Xuyên Thành Vợ Béo Ác Độc, Tôi Đưa Cả Nhà Đi Lên - Chương 188: Có Tiền Mua Tiên, Lòng Người Phơi Phới
Cập nhật lúc: 2026-02-03 17:46:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc ăn cơm, cả nhà quây quần bên bàn ăn vui vẻ trò chuyện.
“Tô Hòa, sáng mai chúng tự hái sầu riêng là , em với Đình Hoa cứ ở nhà nghỉ ngơi .” Chị dâu cả Trương Tiểu Hoa .
Tô Hòa còn kịp trả lời, chị dâu hai Hà Phương Phương cũng hùa theo: “ , đúng , Tô Hòa, em đừng , việc nặng nhọc cứ giao cho chúng là . Chúng ngoài việc đồng giúp việc, cũng giúp gì cho em. Em , bây giờ là đại công thần của nhà chúng , đừng khách sáo với chúng .”
“Tô Hòa, ngày mai cần hái bao nhiêu sầu riêng, em cứ thẳng với chúng là , đàn ông trong nhà đều xin nghỉ , ngày mai chúng chuyên hái sầu riêng giúp em.” Chị dâu ba Trần Tố Phân cũng chen .
Tô Hòa: …
Nhóm , chuẩn từ .
Khiến từ chối cũng .
Mình lấy tiền chia , quả nhiên là đúng.
Đấy, lập tức khơi dậy sự tích cực của .
Trước đây bảo đàn ông trong nhà xin nghỉ một ngày ở công trường để hái sầu riêng giúp cô, các chị dâu tuy miệng , nhưng chắc chắn trong lòng cảm thấy chút tiếc.
Một ngày công là hai ba đồng, mà còn ngày nào cũng việc.
bây giờ, đấy, họ còn chủ động bảo đàn ông trong nhà xin nghỉ, chuyên hái sầu riêng cho cô.
“Tô Hòa, con với Đình Hoa đừng , con nấu ăn ngon, để hưởng phúc. Ngày mai bố với cũng , hái sầu riêng cho con.” Phó Đại Quân cũng .
“Bố, hái sầu riêng cũng nguy hiểm ạ.”
Tô Hòa sợ hai già tuổi cao, phản ứng , đến lúc đó sầu riêng rơi trúng thì phiền phức.
“Ây, bố công trường việc nặng như còn thấy mệt, giúp con hái một ít sầu riêng thì là gì.” Phó Đại Quân xua tay tỏ ý .
“ Tô Hòa, hai đứa cứ lời, ngoan ngoãn ở nhà , ngày mai , bọn trẻ cũng nhờ con chăm sóc nhé.” Ngô Diễm Hoa cũng nhân cơ hội .
Bà trông cháu trai cháu gái suốt, sắp phát ngán .
Ngày mai để Tô Hòa trông một buổi sáng, bà hái sầu riêng.
Mấy đứa nhóc đó, lời Tô Hòa.
Rõ ràng thời gian ở chung dài, mức độ yêu thích Tô Hòa của chúng vượt qua cả bà nội .
Ngô Diễm Hoa đôi khi nghĩ , cũng thấy đau răng.
“Thôi , ngày mai nhờ . Các chị nhớ chú ý một chút nhé, đừng để bố vất vả quá.” Tô Hòa chút lo lắng .
“Em yên tâm , chúng chừng mực, chủ yếu là bố cũng xem, sầu riêng hái như thế nào.” Phó Quốc Khánh .
Qua bán sầu riêng kiếm tiền , càng ngày càng thể chuyện với hơn.
Đặc biệt là mấy chị dâu, thấy tiền , đối với Tô Hòa thể là tích cực vô cùng.
Ăn cơm xong, họ còn chủ động ở giúp nhà Tô Hòa dọn dẹp.
Tuy Tô Hòa cứ để cô là , nhưng mấy chị dâu vẫn tích cực, Tô Hòa nhất thời tìm việc gì để .
Thôi , họ vui là .
Quả nhiên câu tiền mua tiên cũng , là đúng.
Sau vẫn cố gắng kiếm tiền mới .
Có câu thế nào nhỉ, bần tiện phu thê bách sự ai.
Cô vì chuyện tiền bạc mà xảy chuyện vui với Phó Đình Hoa và gia đình .
“Ôi chao, em Tô, náo nhiệt quá, nhà em đang ăn cơm .”
Lúc , thím Ngưu lâu gặp tìm đến.
“Thím Ngưu, ăn cơm ạ.”
“Chúng cháu ăn xong, đang dọn dẹp.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vo-beo-ac-doc-toi-dua-ca-nha-di-len/chuong-188-co-tien-mua-tien-long-nguoi-phoi-phoi.html.]
“Thím ăn ạ?”
Người nông thôn là , chào hỏi nhiều nhất là hỏi: “Ăn ?”
“ ăn , em Tô về, mới qua chuyện với nó.” Thím Ngưu .
Em Tô giỏi thật, mới bao lâu mà quan hệ với nhà họ Phó như .
Khi xưa, Ngô Diễm Hoa ghét cô đến mức tên cô cũng nhíu mày.
“Đi, chúng ngoài chuyện. Vừa , em cũng chuyện với thím.”
Tô Hòa , kéo thím Ngưu ngoài chuyện.
Ngô Diễm Hoa thấy , nhịn hỏi Phó Đình Hoa: “Tô Hòa với thím Ngưu, quan hệ ?”
Đối với , hình như cũng mật như , còn kéo tay thím Ngưu.
Tô Hòa hình như còn từng kéo tay .
“Lúc chợ phiên, họ đều cùng lên thị trấn bán đồ.” Phó Đình Hoa bóng lưng Tô Hòa rời .
“Ồ, con mới nhớ .”
Họ ít khi lên thị trấn, trừ khi thứ gì đó bắt buộc mua.
Phó Đại Quân và Ngô Diễm Hoa là từng trải qua thời kỳ đói kém, nên lương thực và rau củ trong nhà, từ đến nay đều thà tích trữ chứ nỡ bán.
Đặc biệt là lương thực, mỗi năm ngoài phần ăn, còn đều tích trữ để năm ăn.
Họ sợ lỡ như chiến tranh, gì ăn.
Nên nguồn thu nhập đều thà công trường việc nặng, chứ nỡ lấy lương thực của bán để đổi lấy tiền.
Lúc Tô Hòa lên thị trấn ăn, chỉ thể cùng thím Ngưu.
Nhà thím Ngưu, cũng coi là gia đình điều kiện khá giả ở thôn Thượng Nghiêu.
Nhà họ định cư ở thôn Thượng Nghiêu sớm, nên đất chia cũng khá nhiều.
Nên mỗi năm, đều thể trồng lương thực, trồng rau mang lên thị trấn bán.
Còn nhà họ Phó? Mấy đứa con trai của bà lỡ như ở riêng, đất còn đủ chia, lấy đồ ăn thừa để mang bán?
Tô Hòa dẫn thím Ngưu đến một cánh đồng xa nhà, khi xác định khác thấy cũng thấy cuộc chuyện của hai , mới từ trong túi lấy tám mươi đồng, đưa cho thím Ngưu.
“Thím Ngưu, đây là tiền thuê mảnh đất đó của thím, gửi thím.”
Hôm nay thím Ngưu đến nhà Tô Hòa, đúng là vì lâu gặp Tô Hòa, chút nhớ cô.
Còn một lý do nữa, là đến hóng chuyện của Trần Chí Kiệt.
Hôm qua là ngày chợ phiên, bà lên thị trấn, ngóng ít chuyện, đến kể cho Tô Hòa , để cô vui.
ngờ, Tô Hòa bà vui , trực tiếp đưa tiền thuê đất cho bà.
“Em… em kiếm tiền ?” Thím Ngưu bất giác hỏi.
Định đưa tay nhận tiền, nhưng nghĩ thím Ngưu : “Đợi em kiếm tiền hãy đưa cho , vội.”
Tô Hòa trực tiếp nhét tiền tay thím Ngưu, : “Thím cứ yên tâm nhận , ba tháng đưa cho thím là ba tháng đưa, em giữ chữ tín.”
Thấy thể từ chối, thím Ngưu đành nhận lấy.
“Vậy nhận nhé, chồng em em đưa bao nhiêu tiền thuê chứ?” Thím Ngưu hỏi.
Với tính cách của Ngô Diễm Hoa, đến lúc đó chắc chắn sẽ nghĩ bà lừa Tô Hòa, sẽ đến nhà họ gây sự.
“Không ạ, họ hỏi, em cũng .” Tô Hòa .
“Ôi chao, trong lòng , thật thoải mái. Đặc biệt là khi với em, càng cảm thấy như đang lừa em . Số tiền , vẫn chỉ lấy của em năm mươi thôi. Nếu chồng em lỡ như lấy của em tám mươi, chắc chắn sẽ bà mắng c.h.ế.t.”