"Thật cũng dễ thôi." Tô Dao : "Lát nữa em đưa chị cổng trường, đợi chị lên xe hãy . Buổi chiều em thể xe buýt về, nhưng sáng mai học, thì nhờ cả sắp xếp cho em một chiếc xe."
"Chị em khiêm tốn, nhưng đôi khi, phô trương là phương pháp giải quyết vấn đề hiệu quả nhất."
Tô Vĩnh Bân hiểu ý cô, gật đầu : "Em , cứ theo sắp xếp của chị."
Tô Dao hiếm khi đến trường một chuyến, Tô Vĩnh Bân về phòng học xin giáo viên nghỉ một tiết, đó dẫn Tô Dao dạo một vòng quanh khuôn viên, còn đưa cô đến ký túc xá xem.
Tuy điều kiện thể so với đời , nhưng ở thời đại , cuộc sống như cũng coi như tệ, huống chi phần lớn đều do nhà nước tài trợ, hưởng miễn phí.
Thấy Tô Vĩnh Bân sắp về học, Tô Dao liền định trở về.
Tô Vĩnh Bân đưa cô cổng, xe đỗ ở đối diện.
Nơi tuy là ngoại thành, nhưng cổng trường vẫn qua kẻ , một chiếc xe hiếm hoi cũng trở nên đặc biệt thu hút sự chú ý.
Tô Vĩnh Bân đưa Tô Dao lên xe, xe xa mới trở về học.
Tuy bây giờ điện thoại di động, internet, tốc độ truyền tin sẽ chậm hơn nhiều, nhưng tin tức Tô Vĩnh Bân đưa chị gái lên xe quân dụng vẫn lan truyền rộng rãi khi tan học buổi chiều.
Từ đó, gia thế bối cảnh của Tô Vĩnh Bân, sinh viên lớp 1 chuyên ngành Cơ khí khóa 81, nhất thời trở thành đề tài dư t.ửu hậu của .
Họ đều đang bàn tán sôi nổi, đoán xem Tô Vĩnh Bân rốt cuộc đến từ một gia đình như thế nào.
Buổi chiều tan học, Tô Vĩnh Bân liền trạm xe buýt, lên chiếc xe buýt về phía đại viện.
Đến đại viện, về nhà họ Tô một chuyến, thăm mấy đứa cháu.
Vì gần đây cuối tuần đều chạy về huyện, nên mấy đứa Tô Kiến Tráng một thời gian gặp Tô Vĩnh Bân.
Hôm nay thấy về, đứa nào đứa nấy đều quấn lấy chịu buông.
Thật Tô Vĩnh Bân cũng bí quyết dạy trẻ gì, chỉ là bỏ một tấm lòng chân thành mà thôi.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Tô Vĩnh Thắng công việc bận rộn, ngày thường quan tâm đến con cái cũng nhiều, đặc biệt chỉ là một ông chủ phủi tay, chuyện gì cũng ném cho Mẫn Thanh, khi sớm về muộn, một ngày với con một câu.
Cho nên, dù ba, nhưng bọn trẻ vẫn thiếu thốn tình thương của cha.
Tô Vĩnh Bân thì khác, sẽ cùng bọn trẻ đủ việc, như học tập, chơi đùa, đều . Sự đồng hành của cho bọn trẻ cảm nhận sự chân thành của , cho nên khi chỉ những hành vi của chúng, chúng sẽ vui vẻ tiếp thu và sửa đổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-80-ga-cho-quan-quan-tuyet-tu-ta-lai-sinh-song-thai/chuong-450.html.]
"Chú út, hôm nay bài kiểm tra con một trăm điểm, chú mau xem ."
"Chú út, hôm nay bài chính tả của con đúng hết, cô giáo còn khen con cả lớp."
"Chú út, con tè dầm."
"..."
Từng đứa một chen chúc mặt Tô Vĩnh Bân cầu khen ngợi, lượt đáp và cổ vũ, cho đến khi Tô Vĩnh Thắng trở về, mới thể thoát , thẳng đến nhà họ Lục.
Triệu Xuân Hương tối nay Tô Vĩnh Bân sẽ đến, ba giờ bắt đầu chuẩn cơm tối.
Lúc Tô Vĩnh Bân đến, đồ ăn cũng chuẩn gần xong.
Triệu Xuân Hương thấy đến, vội vàng kéo : "Đi học vất vả lắm ? Thím thấy con gầy ."
"Thím, cũng ạ, vất vả lắm." Tô Vĩnh Bân : "Con cũng thấy gầy."
"Xem là cả ngày bôn ba giữa huyện và thành phố, mệt gầy ." Triệu Xuân Hương trêu chọc.
Tô Vĩnh Bân , liền hiểu bà chắc chuyện của và Trương Lệ Lệ, còn tại bà , cần hỏi cũng là Tô Dao .
Cậu hiệu bằng mắt với Tô Dao, Tô Dao như hiểu ám hiệu của , : "Em thấy đúng, lát nữa nhớ ăn nhiều một chút, bồi bổ cho ."
"..."
Tô Vĩnh Bân tự cầu cứu vô ích, đành chơi với Lắc Lắc và Đang Đang để dời sự chú ý.
Triệu Xuân Hương cũng trêu nữa, về bếp tiếp tục nấu cơm.
Một lát , đồ ăn đều xong, đợi Lộ Viễn và Lục Quảng Xuyên trở về là thể ăn, nhưng đợi mãi đến trời tối, họ vẫn về.
Tô Dao trong lòng hiểu cảm thấy chút bất an, mắt cứ ngừng ngoài.
Triệu Xuân Hương xem thời gian thật sự muộn, bèn : "Hay là chúng ăn , giờ họ còn về, khi ăn ở ngoài ."
Tô Dao tuy đợi Lộ Viễn về, nhưng khách đến nhà, để Tô Vĩnh Bân đợi mãi cũng , bèn gật đầu : "Chúng ăn cơm ạ."
Sau khi ăn xong, Tô Vĩnh Bân chơi với Lắc Lắc và Đang Đang một lúc, về nhà họ Tô.
Dù hôm nay vẫn còn chút bài tập , ngày mai cũng vội về trường học.