Ngay khi chuyện sắp sửa thuận nước đẩy thuyền, Lộ Viễn đột nhiên bật dậy khỏi cô, giọng khàn đặc: "Em ngủ , tắm nước lạnh."
"Sao tiếp tục?" Tô Dao phản xạ tự nhiên kéo tay : "Chẳng lẽ nhớ em? Hay nghĩ em nhốt mấy ngày nay ..."
Cô còn hết câu, Lộ Viễn đưa tay bịt miệng cô : "Em nghĩ linh tinh cái gì thế? Anh là 'áo mưa', chỉ thể nhịn thôi."
"...Được , mau tắm ." Tô Dao cảm thấy quá mất mặt, kéo chăn trùm kín đầu.
Lộ Viễn dáng vẻ đáng yêu của cô chọc . Trong lòng giờ phút tràn ngập lòng ơn, cảm tạ ông trời cho tìm thấy cô kịp thời.
"Anh tắm ngay đây, em mau bỏ chăn , đừng để ngạt."
"Biết , nhanh ."
Đợi Lộ Viễn tắm, Tô Dao mới thò đầu khỏi chăn. Nghe tiếng nước chảy rào rào, cô mỉm hạnh phúc, dần dần chìm giấc ngủ.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Không ngủ bao lâu, cô mơ hồ thấy tiếng bảo mẫu hét lên "Đừng chạy", ngay đó, cô giật mở mắt.
Nhìn trần nhà xa lạ, hồi lâu cô mới hồn, nhớ an . Cô sờ sang vị trí bên cạnh, thấy trống .
"Lộ Viễn." Cô bật dậy, bật đèn lên thì cửa phòng cũng đúng lúc mở .
Lộ Viễn thấy cô mặt mày tái mét giường, cô tỉnh dậy thấy nên hoảng sợ, vội vàng bước tới: "Dao Dao, đừng sợ, ở đây mà."
"Anh thế? Em tưởng bắt ." Tô Dao định nắm lấy tay , phát hiện tay dính vết m.á.u.
Tô Dao vết m.á.u đỏ tươi trong lòng bàn tay đến ch.ói mắt, lo lắng kéo tay xem xét: "Sao thương thế ? Có đau ?"
Nói cô định dậy tìm t.h.u.ố.c, nhưng ngăn : "Anh , đây m.á.u của , là của khác."
"Người khác?" Tô Dao ngơ ngác, một lúc mới phản ứng , đoán già đoán non: "Anh đ.á.n.h mấy tên ?"
"Bọn chúng suýt chút nữa bán vợ , đ.á.n.h cho một trận là còn nhẹ đấy." Lộ Viễn như chuyện đương nhiên.
Tô Dao bản cũng đ.á.n.h , nhưng vẫn lo cho : "Anh thế vi phạm kỷ luật ?"
"Vi phạm thì vi phạm, sợ." Lộ Viễn cứng rắn: "Không tẩn cho bọn chúng một trận, cục tức nuốt trôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-80-ga-cho-quan-quan-tuyet-tu-ta-lai-sinh-song-thai/chuong-518-vet-mau-trong-long-ban-tay.html.]
Tô Dao dáng vẻ tức tối của , nhịn : "Em còn tưởng Lộ phó đoàn trưởng bao giờ chuyện quá phận chứ?"
"Ừ, chỉ cần chuyện liên quan đến em thì đều tuân thủ quy tắc." Lộ Viễn hào phóng thừa nhận.
Tuy cảm thấy suy nghĩ nên cổ xúy, nhưng Tô Dao xong trong lòng vẫn ngọt lịm. Cô kéo cổ tay : "Thôi , còn sớm nữa, mau rửa sạch ngủ sớm."
"Ừ, em xuống , ngay."
Nửa đêm về sáng, Tô Dao rúc trong lòng Lộ Viễn, ấm áp an , ngủ một mạch đến sáng.
Sáng sớm hôm , Lộ Viễn lái xe đưa cô về huyện thành. Còn đám bảo mẫu sẽ xe khác áp giải thẳng lên tỉnh khu, thẩm vấn mới bắt giam chính thức.
Chưa đầy một tiếng, họ đến nội thành. Lộ Viễn tìm một quán nhỏ đưa cô ăn sáng, đó mới đến tiệm tạp hóa của Chu Ngọc Hoan.
Giờ đang là giờ cao điểm chợ, tiệm tạp hóa đông khách, vợ chồng Chu Ngọc Hoan đang bận tối mắt tối mũi.
"Bà chủ, cho một bao gạo tẻ, vác lên yên xe đạp giúp ."
"Bà chủ, đong cho một chai nước tương."
"Đợi chút, ngay đây."
Chu Ngọc Hoan dứt lời thì Lộ Viễn vác bao gạo đặt lên yên xe đạp cho một bác gái, còn Tô Dao thì nhận lấy chai nước tương, đong đầy một chai cho khách.
Chu Ngọc Hoan cân xong khăn giấy cho khách, đang định lấy nước tương thì thấy Lộ Viễn và Tô Dao đang giúp thu tiền.
"Tô Dao, cô !" Chu Ngọc Hoan kích động bước tới.
"Em ." Tô Dao đón lời, cảm kích : "Lần may nhờ chị Hoan, nếu Lộ Viễn dễ dàng tìm em như . Thật sự cảm ơn chị nhiều."
"Đừng khách sáo, chuyện nhỏ mà, quan trọng nhất là tìm cô về." Chu Ngọc Hoan híp mắt: "Cô lấy chồng thật đấy, chân trời góc bể cũng tìm cô về cho bằng ."
"Ha ha, em cũng thấy thế." Đối với lời khen ngợi chồng , Tô Dao khách khí mà nhận luôn. Nhớ tới đứa con trai thất lạc của Chu Ngọc Hoan, cô : "Lộ Viễn quen rộng, nếu chị cần, đợi em xong việc đợt , thể nhờ tìm thử con trai giúp chị."