Xuyên Thư 80: Gả Cho Quan Quân Tuyệt Tự, Ta Lại Sinh Song Thai - Chương 286

Cập nhật lúc: 2026-01-12 13:57:17
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5gI9xo36

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời gian còn sớm, Tô Dao và Lộ Viễn lấy xe đạp, chuẩn xuất phát bến xe.

“Chị Lâm, tuy bây giờ tìm xưởng lớn, nhưng ngày nào giao hàng thì cũng thể lơ là cảnh giác, chị giám sát c.h.ặ.t chẽ một chút.” Tô Dao .

“Chị .” Lâm Phinh Đình : “Em yên tâm, chị định mỗi ngày đều đến xưởng điểm danh một , quyết để xảy sai sót. Em về huyện , cũng hỏi thăm xem xưởng nào cho thuê , 60 cái máy may cũng thể cứ để ở nhà ‘kiếm tiền’ .”

“Được ạ.”

Hai trò chuyện một lúc, Tô Dao mới lên yên xe đạp, cùng Lộ Viễn rời .

Khi về đến huyện là chạng vạng, lúc đạp xe về đến khu tập thể, gần tám giờ tối.

Tô Dao mệt lả , nhưng hôm nay nhiều nơi, cô cứ cảm thấy quần áo ám mùi, Lộ Viễn liền đun nước cho cô tắm, đó bếp nấu mì.

Lúc giường là mười giờ, Tô Dao gần như đặt lưng xuống gối ngủ .

Sau bao ngày một chiếc giường , hôm nay Lộ Viễn vô cùng thỏa mãn, vươn tay ôm cô lòng, nhanh cũng chìm giấc ngủ.

Biết hai ngày nay vợ mệt, Lộ Viễn hôm dậy từ sớm, đến nhà ăn nhờ cho ít thịt, về nhà hầm canh thịt và mì xào thịt cho Tô Dao.

Hôm nay Tô Dao về Lợi Đàn sớm, đúng giờ liền dậy, khi thấy bàn ăn sáng thịnh soạn , cô khỏi phiền não : “Gần đây đừng nhiều thịt như , em ở tỉnh thành bồi bổ mấy ngày, béo lên .”

Trong thời đại ăn thịt còn tương đối khó khăn , Triệu Xuân Hương nâng đãi ngộ lên mức tối đa, một ngày ba bữa, bữa nào là thịt.

“Béo chỗ nào?” Lộ Viễn đồng tình, “Anh thấy vẫn gầy như .”

“Béo thật mà.” Tô Dao chút ngượng ngùng : “Nội y chật .”

Dứt lời, ánh mắt Lộ Viễn dừng n.g.ự.c cô, : “Chỗ đó béo một chút hơn ? Em còn phát hiện, , tối nay nghiên cứu kỹ mới .”

“Nghiên cứu cái đầu !” Tô Dao lườm , “Mau ăn cơm , ăn xong , lát nữa trễ giờ lãnh đạo của bắt đấy.”

“Em yên tâm, bây giờ tạm thời lãnh đạo trực thuộc.” Lộ Viễn .

Tô Dao sững sờ, hỏi: “Tại ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-80-ga-cho-quan-quan-tuyet-tu-ta-lai-sinh-song-thai/chuong-286.html.]

“Lý Chinh điều .” Lộ Viễn .

“Chuyện khi nào?”

“Mấy hôm , lúc đó em đang ở tỉnh thành, nên .” Lộ Viễn chua lè : “Sao ? Tiếc ?”

Tô Dao lười nhảm với , chỉ : “Hôm đó Tưởng Hồng Mai đến tìm em, em hy vọng họ rời khỏi đây, cũng là cô thật sự bản lĩnh khuyên Lý Chinh , là vì ảnh hưởng của ba em?”

“Kệ là vì lý do gì, dù bây giờ .”

“Cũng đúng.”

Sau khi Lộ Viễn ngoài, Tô Dao cũng trở về Lợi Đàn.

Mấy ngày nay đều là một Lê Tiểu Anh gánh vác hoạt động của Lợi Đàn, Tô Dao vốn còn lo lắng, nhưng hôm nay thấy cả nhà xưởng hoạt động ngăn nắp, gọn gàng, Tô Dao kinh ngạc cảm thấy vô cùng an ủi.

Quả nhiên, một trưởng thành, để họ tự trải nghiệm, một trăm bằng một .

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

“Tiểu Anh, bây giờ càng ngày càng dáng của lãnh đạo đấy.” Tô Dao khen ngợi.

“Đâu ?” Lê Tiểu Anh ngượng ngùng gãi đầu, : “Tớ cũng chỉ theo những gì dạy đây, mỗi ngày tiên nghĩ xem hôm nay những việc gì, đó thành từng việc một, như chỉ việc nhanh, mà còn bỏ sót việc. , mấy hôm tớ xem một chỗ nhà xưởng, cảm thấy khá , xem ?”

“Wow, Tiểu Anh, nhà xưởng mà cũng tìm , quả nhiên lợi hại.”

“Có gì lợi hại , là nhà thờ họ của thôn Hồ Thủy bên cạnh.” Lê Tiểu Anh : “Thực cũng tự tớ tìm, là đội trưởng đội sản xuất của họ tìm đến tận nơi.”

Thì , thôn Hồ Thủy ban đầu coi thường việc thôn Thủy Ích cho thuê nhà thờ họ nhà xưởng, cho rằng đó là bất kính với tổ tông.

khi họ thấy một phụ nữ ở thôn Thủy Ích đạp máy may còn nhàn hơn họ ruộng, mà kiếm nhiều tiền hơn, họ liền bình tĩnh nữa.

“Nhà thờ họ của thôn Hồ Thủy lớn hơn của thôn Thủy Ích ít, tớ ước tính một chút, nếu thuê cả nhà thờ họ của thôn Hồ Thủy, bên đó đặt 50 cái máy may, bên chen thêm mười cái, vặn sắp xếp xong 60 cái máy may.” Lê Tiểu Anh : “ bên thôn Hồ Thủy cũng đưa yêu cầu, là nếu chúng thuê nhà thờ họ, cũng giống như bên thôn Thủy Ích, ưu tiên tuyển dụng thôn dân của họ việc.”

 

 

Loading...