Lúc thấy Lộ Viễn, cô còn ngạc nhiên nữa, tới giao xe đạp cho , đó tự lên ghế .
Tính chất công việc của Lộ Viễn quyết định thể ngày nào cũng đưa đón Tô Dao học. Tuy nhiên, hôm nay thấy cô ở trường khá thuận lợi, cũng tương đối yên tâm để cô ngày mai tự học.
Ngày hôm , Tô Dao vẫn dậy sớm, ăn sáng xong liền đạp xe khỏi nhà.
Hôm nay cô gặp Lộ Viễn, nhưng thấy Viên Khoáng Lâm.
Viên Khoáng Lâm thấy Tô Dao, phản xạ điều kiện liền gọi: "Chị dâu..." mới gọi xong nhớ tới lời Lộ Viễn dặn dò tối qua, vội vàng sửa miệng: "Bạn học Tô, học đấy ?"
" , chào buổi sáng." Tô Dao , vẫy tay với , "Tạm biệt nhé."
Cô dừng , chào hỏi xong liền thẳng khỏi cổng đại viện.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Trên đường đạp xe đến trường huyện, trong lòng cô khỏi thầm thắc mắc.
Viên Khoáng Lâm định gọi cô là "Chị dâu", chỉ là đó sửa miệng. Cô hiểu nổi tại mỗi thấy cô, đều gọi là "Chị dâu".
Cô rõ ràng mới 15 tuổi, thể chị dâu của ? Chẳng lẽ là vì cô trông giống bà chị dâu nào đó?
Người một khi suy nghĩ miên man thì thời gian trôi qua nhanh, chẳng mấy chốc cô đến trường.
Vì là học sinh ngoại trú, tuy cô dậy sớm nhưng khi đến lớp, đại bộ phận các bạn mặt, đang khí thế ngất trời bài buổi sáng.
Tô Dao lập tức bầu khí lây nhiễm, trở về chỗ cũng lập tức lấy sách giáo khoa , cùng bài.
Tiết đầu tiên buổi sáng là tiếng Anh.
Thời buổi lên cấp hai mới bắt đầu học tiếng Anh, hơn nữa cấp hai chỉ hai năm, giáo viên dạy cũng chắc là dân chuyên ngữ, cho nên trình độ tiếng Anh của đa đều lắm.
tiếng Anh đối với Tô Dao mà , quả thực là quá đơn giản.
Khi giáo viên gọi lên bài khóa, cả lớp đều hẹn mà cùng cúi gằm mặt xuống, chỉ cô thẳng lưng đối diện với ánh mắt của giáo viên.
Vì thế, ánh mắt đầy mong chờ của cô giáo, cô giơ tay lên, và gọi tên: "Tô Dao, em hãy đoạn thứ nhất của bài khóa."
Tô Dao tiếng dậy, nâng sách giáo khoa lên, bắt đầu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-80-ga-cho-quan-quan-tuyet-tu-ta-lai-sinh-song-thai/chuong-566-tieng-anh-chuan-giong-anh.html.]
Theo âm điệu chuẩn giọng Anh vang lên trong phòng học, chỉ các bạn cùng lớp, ngay cả giáo viên tiếng Anh cũng lộ vẻ kinh ngạc.
Đây thật sự là học sinh của cô đang tiếng Anh ? Sao mà giống hệt băng cassette phát ? Đừng cô là giáo viên, với trình độ , để cô gọi Tô Dao một tiếng "cô giáo" cũng xứng đáng.
Tô Dao vốn dĩ vì ngoại hình xuất sắc chút tiếng tăm trong đám học sinh mới, thậm chí là trường, giờ đây cộng thêm sở trường tiếng Anh, nháy mắt trở thành nhân vật đề tài siêu cấp của trường.
Buổi trưa, khi Tô Dao cùng Cao Bảo Châu nhà ăn, trùng hợp gặp Trương Lệ Lệ.
"Em chào cô Trương ạ!" Tô Dao đối với giáo viên luôn tràn đầy tôn kính, thấy Trương Lệ Lệ liền nhiệt tình chào hỏi.
Trương Lệ Lệ cô "học trò" mắt, mà xác suất lớn sẽ trở thành chị dâu của , cố gắng trấn tĩnh đáp : "Chào Tô Dao, ăn cơm hả em?"
"Vâng ạ, bọn em đang định ." Tô Dao .
Ngày thường gặp thì thôi, hôm nay gặp, dù cũng kéo Tô Dao ăn cùng một bữa, tiện thể tìm hiểu tình hình hai ngày nay của cô ở trường.
Giáo viên rủ ăn cơm, học sinh nào dám từ chối. Hơn nữa Tô Dao thích Trương Lệ Lệ, trông ôn hòa, cô thích tiếp xúc với cô .
"Hai ngày nay đến trường, em thích nghi ?" Chờ xuống ăn cơm, Trương Lệ Lệ liền hỏi.
"Rất thích nghi ạ." Tô Dao : "Em cảm giác kiến thức lớp đều đơn giản."
Cao Bảo Châu bên cạnh , thật xen một câu "Chị em thể suy xét đến cảm nhận của tớ một chút ", nhưng nghĩ đến đoạn diễn cảm tiếng Anh sáng nay của Tô Dao, cảm thấy cô lời hợp tình hợp lý.
"Vậy là ." Trương Lệ Lệ , : "Nếu ngày thường gặp khó khăn gì, em cứ đến tìm cô, ngàn vạn đừng khách sáo, ?"
"Em , cảm ơn cô Trương." Tô Dao gật đầu đồng ý.
Việc ăn cơm cùng Trương Lệ Lệ đối với Tô Dao chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ, nhưng rơi mắt khác, chính là cô và giáo viên trong trường thiết, là một sự tồn tại vô cùng đặc biệt.
Thậm chí mà đỏ mắt ghen tị.
Ăn xong bữa trưa, Trương Lệ Lệ và Cao Bảo Châu đều về ký túc xá nghỉ ngơi, Tô Dao một trở về lớp học.