Buổi chiều Tô Hòa thức dậy lâu thì thấy tiếng gõ cửa.
Vừa mở cửa, cô sững sờ, bên ngoài tụ tập nhiều phụ nữ xách giỏ.
“Xin hỏi… các chị tìm ai?”
Thấy cô mở cửa, những phụ nữ đó khỏi sáng mắt lên.
“Em Tô, là chị đây, ở ngay cạnh nhà em, vợ của chủ nhiệm khoa Đông y Lưu Khải, Tần Phượng Hoa, em còn mang rau tự trồng đến cho nhà chị, còn nhớ ?”
Tô Hòa ấn tượng với chị , dù cũng ở ngay cạnh, bình thường ngoài thỉnh thoảng gặp còn chào hỏi.
“Đương nhiên nhớ , chị Tần, các chị… tụ tập đông ở đây ?” Tô Hòa chút tò mò hỏi.
“Chẳng là thấy bác sĩ Phó lên báo , chúng đều đến chúc mừng . Đây là chút lòng thành của nhà chị, đáng gì em đừng chê nhé.” Tần Phượng Hoa đưa giỏ trong tay cho Tô Hòa.
“Còn của nữa, tuy đáng gì nhưng cũng là tấm lòng của .”
“Còn còn , những thứ đều là để bồi bổ cho bác sĩ Phó.”
“Còn , cũng ở cạnh nhà các bạn, chúc mừng bác sĩ Phó nhé.”
Thấy nhiều tặng quà cho bác sĩ Phó nhà , Tô Hòa vội vàng từ chối: “Không cần cần, lời chúc của sẽ chuyển cho chồng , còn quà thì nhận ạ.”
“Sao chứ, nhận nhận , thường xuyên qua nhé.”
“ , nhận mà, đều là tấm lòng cả.”
“Chồng với bác sĩ Phó còn là đồng nghiệp , quan hệ lắm.”
“Ai mà chẳng .”
“ thế, nhà với bác sĩ Phó quan hệ cũng lắm. Vợ bác sĩ Phó , thường xuyên qua nhé.”
Tô Hòa thấy cảnh , thật sự đau đầu nứt .
Cuối cùng còn cách nào khác, đành nhận những món đồ họ mang đến, tiễn họ .
Không nhận , là một đám bà tám, đến lúc lung tung rằng chê quà của họ đáng tiền, chịu nhận, thì phiền phức.
Bản cô thì , chỉ là bác sĩ Phó chịu điều tiếng, trở thành đề tài bàn tán của khác.
Bình thường , đủ bận .
Haiz, nổi tiếng quá cũng .
Chiều ăn tối xong, Tô Hòa đưa Tể Tể và Nữu Nữu đến cửa hàng, cuối cùng cũng gặp vợ chồng Tô Thế Minh ba ngày gặp.
“Bố , mấy ngày nay vất vả cho bố .” Tô Hòa .
“Ấy, vất vả vất vả. Tiền bán mấy ngày nay, đều ở đây cả. Mang theo nhiều tiền như , cũng quen, cuối cùng cũng thể để con tự quản lý .” Tô Thế Minh đùa.
“Mấy ngày nay bận ạ?” Tô Hòa hỏi.
Tô Thế Minh và Văn Thanh , Tô Thế Minh : “Nói thật, khá bận. May mà, bố đề nghị chúng trông cửa hàng mấy ngày nay cho con, nếu , con mất một khoản tiền lớn và cả khách hàng .”
Tô Thế Minh trông vẻ vui.
Bận rộn cũng cái của nó, chứng tỏ cửa hàng ăn phát đạt mà.
“ , ngày lễ, nhiều việc ở nơi khác về, đến cửa hàng của con, còn đặc biệt đến đây xem.” Văn Thanh tươi đáp.
“Vậy , vất vả cho bố , mấy ngày nay bố mệt chứ ạ?” Tô Hòa thà kiếm ít một chút, cũng hai già mệt mỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vo-beo-ac-doc-toi-dua-ca-nha-di-len/chuong-276-haiz-noi-tieng-qua-cung-khong-on.html.]
“Nghĩ gì con gái, bố con sức khỏe lắm.” Tô Thế Minh .
“Con mang cơm đến cho bố , bố ăn ở đây về nhà ăn?” Tô Hòa đưa hộp cơm cho Văn Thanh.
“Về nhà ăn , mấy ngày nay cũng đủ bận , con gái , bố thể xin nghỉ ?” Tô Thế Minh đùa hỏi Tô Hòa.
“Đương nhiên là , hai ngày nay bố cứ nghỉ ngơi , đừng qua đây nữa.” Tô Hòa lập tức .
“Ừ, , bố với con về nhé.”
“Con lái xe đến, để con đưa bố về.” Tô Hòa .
“Ấy, cần, cũng chỉ mấy cây , bố xe đạp chở con về là .”
Tô Thế Minh từ chối ý của Tô Hòa.
Hai ôm Tể Tể và Nữu Nữu một lúc, mới xe đạp về.
Văn Thanh xe đạp, ôm eo Tô Thế Minh, chỉ cảm thấy như trở về thời trẻ.
Mấy ngày nay hai đều như , cùng đến cửa hàng cùng về, cuộc sống cũng bận rộn, nay từng sự trọn vẹn như .
“Về nhà thôi, xem con gái chúng , món gì ngon cho chúng .” Tô Thế Minh ha hả .
“Con gái mệt , ăn tạm gì cũng .” Văn Thanh vỗ lưng Tô Thế Minh, trách yêu.
“Bố , đùa thôi. Con gái nấu gì cho bố ăn, bố đều .”
Hai vợ chồng về đến nhà, mở túi đựng hộp cơm , thì thấy bên trong còn hai phong bì đỏ.
“Đây, đây là…” Hộp cơm là do Văn Thanh mở, bà cầm phong bì đỏ, Tô Thế Minh bên cạnh.
Tô Thế Minh thấy , vội vàng lấy phong bì đỏ qua xem.
“Đây là con gái để nhầm ? Mai trả cho nó.” Văn Thanh thở dài .
“Đây là con gái hiếu kính chúng đấy, sợ chúng nhận, còn lén nhét , ha ha ha…” Tô Thế Minh nhịn thành tiếng.
“Haiz, con bé , cửa hàng mới mở, liên tục cho chúng tiền. Nó hiểu chuyện, cũng quá hiểu chuyện .” Văn Thanh nhịn thở dài.
nụ gần đây, thể nào che giấu .
“ , con gái chúng , thật sự hiểu chuyện . Để bố xem, con gái cho chúng bao nhiêu tiền.” Nói , ông mở phong bì đỏ .
Một phong bì đỏ, đều là hai trăm đồng.
“Con gái cho nhiều quá ?” Văn Thanh cũng thấy tiền trong phong bì đỏ, nhịn .
“Haiz, Tô Thế Minh cũng ngờ, một ngày, thể tiêu tiền của con gái.”
Trước đây Tô Hòa như thế nào, hai vợ chồng đều rõ.
ngờ, sự đổi của cô bây giờ, lớn như .
“Bên thêu thùa cũng sắp xong , đến lúc đó, cùng đến cửa hàng giúp con gái. Nếu cửa hàng cần , sẽ nấu cơm cho con gái, nấu cơm cho các ăn. Tô Hòa thể cứ ở trong bếp mãi ?”
Văn Thanh nấu ăn bao nhiêu năm, tự nhiên , nấu cơm cho cả gia đình, phiền phức đến mức nào.
Con gái bà trông cửa hàng nấu cơm còn chăm sóc con nhỏ.
Bà , tự nhiên đến giúp đỡ.
“ cần tiền, đến lúc đó con gái trả lương cho là . Dù , bình thường cũng tiêu nhiều.” Văn Thanh nghĩ xong.
Tô Thế Minh suy nghĩ một lát, đồng tình gật đầu.