Xuyên Thành Vợ Béo Ác Độc, Tôi Đưa Cả Nhà Đi Lên - Chương 511: Phiên Chợ Cuối Năm, Người Đông Như Hội

Cập nhật lúc: 2026-02-03 17:57:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quả nhiên hổ là phiên chợ cuối cùng Tết, đông như trẩy hội.

 

Tô Hòa lái xe đến, chở theo tất cả trẻ con, vì đám nhỏ nhà họ Phó từng xe nên đứa nào cũng tò mò vô cùng.

 

Tô Thế Minh, Văn Thanh và dì Lam bảo Tô Hòa cứ chở bọn trẻ , họ sẽ bộ theo vợ chồng Phó Đại Quân trấn.

 

Các chị dâu tìm chỗ để bày hàng , thể chuyện gì cũng để Ngô Diễm Hoa lo .

 

Tô Hòa chở theo đám trẻ líu ríu, lái xe trấn.

 

Có lẽ vì sắp đến Tết nên đường khá nhiều xe .

 

Thế là kẹt xe.

 

Thật là chuyện lạ thật, thể gặp cảnh kẹt xe ở trấn Tân Vu?

 

Tô Hòa bọn trẻ, bất đắc dĩ : “Các bạn nhỏ ơi, xuống xe thôi, e là trấn còn chỗ cho chúng đậu xe nữa , dừng ở đây nhé.”

 

Tô Hòa tìm một bãi đất trống, ở đây cũng mấy chiếc xe đang đậu.

 

Nhìn dòng đen kịt, Tô Hòa cảm giác như tất cả dân ở các thôn lân cận trấn Tân Vu đều đổ đường hết .

 

Tết thời nay náo nhiệt như đấy, cuối cùng Tô Hòa cũng cảm nhận thời coi trọng và háo hức với Tết đến mức nào.

 

“Thím út, nhanh lên, nhanh lên.” Tráng Tráng phấn khích la lớn ở bên cạnh.

 

Trẻ con mà, đứa nào chẳng thích chỗ đông .

 

“Các cháu đừng chạy lung tung, sát theo thím đấy.” Tô Hòa dặn dò ngay lập tức.

 

Lần họp chợ giống những , cuối năm , e là nhiều kẻ buôn sẽ tay.

 

“Mẹ.” Nữu Nữu chạy đến bên cạnh Tô Hòa, nắm lấy tay cô.

 

“Ừ, thôi, chúng dạo xem các cháu bán hàng ở nhé.” Câu đương nhiên là với mấy đứa trẻ nhà họ Phó.

 

Một lớn dắt theo một đám trẻ, rồng rắn kéo lên trấn.

 

Lúc , các cô con dâu nhà họ Phó cũng đang bận rộn đến quên cả trời đất.

 

Vốn dĩ chỉ nghĩ là rảnh rỗi việc gì , nên thử món bánh rán mà Tô Hòa nghiên cứu để kiếm chút tiền tiêu vặt, ai ngờ buôn bán đắt hàng bất ngờ.

 

Từ khi Tô Hòa bán bánh rán nữa, nhiều bắt chước theo.

 

khách hàng cũng ngốc, họ đều nhận bánh rán của những đó giống của Tô Hòa.

 

Chủ yếu là bột mì, thô, ăn hề ngon miệng chút nào.

 

Thế nên ai mua, món bánh rán dần dần cũng còn ai nữa.

 

Không ngờ lúc bán, hơn nữa mùi thơm chắc chắn là hương vị ngày xưa.

 

Lúc đầu chỉ mua một cái ăn thử, đó dần dần nhận đúng là vị cũ, thế là khách hàng lũ lượt mua thêm.

 

Tô Hòa cũng tăng giá, vẫn bán theo giá cũ.

 

Bây giờ sắp đến Tết, cũng sẵn lòng chi tiền.

 

Lúc Tô Hòa dẫn bọn trẻ đến quầy hàng thì thể chen nữa.

 

“Ôi, đông quá, chúng dạo chỗ khác .” Tô Hòa chút bất đắc dĩ .

 

Cứ theo đà mua , chắc chẳng mấy chốc là bán hết, lúc đó .

 

Họ cũng chuẩn nhiều, mỗi mua vài cái, chẳng mấy chốc hết sạch.

 

Tô Hòa dẫn bọn trẻ dạo khắp nơi, mua cho mỗi đứa một món quà Tết.

 

Quần áo thì Tô Hòa mua, để lúc nào gian đổi .

 

Quần áo ở đây, các chị dâu nhà họ Phó đương nhiên sẽ mua cho con một bộ, Tô Hòa tặng mấy bộ quần áo bán ngoài đường .

 

Lúc Phó Đình Hoa tìm thấy Tô Hòa, cô đang ở hiệu sách của bà Châu, trò chuyện với bà.

 

Nhìn Tô Hòa dắt theo nhiều đứa trẻ đến đây, bà Châu đến cong cả mắt, trong đáy mắt cũng thoáng qua chút ngưỡng mộ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vo-beo-ac-doc-toi-dua-ca-nha-di-len/chuong-511-phien-cho-cuoi-nam-nguoi-dong-nhu-hoi.html.]

“Thằng Xuyên nhà , giờ thế nào .” Bà Châu thở dài .

 

“Hả? Bình thường hai thư từ qua ạ?” Tô Hòa ngạc nhiên hỏi.

 

“Không , chuyện thư từ. Haiz, bố nó quản nó nghiêm lắm, chê mấy tháng ở chỗ hư thằng bé, cho nó thư cho .” Bà Châu mặt mày rầu rĩ, cảm thấy với đứa cháu.

 

Tô Hòa chút cạn lời, nên gì.

 

Mỗi đều cách giáo d.ụ.c con cái riêng, cô đương nhiên thể can thiệp nhiều.

 

Hơn nữa, cô cũng tư cách phán xét bố Quý Lương Xuyên đúng sai, dù như Phó Đình Hoa , cách giáo d.ụ.c thời là như .

 

“Bác cứ yên tâm , bác nên giữ gìn sức khỏe của mới . Hơn nữa... Vân Hân và chắc là tin vui chứ ạ?”

 

Nghĩ đến con trai út và con dâu út, bà Châu nhịn .

 

Ngày con trai út và con dâu út đến với cũng là nhờ Tô Hòa giới thiệu.

 

“Có , , chắc Tết là thể bế cháu trai hoặc cháu gái .” Bà Châu .

 

“Vậy thì quá, chúc mừng bác ạ.”

 

Hai hàn huyên một lúc, Phó Đình Hoa liền đến tìm Tô Hòa.

 

“Sao em ở đây?” Tô Hòa ngạc nhiên hỏi.

 

“Anh đoán, nghĩ em sẽ đến thăm bà ngoại của Quý Lương Xuyên.” Phó Đình Hoa .

 

“Thông minh!”

 

Tô Hòa xong, tinh nghịch một tiếng, : “Mau giúp em trông bọn trẻ , trông đám nhóc như trông bò , quản nổi chút nào.”

 

Vừa hiện trường hỗn loạn, đứa nào chạy một nẻo, may mà còn Đại Nha và Trần Uyển Nhi, thì một Tô Hòa quản nổi?

 

“Đi thôi, đưa chúng tìm .” Phó Đình Hoa xoa đầu Tô Hòa, .

 

“Ủa? Bán hết ?” Tô Hòa kinh ngạc hỏi.

 

Mới hơn một tiếng đồng hồ mà bán hết ?

 

“Ừ, gần hết , chúng qua đó bây giờ chắc là kịp lúc dọn hàng.”

 

Tô Hòa gật đầu, tỏ ý hiểu.

 

Sau đó, cô sang phía bọn trẻ hét lớn: “Các bạn nhỏ, theo cô nào.”

 

Đám trẻ con quý Tô Hòa vô cùng, thấy tiếng cô là lũ lượt chạy theo .

 

Phó Đình Hoa:...

 

Phó Đình Hoa bất đắc dĩ, đành cùng, trông chừng bọn trẻ.

 

Cuối cùng Tô Hòa cũng giao từng đứa trẻ cho chúng, mệt quá mất, hai đứa thì còn , chứ một đám trẻ con thật sự chịu nổi.

 

“Không em thích trẻ con ?” Phó Đình Hoa chút buồn hỏi.

 

“Thích chứ, nhưng nhiều quá em cũng đỡ nổi.” Tô Hòa bất đắc dĩ .

 

Khoan , tự dưng hỏi cô câu ?

 

Tô Hòa đầu, Phó Đình Hoa, lườm .

 

Phó Đình Hoa chút bất lực, bèn ghé sát tai Tô Hòa, : “Tháng kinh nguyệt của em trễ .”

 

Tô Hòa:...

 

Cứu mạng! Bác sĩ Phó còn rành chuyện kinh nguyệt của cô hơn cả chính chủ.

 

“Không thể nào? Chẳng chúng đều biện pháp phòng ngừa ?” Tô Hòa chút hoảng hốt.

 

Đã Tể Tể và Nữu Nữu, cô thật sự định thêm đứa nữa.

 

“Em mà, chuyện thể đảm bảo một trăm phần trăm .”

 

Phó Đình Hoa xong, nắm lấy tay Tô Hòa, xoa nhẹ an ủi, : “ cũng chắc chắn, em đừng lo lắng vội.”

 

 

Loading...