Sau khi Phó Đình Hoa , nhà vắng một lớn như , thật khiến quen.
Nghĩ đến ánh mắt nỡ của đàn ông lúc rời , Tô Hòa khỏi nghĩ, vẫn thương con.
Nữu Nữu cầm b.úp bê Barbie bố mua cho mân mê, mặt còn vẻ buồn bã lúc bố nữa.
Búp bê Barbie mà Phó Đình Hoa mua cho cô bé mấy bộ quần áo kèm, Nữu Nữu mặc cởi những bộ quần áo , bộ khác, cứ lặp lặp .
“Mẹ ơi, con váy ạ?” Sau khi một bộ váy cho b.úp bê Barbie, Nữu Nữu đột nhiên hỏi.
Ừm...
Vì ở nông thôn, thường xuyên đồng lên núi, nên Tô Hòa cho Nữu Nữu mặc váy.
cô vì tiện cho , rằng con gái đều yêu cái , ngay cả Nữu Nữu nhỏ như cũng ngoại lệ.
“Có váy mà, con mặc cho con bây giờ.”
Nữu Nữu suy nghĩ một lát, lắc đầu, : “Con lúc thành phố tìm bố mới mặc váy, bố trai.”
Ý là bố trai, cô bé cũng mặc váy xinh .
Nữu Nữu xong, Tô Hòa, : “Mẹ cũng mặc váy thành phố nhé, ạ?”
“Mẹ mặc váy .” Tô Hòa bất lực trả lời.
“Mẹ là nhất, thật đấy. Anh ơi, ?” Nữu Nữu kéo Tể Tể bên cạnh, phấn khích hỏi.
“Vâng, là nhất.”
Tô Hòa:...
Cô còn giảm cân thành công, mặc váy gì chứ?
Thật trong mắt ngoài, việc giảm cân của Tô Hòa thành công thể thành công hơn nữa.
Cô cố ý tập thể d.ụ.c quy luật, cũng cố ý thực đơn giảm cân, chỉ giảm lượng ăn, cho dày giãn trở bình thường mà thôi.
chính vì , tốc độ gầy của cô khiến kinh ngạc.
Tô Hòa hiện tại chỉ thể dùng từ mập để hình dung, chứ đạt đến vóc dáng mục tiêu trong lòng Tô Hòa.
Một tuần về cơ bản là đổi một lô quần áo mới trong gian, còn cách nào khác, những bộ quần áo đó mặc quá rộng.
Tô Hòa và hai đứa trẻ ở nhà yên tĩnh hai ngày, trong thời gian đó tranh thủ xem cây sầu riêng.
Chỉ thấy cây sầu riêng trĩu quả, nhưng vẫn lớn lắm, chắc một thời gian nữa mới thể mang bán.
Nhân dịp tuần thành phố, Tô Hòa định lúc đó sẽ chợ tìm một vị trí ở quầy hoa quả, đến lúc đó mang sầu riêng bán.
Rất nhanh, đến ngày phiên chợ ở trấn, Tô Hòa sớm chiên sẵn bánh rán và cho gian, chỉ đợi lúc bán hàng sẽ lấy .
Lần mang theo một đống nồi niêu xoong chảo lên đường, Tô Hòa từ sáng sớm cùng hai đứa trẻ cùng thím Ngưu chợ.
“Em Tô, chứ, em gầy , trông xinh đáo để.” Thím Ngưu càng ngày càng thích mặt Tô Hòa.
Không bà khoe khoang , em Tô gầy trông xinh lắm.
Ngũ quan tinh xảo đó, thật khiến mà thích mắt.
Đặc biệt là đôi mắt to đó, to tròn, lông mi mọc thế nào mà dài cong.
Nhìn sống mũi cao thẳng và đôi môi nhỏ xinh của cô, phân bố vặn khuôn mặt trắng nõn, trông vô cùng quyến rũ.
Mỗi thấy những điều , trong lòng thím Ngưu luôn ngứa ngáy, Tô Hòa rốt cuộc dùng bí quyết gì mà thể khiến đôi môi trở nên hồng hào quyến rũ như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vo-beo-ac-doc-toi-dua-ca-nha-di-len/chuong-85-doi-thu-choi-ban-vi-khach-quen-xuat-hien-giai-vay.html.]
bà dám hỏi, chuyện hỏi gì chứ? bà sẽ nhịn mà .
Ngoài , làn da của em Tô cũng là một tuyệt phẩm. Làn da trắng như tuyết, mịn màng đến mức khó thể thấy lỗ chân lông. Hơn nữa, rõ ràng cũng thấy cô thường xuyên lên núi nọ, nhưng hề nắng đen . Rốt cuộc là thế nào ? Thím Ngưu thầm lẩm bẩm trong lòng.
Quả nhiên hổ là lớn lên ở thành phố, khác hẳn với nông thôn chúng , khí chất khác , là gái quê.
“Bây giờ em cũng tạm , béo như nữa, nhưng bây giờ vẫn mập.” Tô Hòa trả lời.
Cô thích nhất là khác khen gầy, sẽ vui vẻ hơn nhiều.
“Ôi trời, em thế béo nữa , dùng câu đó thế nào nhỉ, dáng chuẩn, đúng chính là dáng chuẩn.”
“He he, cũng gần như .”
Vóc dáng hiện tại ở chỗ Tô Hòa vẫn đạt chuẩn, nhưng thời đại quả thực lấy gầy , cho rằng quá gầy , dễ sinh con.
“Em với Đình Hoa nhà em, bây giờ xứng đôi lắm. Em , mỗi thấy Đình Hoa nhà em, đều dám nhiều, trai quá.” Thím Ngưu khoa trương .
Tô Hòa lời của bà cho bật , vui chịu .
Phó Đình Hoa quả thực là tâm điểm trong đám đông, thật sự quá trai, dễ dàng hòa hợp với những xung quanh.
Đến trấn, Tô Hòa phát hiện, vị trí đây của cô và thím Ngưu khác chiếm mất.
Quan trọng là, chiếm vị trí của cô, cũng bắt chước cô, giống cô bắt đầu chiên bánh rán.
Thì là ghen tị ? Nhanh như bắt chước .
Thím Ngưu cũng thấy cảnh , hai đó trông vẻ là một cặp vợ chồng ba mươi tuổi, vị trí họ chiếm, và tất cả những thứ bày biện ở đó, đều giống hệt như Tô Hòa chiên bánh rán.
Nếu khách quen đến mua, chắc chắn sẽ tưởng họ chính là Tô Hòa bán hàng .
“Đây là ghê tởm ? Trộm học nghề của em, còn chiếm vị trí của em, đây là cố ý để đến mua đồ của em tưởng là mua của họ ?
Không , lên lý với họ.” Thím Ngưu tức giận xong, xắn tay áo chuẩn gây sự.
Tô Hòa thấy , kịp thời ngăn thím Ngưu .
“Đừng đừng đừng, thím, vị trí vốn dĩ cố định, họ đến chiếm cũng là bản lĩnh của họ.
Hơn nữa món của em, vốn dĩ dễ học theo.
Em dám rán bán thì sớm đoán sẽ bắt chước .
Bây giờ nhà nước đang Trấn áp tội phạm, chúng đừng chủ động gây sự, đến lúc đó kinh doanh cũng thì phiền phức.
Đi thôi, việc kinh doanh của họ, lâu , chúng tìm vị trí mới.”
Tô Hòa xong, kéo thím Ngưu .
Họ tìm một vị trí còn hơn chỗ đó, bắt đầu bày đồ.
Thật , vị trí đó lắm, nhưng vì đầu tiên bán hàng là ở đó, nên hai thứ hai cũng vẫn đến đó.
Hai họ đều đến sớm hơn đầu, nên chọn vị trí hơn một chút.
“Cháu mua than đây thím, thím trông giúp cháu.”
Tô Hòa hai đứa trẻ, : “Bây giờ còn sớm quá, hai con ở đây với , lát nữa hãy tìm Quý Lương Xuyên chơi.”
“Biết ạ .” Hai đứa trẻ ngoan ngoãn đáp.
Tô Hòa đến cửa hàng đó, tốn ba đồng mua một túi than lớn, về quầy hàng.