Tô Dao và gia đình tâm trạng vui vẻ, nhưng thì tâm trạng chẳng chút nào, những mà còn vô cùng sợ hãi.
Khi đám đông dần tan , Lê Tiểu Phương mới tìm Nhậm Thục Nhàn, vẻ mặt hoảng loạn : "Nếu Lộ Viễn là do em , chắc chắn sẽ tha cho em ."
So với sự hoảng loạn của Lê Tiểu Phương, Nhậm Thục Nhàn tỏ bình tĩnh hơn nhiều: "Em sợ cái gì? Con b.úp bê đó chữ ký của em ? Làm chứng minh là em ? Chỉ cần bằng chứng, em cứ sống c.h.ế.t nhận, ai gì em. Cho dù Lộ Viễn là con trai thủ trưởng quân khu nữa, việc gì cũng trọng chứng cứ."
"Thật sự sẽ chứ?" Lê Tiểu Phương cuối cùng cũng bình tĩnh đôi chút, nhưng vẫn còn sợ hãi: "Gần đây em vẫn nên an phận một chút thì hơn, đừng để nắm thóp, đến lúc đó thì ăn hết gói đem về."
"Nói cũng , Tô Dao tuy kiêu ngạo nhưng hình như cũng chẳng đụng chạm gì đến em, em vẫn là đừng đối đầu với cô nữa."
Mới dọa vài câu sợ xanh mặt thế , Nhậm Thục Nhàn cảm thấy đúng là tìm đồng đội "heo", nếu còn ai để dùng, cô thật đá phăng ả .
"Cô đụng chạm gì đến em, nhưng chỉ cần cô còn ở đây, hai đứa con của cô trong miệng khác sẽ mãi mãi hơn con của em. Em chịu chút ấm ức , nhưng con em chịu thiệt thòi, em chấp nhận ?" Nhậm Thục Nhàn giỏi nắm bắt điểm yếu của khác.
Quả nhiên lời thốt , Lê Tiểu Phương liền nhớ tới ở sân bóng, cặp song sinh nhà Tô Dao xuất hiện, con gái nhà cô liền chẳng ai ngó ngàng tới.
" , chỉ cần cô ở đây, chẳng chuyện gì cả."
"Chính thế." Nhậm Thục Nhàn con, nhưng cô thể chịu đựng việc Tô Dao vượt mặt .
Một cô đối phó với Tô Dao quá nguy hiểm, cần thêm một nữa tay. Nếu tương lai sự việc bại lộ, cô cũng thể phủi sạch quan hệ.
Hai đàn bà một hồi đấu tranh tư tưởng, bắt đầu toan tính kế hoạch tiếp theo để đối phó Tô Dao.
Tô Dao cũng nhắm tới, chỉ vui vẻ dẫn hai con chụp ảnh.
Thời ảnh màu bắt đầu phổ biến, nhưng vẫn chủ yếu là ảnh đen trắng, cho nên mấy tiệm chụp ảnh ở huyện thành tiệm nào cũng dịch vụ chụp màu.
Họ qua mấy tiệm, cuối cùng cũng tìm một nơi chụp ảnh màu. Hơn nữa tiệm bối cảnh cũng khá , chỉ là giá cả đắt hơn một chút.
Tuy nhiên, xác định chụp, là đầu tiên chụp ảnh gia đình, đương nhiên họ sẽ quá so đo chuyện giá cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-80-ga-cho-quan-quan-tuyet-tu-ta-lai-sinh-song-thai/chuong-430-gap-lai-nguoi-quen.html.]
"Bác thợ ơi, lát nữa đặt cháu lên t.h.ả.m, bác hẵng chụp nhé."
Từ lúc cửa, Tô Dao liên tục chỉ đạo thợ chụp ảnh cách chụp. Tuy bác thợ cảm thấy nghề nghiệp của mạo phạm, nhưng thể thừa nhận, nhiều góc độ và tư thế cô chọn lên hình .
Bác thậm chí còn âm thầm "học lỏm", định bụng trẻ con đến chụp sẽ giới thiệu gói chụp kiểu .
Chụp trong nhà chán chê, từ ảnh hai chị em, ảnh vợ chồng đến ảnh gia đình đều đủ cả. Bác thợ hài lòng với lượng ảnh chụp , đang định tính tiền thì Tô Dao : "Bác ơi, thể giúp ngoài phố chụp vài tấm ngoại cảnh ?"
"Cô chắc chắn chụp ngoài trời ?" Bác thợ ngập ngừng: "Bên ngoài qua kẻ , e là khó chụp ."
"Không , chủ yếu là chụp mấy nhà thôi." Tô Dao : "Đã gọi là đường phố thì nền mới chân thực chứ."
"Chỉ cần cô ngại thì sẽ chụp." Bác thợ gật đầu: "Hay là chụp Bách hóa Đại lầu nhé? Đó coi như là kiến trúc biểu tượng của huyện thành ."
"Được ạ." Tô Dao bế Đang Đang lên, kéo tay Lộ Viễn đang bế Lắc Lắc, cùng về phía Bách hóa Đại lầu.
mới vài bước, cô bỗng dừng .
Lộ Viễn thấy liền hỏi: "Sao thế? Em quen đàn ông ?"
Lúc , cửa chính Bách hóa Đại lầu một chiếc xe con nhập khẩu đang đậu. Hai đàn ông đang bắt tay tạm biệt .
Rất nhanh, một trong hai bước lên xe .
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
"Có quen." Tô Dao gật đầu: "Người đàn ông mặc âu phục giày da là chú Hai của Đồng Dĩnh. Còn là chủ nhiệm bộ phận thu mua của Bách hóa Đại lầu. Trước đây hàng của xưởng Lợi Đàn đó bán, em và chị Lâm từng uống với ông ."
Lộ Viễn xong liền suy đoán: "Có khả năng chú Hai của Đồng Dĩnh hàng đưa Bách hóa Đại lầu bán chăng."
"Anh cũng thấy chú Hai của Đồng Dĩnh trông giống dân kinh doanh ?" Tô Dao hỏi.