Xuyên Thành Vợ Béo Ác Độc, Tôi Đưa Cả Nhà Đi Lên - Chương 242: Cao Thủ Qua Chiêu, Chiêu Chiêu Trí Mạng
Cập nhật lúc: 2026-02-03 17:50:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn thấy Tần Mỹ Tuyên, Phó Đình Hoa khỏi chút cảnh giác.
Sao cô tìm đến đây, là đến gây sự với Tô Hòa đấy chứ?
“Sao bác sĩ Tần thời gian đến đây dạo ?” Giọng điệu và biểu cảm của Phó Đình Hoa đều lạnh nhạt, hề cảm giác hàn huyên khi gặp đồng nghiệp.
Thông thường khi gặp đồng nghiệp, đều sẽ chút công phu bề mặt, nhưng lúc Phó Đình Hoa chỉ thiếu điều mấy chữ “ chào đón” lên mặt.
Biểu cảm của Tần Mỹ Tuyên cũng vẻ khó xử, cô đáp: “Chỉ là tình cờ mua ít đồ dùng sinh hoạt, nên nghĩ đến đây mua. Sao thế? Mở cửa kinh doanh mà chào đón ?”
Tuy cô với nụ , nhưng giọng điệu cũng rõ ràng vẻ hùng hổ.
“Nào ? Chào đón chào đón, bác sĩ Tần mua gì ạ?”
Tô Hòa bên cạnh thấy , vội vàng đỡ lời hỏi.
“ tự xem, , hai cần để ý đến .” Tần Mỹ Tuyên xong liền trong tiệm.
Tô Hòa và Phó Đình Hoa quả thực mấy để tâm đến cô , Phó Đình Hoa quầy thu ngân giúp Tô Hòa tính tiền, còn Tô Hòa thì cân sầu riêng cho khách.
Thế nên trong tiệm, đôi khi chỉ một thật sự xoay xở nổi.
Tần Mỹ Tuyên tùy tiện dạo một vòng trong siêu thị, tiện tay lấy vài món đồ ngoài.
Cô đến mặt Tô Hòa dừng bước.
Tô Hòa cân sầu riêng cho khách xong, thấy Tần Mỹ Tuyên đến, khỏi hỏi: “Bác sĩ Tần cũng mua một quả sầu riêng ăn thử ?”
Tần Mỹ Tuyên vẻ mặt khó xử : “Thứ mùi nồng thối, thật là ăn quen. nếu mua một quả thì cũng , mang biếu khác.”
Tô Hòa , nụ hề giảm bớt.
“Nếu là thứ thích từ tận đáy lòng thì đừng nên mua về biếu khác. Bác sĩ Tần vẫn nên mua những thứ cho là để tặng khác thì hơn.”
Câu của Tô Hòa khiến Tần Mỹ Tuyên liên tưởng đến điều gì, sắc mặt khỏi đổi.
“Ồ? Vậy ? Thật cũng hiểu nổi, lúc đầu cô thể kết hôn với bác sĩ Phó.”
Cô cố cho biểu cảm và giọng điệu của giống như đang buôn chuyện phiếm.
“Chúng , thể kết hôn đều là do duyên phận. , đôi khi con thật sự nên tin mệnh. Nghe , đây giới thiệu chị với Phó nhà , đó còn kịp giới thiệu thì Phó cưới , ?”
Vẻ mặt như như của Tô Hòa, cộng thêm giọng điệu châm biếm khiến Tần Mỹ Tuyên tổn thương, cho thở của cô cũng trở nên dồn dập.
, năm đó từ chối để bố giới thiệu Phó Đình Hoa cho trở thành nỗi hối tiếc lớn nhất đời cô.
Đây cũng là chuyện mà khác bao giờ dám nhắc đến mặt cô.
Thậm chí chính cô cũng nhớ , tại lúc đầu từ chối, để bỏ lỡ một đàn ông như Phó Đình Hoa.
Nếu lúc đầu cô thể quen Phó Đình Hoa sớm hơn, sẽ kết hôn với Tô Hòa ?
“ là , vì bố cảm thấy và bác sĩ Phó xứng đôi, nên giới thiệu chúng quen .” Tần Mỹ Tuyên nhanh ch.óng thu biểu cảm, đáp lời Tô Hòa.
“Ồ? Vậy ? Thế thì đúng là đáng tiếc.
Thật bây giờ cũng mơ hồ, một đàn ông như bác sĩ Phó, để gặp chứ?
Quan trọng là, còn đối xử với , một lòng một như .
Thật cũng nhiều cô gái theo đuổi, nhưng cũng tin sẽ từ chối những cô gái đó một cách dứt khoát.
Chị ? Bác sĩ Tần?”
Những lời của Tô Hòa khiến Tần Mỹ Tuyên bỏ chạy trong hoảng loạn.
Cô vội vàng tính tiền xong, ngay cả chào Phó Đình Hoa một tiếng cũng kịp chạy mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vo-beo-ac-doc-toi-dua-ca-nha-di-len/chuong-242-cao-thu-qua-chieu-chieu-chieu-tri-mang.html.]
Nhìn bóng lưng cô , Phó Đình Hoa nghi hoặc hỏi Tô Hòa: “Em gì ? Sao cô bộ dạng đó.”
Tô Hòa lườm Phó Đình Hoa, đàn ông , suốt ngày bên cạnh bao nhiêu đào hoa nát, còn để cô xử lý.
“Em cô với duyên, một lòng một với em. Cứ để cô hối hận , ai bảo bây giờ còn tơ tưởng đến .” Tô Hòa bực bội .
Giọng điệu chua loét khiến Phó Đình Hoa nhịn che miệng khẽ.
“Anh còn !” Tô Hòa lườm .
“Em ghen , vui.” Phó Đình Hoa Tô Hòa, ánh mắt rực cháy .
Tô Hòa ánh mắt nóng bỏng của đến tự nhiên, vội vàng giục Phó Đình Hoa về ngủ trưa.
Mà tiếp theo đưa sầu riêng lên thành phố là ngày hôm .
Phó Đại Quân nghĩ mang nhiều sầu riêng lên thành phố như , Tô Hòa chắc sẽ thiếu sầu riêng để bán.
khi ông cùng con trai cả Phó Quốc Khánh theo tài xế xe tải, chở sầu riêng đến tiệm chiều hôm , thì phát hiện sầu riêng bày chỉ còn vài quả.
“Tô Hòa, con bày sầu riêng ?” Phó Đại Quân nhịn hỏi.
“Bố, bán hết , chỉ còn từng đó thôi.” Tô Hòa .
“Hả? Bán nhanh ?” Phó Đại Quân kinh ngạc .
Gần hai trăm quả mà, bán nhanh thế ư?
“Bố, Đình Hoa quên với , con tìm một nhà cung cấp. Chúng bán sỉ cho ông với giá một tệ một mao một cân. Ông mang các thành phố khác bán.”
Lời của Tô Hòa khiến Phó Đại Quân và Phó Quốc Khánh khỏi trợn tròn mắt.
Trời ạ, cái thằng Đình Hoa , chuyện quan trọng như mà quên với họ.
“Vậy Đình Hoa mang đến, đưa cho ông bao nhiêu quả?” Phó Quốc Khánh hỏi.
“Một trăm quả, ông lấy từ một trăm quả trở lên.”
Nghe lời Tô Hòa, hai khỏi .
Như chứng tỏ, sầu riêng lo bán nữa ?
Sau khi dỡ hết sầu riêng mang đến từ xe tải xuống, Tô Hòa với hai : “Hai bảo tài xế , tối nay hai ở đây một đêm, sáng mai lái chiếc xe ba gác nhà về làng.”
Câu của Tô Hòa khiến hai kinh ngạc vui mừng.
“Mua xe ?” Phó Đại Quân kích động hỏi.
Nhà họ Phó già của họ cuối cùng cũng sắp xe !
Không đúng, chiếc xe là của Tô Hòa.
về cơ bản cũng là họ lái, dùng để chở sầu riêng.
“ , mua . Có xe thì tiện hơn nhiều. Sau hai lên thành phố cũng thể đến bất cứ lúc nào.” Trên mặt Tô Hòa, nụ cũng càng lúc càng sâu.
“ , xe là , . Được, tối nay chúng về nữa, ngày mai cả con lái xe đưa bố về.” Phó Đại Quân ha hả .
Sau khi ba hàn huyên một lúc, Tô Thế Minh cũng đến.
“Thế , con về nấu thêm vài món, tối nay con bảo Đình Hoa đón con đến, cùng qua nhà chúng con ăn một bữa.” Thấy đều ở đây, Tô Hòa với .
“Được đó, lâu ăn cơm với thông gia. Mấy đến cũng vội vội vàng vàng, tối nay chúng uống vài ly nhé?” Phó Đại Quân vui vẻ với Tô Thế Minh.
“Được chứ, cũng lâu uống rượu.”
Khi mấy đang , Phó Đại Quân nhịn nhắc đến chuyện Tô Hòa họ mua xe.