"Tiểu Anh chê nhà , hỏi cô mới quyền lên tiếng." Tô Dao thẳng với : "Cô thích , nếu bỏ lỡ cô thì hãy mạnh dạn bày tỏ tâm ý của . Hơn nữa, cơ sở kinh tế cố nhiên quan trọng, nhưng quan trọng hơn là cái tâm cùng sống . Em tin chỉ cần hai đồng lòng, khó khăn lớn đến mấy cũng thể vượt qua."
Một tràng lời khiến Chu Hữu Tài lập tức khích lệ.
Lớn thế , đầu tiên gặp phụ nữ lương thiện khiến rung động như , thật sự cứ thế bỏ lỡ. Anh : " tìm cô ngay đây."
Nói vội vã lao cửa. Tô Dao gọi với theo bóng lưng : "Chắc cô đang ở quán ăn nhỏ cạnh rạp hát đấy. Cô luôn tiếc tiền ăn uống, hy vọng thể khiến cô đối xử với bản hơn."
" , cảm ơn cô."
Tô Dao một trông tiệm, dùng quần lót nam chiêu bài, quả nhiên thu hút ít khách .
Đến khi cô chốt xong đơn thứ ba thì Lê Tiểu Anh cuối cùng cũng , mặt đỏ bừng, ánh mắt cứ lảng tránh dám cô.
Cô nghĩ chắc Chu Hữu Tài thành công ít nhất bảy tám phần , cũng vội vạch trần Lê Tiểu Anh.
Tiễn vị khách cửa xong, cô liền về .
Cô về nhà ngay mà ghé qua bưu điện một chuyến.
Triệu Xuân Hương đó gửi cho cô hai chiếc chăn bách gia, tính chắc đến nơi , nên hôm nay cô qua xem thử.
Quả nhiên, chăn đến. Ngoài chăn còn một bọc đồ lớn, cụ thể là gì thì rõ.
Chăn cho trẻ con lớn, mấy thứ cộng cũng tính là nặng, nhưng cô cũng lười xách xách . Hơn nữa thời gian còn sớm, cô bèn bắt xe về thẳng đại viện.
Xuống xe, cô xách đồ về phía cổng đại viện. Vừa tới nơi, đồng chí gác cổng liền chạy xách giúp.
"Chị dâu, để giúp chị đưa về nhà nhé."
"Không , cũng nặng lắm, đừng ảnh hưởng đến ca trực của ." Tô Dao vội .
"Chúng đang giao ban, cổng trực , chị yên tâm."
Nói đến nước , Tô Dao cũng đành cung kính bằng tuân mệnh.
Cô và đồng chí gác cổng một một về nhà. Tô Dao chịu ơn khác cũng tiện cứ im lặng mãi, bèn tùy tiện trò chuyện vài câu.
" chị dâu, chị dâu cả của chị hôm nay tới đây một chuyến đấy." Đồng chí gác cổng đột nhiên .
"Chị dâu cả của ?" Tô Dao nhất thời phản ứng kịp, một lúc mới hỏi: "Là vợ cũ của Đoàn trưởng Tô, Mẫn Thanh ?"
" , chính là cô ."
Gần đây Mẫn Thanh động tĩnh gì, Tô Dao suýt nữa quên mất cô hiện đang ở khu vực . Cô vội hỏi: "Cậu cô đến gì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-80-ga-cho-quan-quan-tuyet-tu-ta-lai-sinh-song-thai/chuong-330-hanh-phuc-gian-don.html.]
"Cái thì , lúc đăng ký cổng, cô là tìm chị dâu Lâm."
"Vậy cô ?"
"Đi một tiếng ."
Tô Dao Mẫn Thanh tìm Lâm Thu Điền việc gì, nhưng tin thì chắc chắn cô tìm hiểu cho lẽ.
Vì thế, đợi đồng chí gác cổng giúp xách đồ nhà xong, cô lập tức cửa, thẳng đến nhà họ Hoàng.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Chỉ tiếc là cô đến đúng lúc, Lâm Thu Điền nhà, chỉ Hoàng Anh Huệ ở đó.
"Huệ Huệ, bác gái Mẫn đến ?" Tô Dao hỏi.
Hoàng Anh Huệ gật đầu: "Vâng ạ, còn lâu nữa."
"Vậy cháu bác gì với bà nội cháu ?"
"Cháu ạ, cháu ở trong phòng bài tập nên thấy hai gì."
"Vậy , , cháu mau về phòng , cô cũng về đây."
Chập tối, khi Lộ Viễn về, Tô Dao kể chuyện cho : "Mẫn Thanh đột nhiên tới đây, rốt cuộc là trong hồ lô bán t.h.u.ố.c gì? Anh ngóng gì ?"
"Không ." Lộ Viễn cô cả ngày lo nghĩ quá nhiều, bèn : "Em đừng suy nghĩ nữa, thiên hạ bức tường nào gió lọt qua . Nếu Mẫn Thanh tới, ngày mai sẽ truyền tin thôi."
"Cũng , đợi mai về xưởng Lợi Đàn, tìm mấy chị em hỏi thăm một chút chắc là sẽ ."
Cơm nước xong xuôi, hai tắm rửa về phòng, mở bọc đồ Triệu Xuân Hương gửi tới.
"Oa, chuẩn nhiều đồ thế cơ ."
Tô Dao những chiếc chăn bách gia, tất nhỏ, áo hòa thượng nhỏ mắt, quả thực tan chảy vì sự đáng yêu .
"Đẹp quá, đáng yêu quá, đúng là khéo tay thật." Tô Dao nâng niu những món đồ nhỏ xíu , thích thú vô cùng.
Đợi Lộ Viễn thu dọn những món đồ còn xong, cô vẫn còn ôm chiếc áo hòa thượng nhỏ ngắm nghía buông.
"Được , ngắm đủ thì mau đây ngắm chồng em ." Lộ Viễn , ném chiếc áo tay cô sang một bên, ôm chầm lấy .
Ý tứ của , còn gì rõ ràng hơn nữa.
Tên đàn ông tuy tham lam nhưng cũng thực sự kiêng dè cho thể cô. Hiện tại cách so với qua một tuần, quả thực cho "đỡ thèm", nếu sẽ nghẹn hỏng mất.