"Được." Triệu Xuân Hương gật đầu: "Trước khoan hãy cho ba con , nhỡ là nhầm lẫn, ông mừng hụt một phen."
Tô Dao bà , lập tức nhướng mày hỏi: "Mẹ, ba thêm một đứa con ?"
Triệu Xuân Hương nhớ tới những lời hỗn đản của Lục Quảng Xuyên ở giường, mặt nóng bừng lên, nhưng vẫn gật đầu: "Muốn, còn nếu bỏ lỡ nhiều năm như , chắc chắn sinh nhiều con , ông còn mong một đứa con gái nữa cơ."
"Ba và Lộ Viễn thật đúng là cha nào con nấy, Lộ Viễn cũng thích con gái." Tô Dao .
"Nếu trong bụng thực sự em bé, thà là con trai còn hơn." Triệu Xuân Hương xoa bụng vẫn còn bằng phẳng, : "Mẹ và ba con cộng cũng gần trăm tuổi , che chở nó bao lâu. Con gái tóm là kiều khí hơn một chút, sợ nó bắt nạt. Nếu là thằng cu, cứ để nó tự lăn lộn thôi."
"Mẹ, lo xa quá ." Tô Dao : "Mẹ và ba đời còn dài lắm. Hơn nữa, cả như cha chị dâu như , nó còn con và Lộ Viễn ?"
"Cũng đúng." Triệu Xuân Hương kéo tay Tô Dao: "Mẹ con, sinh con gái cũng tiếc nuối."
Buổi trưa ăn cơm xong, Tô Dao liền đưa Triệu Xuân Hương cửa.
Để tránh tai mắt, Triệu Xuân Hương bệnh viện quân khu, Tô Dao liền đưa bà đến bệnh viện lớn trong nội thành.
Lúc cửa, lính cần vụ định đưa hai , nhưng Tô Dao lấy cớ xe buýt ngắm cảnh tỉnh thành để từ chối.
Hai con khoác tay về phía cổng lớn khu gia đình, nhưng mới một nửa, một chiếc xe Jeep liền dừng mặt họ.
Ngay đó, Tô Vĩnh Thắng từ xe bước xuống, thấy Tô Dao liền kích động : "Em gái, em đến ."
Tô Dao dáng vẻ của , giống như là việc cô đến. Cô tới, : "Anh cả, lâu gặp. Em tới hai ba ngày , chị dâu cũng tới nhà em, chị với ?"
Tô Vĩnh Thắng xong, mặt khựng , nhưng nhanh khôi phục bình thường, : "Gần đây bận quá, sớm về khuya, cô thể tìm thời gian với ."
Tô Dao trong lòng nhạo, mỗi ngày ngủ chung một giường, bận đến mấy cũng thể một câu. Huống chi cô hiện giờ thành con dâu của Lục Quảng Xuyên, Mẫn Thanh nên ba ba chạy cho Tô Vĩnh Thắng ?
"Có thể là chị dâu cũng bận ." Tô Dao cũng vạch trần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-80-ga-cho-quan-quan-tuyet-tu-ta-lai-sinh-song-thai/chuong-278-gap-lai-anh-trai.html.]
" , hai đây là ? Để cho đưa hai ." Tô Vĩnh Thắng sang chuyện khác để che giấu sự hổ.
Tô Dao vội vàng từ chối: "Em chỉ loanh quanh gần đây g.i.ế.c thời gian thôi, cả cứ việc , đừng bận tâm đến em."
"Được..." Tô Vĩnh Thắng đồng ý, chỉ là cô em gái vốn gì giấu giếm , hiện giờ trở nên xa lạ khách sáo như , trong lòng khỏi chút mất mát.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Về đến nhà, thấy Mẫn Thanh vác cái bụng to đang đốc thúc con cái chữ.
Cô còn mặc những chiếc váy phiêu dật xinh nữa, là chiếc áo bông rộng thùng thình vết bẩn rõ ràng, cau mày chằm chằm bọn trẻ, vẻ mặt khổ sở.
Anh đột nhiên cảm giác, phụ nữ xinh thành phố mà năm xưa bất chấp tiền đồ cũng cưới, dường như còn tồn tại nữa.
Ngược là Tô Dao, dáng vẻ quê mùa ngày xưa biến mất, trở nên tinh tế xinh , so với thành phố càng giống thành phố hơn.
"Anh về ?" Mẫn Thanh đầu Tô Vĩnh Thắng một cái.
Tô Vĩnh Thắng ánh mắt hề chút vui mừng nào của cô , trong lòng hụt hẫng, cũng lạnh nhạt mở miệng : "Tuy rằng là ở trong nhà, nhưng tùy thời khả năng tới khách, em chú trọng dung nhan dáng vẻ một chút, đừng để bản lôi thôi như từ nông thôn ."
Mẫn Thanh , tức giận đến mức suýt chút nữa nên lời: "Em cũng mỗi ngày đều trang điểm xinh , nhưng trong nhà một đống việc, còn trông bốn đứa con, bảo em thế nào cho thỏa đáng? Anh nếu bản lĩnh thì bảo cô em gái của qua đây trông con ."
Tô Vĩnh Thắng , mày lập tức nhíu : "Loại lời về em đừng nữa. Dao Dao hiện giờ phận gì, em ?"
"Em đương nhiên ." Mẫn Thanh lạnh: "Nó hiện tại là chim sẻ bay lên cành cao hóa phượng hoàng, là trai mặt nó còn khúm núm lấy lòng ."
"Em..." Mặt Tô Vĩnh Thắng lập tức đen sì: "Mẫn Thanh, em chuyện chú ý một chút cho . Em xem nhà ai phụ nữ chăm lo việc nhà trông con như , đến lượt em trở nên mẩy thế hả? Còn nữa, thuê bảo mẫu, là bản em chịu, đừng ở đây mà oán trách ."
Dứt lời, Tô Vĩnh Thắng hừ lạnh một tiếng, trực tiếp xoay ngoài.