"Lời... lời thì như sai, nhưng thể vì một chút tiền mà vứt bỏ tình nghĩa ."
"Thôi , trời đất bao la tiền là lớn nhất. Vợ chồng vì tiền còn thể vứt bỏ tình cảm, huống chi chỉ là hàng xóm láng giềng. cho cô , hiện tại nhiều Hào Sĩ Lai, nếu với Tổng giám đốc Mẫn chút giao tình, nhờ cô giữ cho một suất, thì còn lâu mới đến lượt cô."
" mà..."
"Đừng nhưng nhị gì nữa, tối nay cô về suy nghĩ cho kỹ , rốt cuộc là cần tiền cần tình cảm. Sáng mai cho câu trả lời, cũng thể cứ chiếm chỗ của mãi ."
"Được , về đây."
Chờ tiếng bước chân xa dần cho đến khi biến mất hẳn, Tô Dao và Lộ Viễn mới bước , tiếp tục về phía văn phòng.
"Đây là trực tiếp tới cửa nhà em cướp , em định thế nào?" Lộ Viễn hỏi.
Tô Dao khẽ thở dài: "Có thể thế nào ? Người thì giữ cũng . Chỉ thể tự nhủ rằng, nếu thể vượt qua, giữ bộ phận nào thì về sẽ trọng dụng bộ phận đó."
"Phần lớn thời gian, trung thành đáng dùng hơn thông minh."
"Thôi, đừng nghĩ nữa, gọi điện thoại ."
Khi bọn họ gọi điện thoại qua, Triệu Xuân Hương và Lục Quảng Xuyên mới ăn xong cơm tối.
Triệu Xuân Hương nhận điện thoại của con dâu, kéo cô trò chuyện nửa ngày, cuối cùng vẫn là Lộ Viễn cắt ngang, bảo bà gọi Lục Quảng Xuyên tới điện thoại, Tô Dao mới cơ hội chuyện chính sự với ba chồng.
"Ba, ngại quá ạ, con việc thể ba khó xử. Ba cứ xem xét tình hình, thể giúp liên lạc thì liên lạc, cũng đừng miễn cưỡng, dù ngàn vạn ảnh hưởng đến công tác của ba." Tô Dao .
"Đứa nhỏ ngốc , với ba cần khách sáo như ." Lục Quảng Xuyên nghĩ nghĩ : "Ngày mai ba tìm hỏi xem, nếu tin tức gì sẽ gọi điện báo cho các con."
"Dạ, con cảm ơn ba."
"Việc nhỏ thôi. Con cũng đừng suy nghĩ nhiều quá, đang mang thai, là t.h.a.i đôi, chắc chắn mệt, chú ý nghỉ ngơi nhiều ." Lục Quảng Xuyên dặn dò, thêm: "Con đưa máy cho Lộ Viễn chút."
"Vâng ạ." Tô Dao đồng ý, đó đưa ống cho Lộ Viễn.
"Cứ để con dâu nhọc lòng như , liệu mà tự kiểm điểm bản ." Lục Quảng Xuyên phủ đầu một câu, đó mới : "Lúc Mẫn Thanh và Tô Vĩnh Thắng ly hôn chút kỳ quái, ba cho điều tra kỹ nguyên nhân bọn họ ly hôn. Mặt khác, nếu Mẫn Thanh hiện tại là nhắm Dao Dao, bản cũng để ý một chút, đừng để con dâu bắt nạt mà cũng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-80-ga-cho-quan-quan-tuyet-tu-ta-lai-sinh-song-thai/chuong-334-long-nguoi-dao-dong.html.]
"Con ." Lộ Viễn hiếm khi phản bác, bởi vì cũng cảm thấy đủ . Anh : "Con sẽ canh chừng kỹ."
Bởi vì trong lòng chuyện lo nghĩ, tối qua Tô Dao ngủ ngon giấc, ngày hôm liền dậy muộn.
Chờ cô tới Lợi Đàn thì là 9 giờ sáng.
Khi cô đẩy cửa văn phòng bước , ngoại trừ Lâm Phinh Đình và Lê Tiểu Anh, còn hai nữ công nhân.
Hai nữ công nhân song song mặt họ, cúi gằm mặt, bộ dáng như sai chuyện gì. Lâm Phinh Đình khẽ cau mày, còn Lê Tiểu Anh thì mang vẻ mặt thâm thù đại hận.
"Sao thế ?" Tô Dao hỏi.
Nghe cô hỏi , Lê Tiểu Anh chỉ hai nữ công nhân mắng xối xả: "Hai kẻ vô tình vô nghĩa , lương tâm đều ch.ó ăn hết , hiện tại xin nghỉ việc để sang Hào Sĩ Lai ."
Tô Dao thật cũng đoán bảy tám phần, cũng cảm thấy kỳ quái. Cô ngước mắt hai nữ công nhân , trong đó một cô nhận , chính là vị quân tẩu tối hôm qua lôi kéo.
Có lẽ vì chột , từ lúc Tô Dao bước , đầu cô càng cúi thấp hơn.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
"Thôi, họ thì cứ để họ ." Tô Dao : "Tiểu Anh, cô lấy sổ đăng ký sản phẩm, tính lương cho họ."
Lê Tiểu Anh tình nguyện lấy sổ đăng ký sản phẩm tới. Tô Dao nhanh tính xong lương. Trước khi thanh toán cho họ, cô : " xác nhận với các cô một nữa, chắc chắn là nghỉ việc ? Nếu , về các cô là tuyệt đối khả năng nhé."
Hai dám câu nào, chỉ dùng sự im lặng để biểu đạt ý định.
"Được, đếm tiền lương , vấn đề gì thì ký tên ."
Hai nữ công nhân nghỉ việc chỉ là sự khởi đầu. Tiếp theo đó, lục tục tới nộp đơn xin nghỉ.
Dù bình tĩnh như Tô Dao cũng bắt đầu chút yên.
lúc , Trương Xảo Linh chạy , : " vì nhiều đòi như ."
"Vì ?"