Xuyên Thành Vợ Cả Kiều Diễm Của Tháo Hán Trong Đêm Động Phòng - Chương 69: Cố Kiều Ghen Tị, Bác Cả Hứa Hẹn Bao Học Phí
Cập nhật lúc: 2026-03-12 22:56:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thái độ của Cố Kiều khoa trương vô lễ, nhưng Hứa Tĩnh và Cố Thiên Hải đều kịp mắng cô , vì họ cũng sốc.
Cố Ninh bỏ học nhiều năm lấy chồng, học, đây thật sự đang đùa ?
Ngay cả Cố Hữu, luôn thiết với Cố Ninh, cũng nuốt nước bọt hai mới thốt lên : “Chị hai, chị thật đấy ?”
Thái độ của nhà họ Cố trong dự đoán của Cố Ninh, đời ngoài Chu Thịnh yêu nên thấy , mù quáng cảm thấy cô giỏi , thì khác đều não, chắc chắn sẽ cân nhắc đến vấn đề thực tế đầu tiên.
Vấn đề thực tế chính là, việc cô đề xuất học bây giờ … khó !
Tuy tự tin bản , nhưng Cố Ninh vẫn ngại ngùng đỏ mặt, gật đầu : “Ừm, em thật, cũng bàn bạc với Chu Thịnh mới quyết định tiếp tục học.”
Cố Kiều lạnh : “Vậy thì thấy hai đúng là một đôi vô não ! Đi học, he he, hai nghĩ thế nào, tưởng học là chợ mua bắp cải, ai cũng ?”
“Cô bao nhiêu năm đụng đến sách vở ? Đi học chính thức ở trường, năm đó thành tích của cô , bây giờ sắp hai mươi mốt , còn kết hôn, cô đến trường học ?”
“Cô nghĩ danh tiếng quá , bà chế giễu, là nghĩ trường họ thiếu một môn nào cũng chỉ thi mười hai mươi điểm, cuối lớp?”
“Cố Ninh, cô nổi điên thì về nhà mà nổi, đừng đến nhà nổi!”
Hứa Tĩnh vui : “Kiều Kiều!”
Cố Thiên Hải càng vui hơn: “Cố Kiều!”
Cố Kiều năng ngày càng khó , Hứa Tĩnh và Cố Thiên Hải đồng thời quát cô , chỉ là Hứa Tĩnh cảm thấy lời cô tuy khó , nhưng lý, Cố Ninh và Chu Thịnh quả thực quá hồ đồ, đúng là nghĩ gì nấy!
Cố Thiên Hải tuy cũng kinh ngạc với ý định học của Cố Ninh, nhưng trong lòng chút vui mừng, chuyện học hành, thật lúc nào cũng muộn. Cố Ninh bây giờ tuy kết hôn, nhưng nếu Chu Thịnh đồng ý và ủng hộ, thì kết hôn cũng thể tiếp tục học.
Chỉ là học ở trường, ông hỏi Cố Ninh: “Con còn định học lên nữa ? Thi trung cấp, học sư phạm trường y tá?”
Cố Ninh lắc đầu, cứng đầu : “Con thử học xem , nếu học , con học cấp ba, thi đại học.”
“Cố Ninh!” Cố Kiều kinh ngạc đến tột độ, quên cả mắng , “Cô cũng dám nghĩ thật đấy!”
Hứa Tĩnh cũng nhịn : “Ninh Ninh, thi đại học dễ dàng như . Con còn học xong cấp hai, bây giờ hai mươi tuổi , con… con thể còn thi đỗ cấp ba nữa là.”
Cố Hữu gì, nhưng thật cũng lạc quan, thành tích của ở trường cũng coi là , nhưng cũng tự tin chắc chắn sẽ thi đỗ trường Nhất Trung huyện, thể thi đỗ đại học.
Không coi thường Cố Ninh, mà là Cố Ninh thật sự trông một chút ưu thế nào.
Cố Thiên Hải liếc Chu Thịnh đang bình tĩnh bên cạnh, hỏi: “Chu Thịnh, chuyện cháu thấy thế nào?”
Cố Kiều giọng điệu mỉa mai xen : “Xem gì mà xem, cô giỏi giang tự tin như , thì cứ để cô thi , thể hiện bản lĩnh của cô , mất mặt một cho đáng, cô …”
“Cố Kiều!” Cố Thiên Hải, luôn hiền lành, cầm lấy cốc bàn ném xuống chân cô , “Con câm miệng cho ! Bản con , đừng nghĩ khác cũng , Ninh Ninh là chị con, nó gì khác, chỉ riêng cái tâm cầu tiến là !”
“Chẳng lẽ đều học theo con, học một trường sư phạm còn nhà tốn tiền nhờ quan hệ, thế mới gọi là mất mặt ?!”
Cố Kiều lớn từng tuổi đầu tiên mắng té tát như , còn mắng trúng chỗ đau của cô , còn là mắng mặt Cố Ninh mà cô ghét nhất!
Bĩu môi, cô nhịn chạy khỏi cửa, từ cầu thang bên ngoài chạy một mạch lên phòng tầng hai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vo-ca-kieu-diem-cua-thao-han-trong-dem-dong-phong/chuong-69-co-kieu-ghen-ti-bac-ca-hua-hen-bao-hoc-phi.html.]
Đến nhà nhờ giúp đỡ, kết quả khiến nhà ồn ào như , Cố Ninh khỏi chút áy náy: “Bác cả, bác đừng giận. Thật Kiều Kiều lo lắng cũng lý, con tuy ý định thi cấp ba, thi đại học, nhưng thật con cũng chẳng chút tự tin nào.”
“Con chỉ là… vì tạm thời định con với Chu Thịnh, nên nghĩ rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, học nhiều lợi ích, nên thử xem, thi đỗ thì , thi đỗ cũng .”
Chu Thịnh cũng : “Vâng ạ, chúng cháu mục đích quá mạnh mẽ, nhất định thi đỗ trường cấp ba , thi đỗ đại học, chỉ là Ninh Ninh học thêm chút kiến thức, bằng cấp cao hơn một chút cũng thể tìm công việc nhàn hạ hơn, đến mức công việc chân tay vất vả.”
Cố Thiên Hải nhịn nở nụ , lúc , ông cảm giác cháu gái thật sự gả đúng .
Hai vợ chồng chú hai của ông tầm hạn hẹp, con gái học hành tác dụng gì, hại Ninh Ninh một mầm non học hành nghỉ học khi xong cấp hai.
Bây giờ , gặp Chu Thịnh, Chu Thịnh ủng hộ cô học!
Hơn nữa còn là ủng hộ mục đích gì!
Một đàn ông với vợ như , Cố Thiên Hải cũng tự thấy bằng.
Ông quyết định ủng hộ Cố Ninh, đầu hỏi Hứa Tĩnh: “Hứa Tĩnh, bà xem thể nhờ quan hệ, đưa Ninh Ninh về học ?”
Hứa Tĩnh thậm chí còn chút cảm động, bà cũng cảm thấy Chu Thịnh quá , huống chi hai vợ chồng họ bàn bạc xong, cũng học khó khăn thế nào, thì giúp một tay cũng , dù hai đứa hôm nay còn hiểu chuyện, mang nhiều đồ đến nhà!
Một đứa trẻ ơn như , giúp nó là đáng!
Bà gật đầu : “Được thì , nhưng Ninh Ninh, dù tuổi con cũng ở đó, kết hôn , thật sự đến trường sợ sẽ lưng bàn tán, con chịu ?”
Điều Cố Ninh quan tâm, cô định thật sự đến trường học mỗi ngày, cô nghĩ sẽ tự ôn sách vở ba năm cấp hai, nếu gì hiểu thì hỏi giáo viên, cuối cùng chủ yếu là học bạ để thể cùng tham gia kỳ thi trung cấp mà thôi.
Vì cô nghĩ ngợi gì gật đầu: “Con nghĩ đến những điều , chịu ạ.”
Chu Thịnh thì nghĩ đến điều , chút lo lắng : “Bác gái, nếu chúng cháu sẵn lòng bỏ tiền mời giáo viên bổ túc, Ninh Ninh cố gắng tự học, chỉ đến trường thi ạ?”
Người khác chắc , nhưng bà là giáo viên trường trung học trấn, mặt mũi của bà ở đó, thì chắc chắn .
Hứa Tĩnh gật đầu: “ chắc là , nhưng như sợ sẽ tốn ít tiền.”
Chu Thịnh : “Không ạ, cháu dành dụm một ít tiền.”
Hứa Tĩnh hôm qua còn cảm thấy nếu Chu Thịnh con rể bà, bà sẽ coi trọng, bây giờ đổi quan điểm, bà cảm thấy chỉ sợ Cố Kiều nhà bà cả đời cũng gặp đàn ông như Chu Thịnh!
Mà Cố Thiên Hải thấy Chu Thịnh đến mức , liền hào phóng : “Nếu Ninh Ninh thật sự thi đỗ cấp ba, thì ba năm học phí cấp ba, và học phí đại học , bao hết!”
Đó là bảy năm học phí, là một con nhỏ!
Chu Thịnh lập tức định từ chối, Cố Thiên Hải ý của , trực tiếp xua tay : “Cháu cần gì khác, Ninh Ninh là cháu gái , đây là tấm lòng của và bác gái nó, cháu cần gì cả!”
Tuy Cố Ninh đủ tự tin kiếm tiền tiêu của bác cả, nhưng ông lời , Hứa Tĩnh cũng ngăn cản, tấm lòng của bác cả và bác gái đối với cô, cô ghi nhớ thật kỹ trong lòng!
Cô trịnh trọng : “Vậy bác cả, bác gái, con lời từ chối nữa. hai bác đối xử với con như , từ nay về con chỉ coi như hai bố, hai , cũng đối xử với hai bác như cha ruột!”
Hứa Tĩnh vốn còn chút vui vì sự hào phóng của Cố Thiên Hải, bây giờ Cố Ninh coi bà và Cố Thiên Hải như cha ruột, bà tại , đột nhiên cảm động, giống như thật sự thêm một cô con gái.
Lại còn là một cô con gái xinh , hiểu chuyện, chí tiến thủ như !
Bà : “Được, và bác cả của con sẽ chờ già , con hiếu thuận với chúng như con gái ruột nhé!”