,

“bây giờ… mới giống tranh ngôi.”

Loading...