"..." Cô thiếu ăn, hơn nữa dạo gần đây ngày nào cũng thịt, cho dù ăn khuya thì cũng chẳng gầy , chứ?
Lộ Viễn động tác nhanh nhẹn, mười lăm phút bưng một bát mì trứng cà chua nóng hổi .
Phải công nhận rằng, trình độ nấu nướng của dạo tiến bộ ít, chủ yếu là do trăm bằng tay quen.
"Ăn ngon ?" Lộ Viễn đối diện cô, cô ăn từng miếng nhỏ, liền hỏi: "Gần đây em đặc biệt ăn món gì ? Anh sẽ nhờ bên nhà ăn kiếm ít nguyên liệu mang về."
Anh thì thôi, nhắc đến, cô liền đặc biệt thèm món gà xào cay và cá nấu dưa chua do chồng Triệu Xuân Hương . Chỉ mới nghĩ đến thôi mà nước miếng ứa .
Ăn xong bữa khuya, Lộ Viễn liền ép cô ngủ, bởi vì ngày mai cô dậy sớm, cô quá mệt mỏi.
Cô chịu, liền hôn cô: "Nếu em thừa tinh lực như , chi bằng để giúp em vận động tiêu hao bớt nhé."
"... Em đột nhiên thấy buồn ngủ quá, thôi em ngủ đây."
Tô Dao lập tức chui tọt trong chăn. Lộ Viễn cũng chỉ trêu cô một chút, ngay đó cũng chui , ôm lấy cô từ phía .
Cô dựa l.ồ.ng n.g.ự.c , nhắm mắt . Cô cứ tưởng sẽ ngủ nhanh, nhưng trong đầu cứ liên tục hiện lên hình ảnh món gà xào cay và cá nấu dưa chua.
"Sao thế? Có là ..."
Thấy cô cứ cựa quậy mãi, Lộ Viễn vốn dĩ sức tự chủ mặt cô kém, lúc sắp kiềm chế nổi nữa.
"Không ." Tô Dao vội vàng phủ nhận: "Em chỉ là... thèm món gà xào cay với cá nấu dưa chua quá, thèm ơi là thèm."
"... Muốn ăn thì cũng ráng nhịn một chút ?" Lộ Viễn kiên nhẫn dỗ dành: "Ngày mai sẽ sang nhà ăn xin nguyên liệu, tối mai em về là ăn ngay."
"Không thể ăn ngay bây giờ ?"
"..."
Tô Dao cũng cảm thấy đang vô lý gây sự, bèn : "Em chỉ đùa chút thôi, ngủ nhanh ."
Trằn trọc mãi, cũng đếm bao nhiêu con cừu, cuối cùng Tô Dao cũng ngủ .
Chập tối hôm , Tô Dao vì nhớ thương món gà xào cay và cá nấu dưa chua nên đến giờ là tan ngay. Về đến nhà ngửi thấy mùi thơm chua cay nức mũi.
"Anh gà xào cay với cá nấu dưa chua thật đấy ?" Tô Dao cửa hưng phấn hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-80-ga-cho-quan-quan-tuyet-tu-ta-lai-sinh-song-thai/chuong-291-mon-an-khuya-cua-luc-doanh-truong.html.]
"Tô tổng yêu cầu, thể đáp ứng?" Lộ Viễn bưng đĩa gà xào cay về phía nhà chính, : "Mau rửa tay , ăn ngay ."
"Tuân lệnh." Tô Dao lập tức rửa tay sạch sẽ, trở nhà chính liền xuống, cầm đũa gắp ngay một miếng gà bỏ miệng.
"Không... ngon ?" Lộ Viễn biểu cảm mặt cô liền hương vị đúng lắm.
"Cũng ." Tô Dao : "Chỉ là cái hương vị đặc trưng mà . Để em thử món cá nấu dưa chua xem ."
Cô nuốt miếng gà xuống, gắp một miếng cá nấu dưa, nhai nhai. Hương vị cũng tệ, nhưng vẫn là kiểu hương vị do chính tay bà Triệu Xuân Hương nấu.
Tuy rằng hương vị như mong đợi, nhưng hai món do Lộ Viễn vẫn thể chấm 80 điểm trở lên. Hơn nữa dạo Tô Dao ăn uống , nên vẫn ăn ngon lành.
Chỉ là đến tối, con sâu thèm ăn trong bụng cô trỗi dậy nhảy nhót, cô vô cùng nhớ nhung món ăn chồng nấu.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Nhớ đến mức tài nào ngủ .
Lộ Viễn thấy cô thèm đến mức khổ sở, liền : "Em ráng nhịn thêm chút nữa, đợi tuần nghỉ, sẽ đưa em lên tỉnh thành, ?"
"Được ." Tô Dao gật đầu: "Thật em cũng tùy hứng, nhưng mà thèm quá. Có điều đến lúc đó em thể mang mấy mẫu nội y mới rập qua cho chị Lâm xem, tiện thể kiểm tra xem lô hàng gia công thế nào . Qua tuần là sắp đến hạn giao hàng ."
Hai nhiệm vụ phía thành công đè nén cảm giác áy náy của Tô Dao xuống.
Không sai, cô tỉnh thành là vì công việc, ăn gà xào cay và cá nấu dưa chua chỉ là tiện thể thôi.
Có mục tiêu để mong chờ, những lúc lên cơn thèm ăn buổi tối, Tô Dao cũng đỡ vất vả hơn.
Chỉ khổ cho Lộ Viễn, dạo cô nảy những ý tưởng bất chợt, những khoảnh khắc đột nhiên ăn một món gì đó, xót vợ việc vất vả nên luôn tìm cách đáp ứng.
Cũng may, thời gian trôi qua nhanh, chớp mắt đến ngày xuất phát tỉnh thành.
Tuy rằng gần đây xưởng Lợi Đàn mở rộng quy mô, nhưng cô cố ý bồi dưỡng Trương Xảo Linh và Hồ Quế Lan, hơn nữa các cô cũng tháo vát, hiện tại sự trợ giúp của Lê Tiểu Anh, về cơ bản cũng thể quán xuyến xưởng.
Sáng hôm nay, Viên Khoáng Lâm lái xe đưa hai vợ chồng bến xe. Thời gian còn khá sớm, vặn bắt kịp chuyến xe đầu tiên tỉnh thành.
Đường thuận lợi, khi đến tỉnh thành thì vẫn tới giữa trưa. Vừa bệnh viện tỉnh ngay gần bến xe, Tô Dao nhớ tới vị thầy t.h.u.ố.c Đông y mà cha chồng Lục Quảng Xuyên từng sắp xếp cho cô đang việc ở đây, bèn : "Hay là em tìm vị lão đông y bắt mạch chút nhé, kẻo chờ về thì tốn nhiều thời gian lắm."