chờ cô đến cửa phòng giáo vụ, Mã Triều Long lôi xềnh xệch ngoài.
"Các buông , các gì? bao giờ bưu điện mất giấy báo trúng tuyển của Tô Vĩnh Bân..." Mã Triều Long la hét giãy giụa, nhưng vóc dáng vốn cao, quanh năm dạy học việc nặng, chỉ ba hai cái khiêng ngoài.
"Nếu , thì rõ ràng với học sinh , cứ lì ở cửa bưu cục chúng mãi chịu là thế nào."
Người đông thế mạnh, Mã Triều Long tự trốn thoát, chỉ thể hét lớn với bác bảo vệ: "Mau thông báo cho hiệu trưởng, bảo ông đến bưu điện cứu !"
Bác bảo vệ nhất thời cũng cho ngơ ngác, chỉ đành gật đầu lia lịa: " , ngay đây."
Bên Mã Triều Long áp giải một cách ầm ĩ, bên bác bảo vệ đóng sầm cổng trường , chạy thẳng đến nhà hiệu trưởng.
Trương Lệ Lệ thấy thế, lén vòng tường, chui qua lỗ ch.ó trong trường.
Mã Triều Long đưa đến bưu cục, thấy Tô Vĩnh Bân đang ăn vạ ở cửa, xông lên mắng tới tấp: " bưu điện mất giấy báo của em bao giờ? Em căn bản là giấy báo trúng tuyển, em thi đậu đại học là do em bản lĩnh, ở đây ăn vạ cũng vô dụng thôi."
"Em giấy báo trúng tuyển?" Tô Vĩnh Bân lạnh, chỉ lão Dương : "Bác đưa thư, phiền bác mang cuốn sổ đăng ký đây, để thầy Mã nhớ xem rốt cuộc nhận giấy báo của em ."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Mã Triều Long , mặt tức khắc cứng đờ.
Không cần chờ lão Dương mở sổ nữa, vội vàng sửa lời: "Là nhất thời lỡ miệng sai, là... đưa giấy báo trúng tuyển cho em , chính em cẩn thận mất nó."
Tô Vĩnh Bân thật sự bái phục gã đàn ông đạo mạo , sắc bén chỉ , : "Nếu thầy em nhận giấy báo, thì sổ đăng ký của trường chắc chắn chữ ký của em. Nếu tìm chữ ký của em, việc em xin nhận hết trách nhiệm."
"Cuốn sổ đăng ký đó mất , tìm thấy." Mã Triều Long bình tĩnh .
Cuốn sổ đăng ký hôm nay khóa kỹ trong ngăn tủ, trừ phi đến nhận giấy báo cần ký tên, nếu sẽ lấy . Chờ tan tầm về nhà, cũng sẽ mang nó theo.
Hắn giữ khư khư bên , tin ai tìm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-80-ga-cho-quan-quan-tuyet-tu-ta-lai-sinh-song-thai/chuong-382-cuon-so-dang-ky-bi-an.html.]
Hắn một mực khẳng định sổ, khác cũng chẳng gì . Đang lúc đắc ý dào dạt, một bé trai đột nhiên chạy đến bên cạnh đồng chí công an, ngẩng đầu, giọng non nớt : "Chú công an ơi, cái cuốn sổ các chú tìm, là cái ạ?"
Mọi tiếng sang, chỉ thấy trong tay bé đang cầm một cuốn sổ, đúng là sổ đăng ký nhận giấy báo trúng tuyển của trường Trung học huyện.
Khoảnh khắc Mã Triều Long thấy cuốn sổ, cả đều c.h.ế.t lặng. Phản ứng , việc đầu tiên là lao tới cướp, nhưng công an nhanh tay hơn một bước cầm lấy cuốn sổ.
Công an nhanh ch.óng lật xem, tốc độ nhanh, bỏ sót bất kỳ cái tên nào, nhưng căn bản tìm thấy ba chữ "Tô Vĩnh Bân".
"Tô Vĩnh Bân hề nhận giấy báo trúng tuyển." Đồng chí công an dùng ánh mắt sắc bén chằm chằm Mã Triều Long: "Rốt cuộc giấu nó ở ? Mau lấy đây! Đây là chuyện liên quan đến tiền đồ và vận mệnh của một trẻ tuổi."
Câu cuối cùng khiến đại bộ phận quần chúng vây xem đều đồng cảm sâu sắc.
Tuy rằng khí xã hội khiến cho rằng sách vô dụng, nhưng trong xương cốt dân nước , sự tôn trọng đối với học thể dễ dàng đổi.
Đặc biệt hiện giờ thi đậu đại học là thể nhà nước nuôi ăn học miễn phí, còn tiền trợ cấp, nghiệp xong phân phối công tác, đây là con đường nhất và thỏa nhất để "rửa chân lên bờ", thoát ly cảnh chân lấm tay bùn.
Vậy mà, một kẻ thầy giấu nhẹm giấy báo của học sinh, hơn nữa học sinh đó còn hết mực tin tưởng .
Mã Triều Long tức khắc kinh hoảng thất thố, hiện tại cho hai cái đầu để suy nghĩ, cũng nghĩ tiếp theo nên thế nào.
Giấy báo trúng tuyển của Tô Vĩnh Bân hiện giờ đang trong tay Lý Hữu Vi, nhưng nếu công bố chân tướng , đừng công việc mất trắng, mà liệu thể tiếp tục sống ở cái huyện nữa cũng là một ẩn .
Lúc đồng ý chuyện thất đức , ngoài việc tham tiền, còn là vì giữ cái ghế giáo viên .
Quần chúng tại hiện trường tình cảm quần chúng đang sục sôi, Mã Triều Long cảm thấy nếu đưa một lời giải thích thỏa đáng, chừng sẽ vây đ.á.n.h cho một trận.