Xuyên Thư 80: Gả Cho Quan Quân Tuyệt Tự, Ta Lại Sinh Song Thai - Chương 573

Cập nhật lúc: 2026-01-13 01:50:07
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1yTpd1bm

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

, đừng bừa.” Anh càng , cô càng hổ và tức giận, càng hổ và tức giận càng trốn thoát, nhưng cô thể thoát khỏi sự kìm kẹp của , chỉ thể hét lớn: “Cứu…”

Cô mới hét lên một tiếng “Cứu”, những lời còn đều nuốt chửng bởi một nụ hôn điên cuồng.

Trải qua bao nhiêu khó khăn mới tìm đường sống trong cõi c.h.ế.t, trời mới trong lòng Lộ Viễn nhớ Tô Dao đến nhường nào. Khi tràn đầy mong đợi, dự định tiêu diệt kẻ thù trở về bên cô, tin cô quên mất .

chỉ quên , mà còn ngày ngày đề phòng như đề phòng trộm cướp, điều chẳng khác nào đ.â.m kim tim .

Mỗi tối trở về ký túc xá, giường, vị trí bên cạnh trống rỗng, nỗi nhớ của dành cho cô càng thêm cuồng dại.

Anh phá cửa xông , chạy thẳng về nhà, ôm c.h.ặ.t cô lòng.

lo cô sẽ kích động mà ngất nữa, cũng sợ cô sẽ từ đó càng thêm chán ghét , chỉ thể cố gắng kìm nén, kìm nén.

Cho đến Lý Lan Hoa , Tô Dao hỏi thăm về trong lúc thành phố tỉnh, điều đủ để chứng minh, trong lòng cô .

Cho nên, khoảnh khắc , khi cô trốn thoát khỏi , cuối cùng cũng nhịn nữa.

Khoảnh khắc hôn, đầu óc Tô Dao trống rỗng, cho đến khi Lộ Viễn hôn càng lúc càng mạnh, như nuốt chửng cô bụng, cô mới phản ứng .

Cô lập tức đẩy , nhưng ôm c.h.ặ.t cô trong lòng, cô thể động đậy, chỉ thể động chịu đựng cơn cuồng phong bão táp mà mang đến.

thể phản kháng, trong lòng cảm thấy vô cùng tủi và khó chịu.

Rốt cuộc xem cô là hạng gì mà sỉ nhục cô như ?

Dần dần, nước mắt trào khỏi khóe mắt cô, từ từ chảy xuống, cuối cùng rơi cổ .

Cảm nhận sự lạnh lẽo cổ, Lộ Viễn lập tức tỉnh táo , nụ hôn cuồng phong bão táp của mới dừng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-80-ga-cho-quan-quan-tuyet-tu-ta-lai-sinh-song-thai/chuong-573.html.]

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Trong lòng truyền đến tiếng khe khẽ, mới nhận quá đáng, vội vàng : “Dao Dao, cố ý, chỉ là kiểm soát . Anh ác ý, lúc hôn em , em cảm giác gì đặc biệt ? Hay là nhớ điều gì?”

Tô Dao ngẩng đầu, đôi mắt còn đỏ hơn cả mắt thỏ, cô căm phẫn Lộ Viễn, nghiến răng nghiến lợi : “Kẻ phạm tội lúc nào cũng ngụy biện là cố ý, đúng là nhớ một chút, chính là về ôm chầm lấy , thật là trí nhớ, suýt nữa thì quên là một tên lưu manh chính hiệu.”

Nói , cô nhấc đầu gối lên thúc mạnh, sự kìm kẹp lập tức biến mất, cô xoay bỏ chạy, chỉ để Lộ Viễn đau đến mức khom xuống.

Tô Dao về đến nhà, Triệu Xuân Hương thấy cô trở về, vốn định hóng chuyện, nhưng cô đùng đùng nổi giận về phòng, thèm để ý đến ai.

Ngay đó, Lộ Viễn cũng trở về, Triệu Xuân Hương vội vàng tiến lên : “Con ? Khó khăn lắm mới tạo cho con cơ hội ở riêng, vợ con giận đến thế ? Rốt cuộc con gì với nó?”

“Con gì cả.” Lộ Viễn vẻ mặt chột , nhỏ giọng : “Con chỉ hôn nó một cái thôi.”

“…” Triệu Xuân Hương lúc mới nhớ lúc Tô Dao , miệng đúng là đỏ đến mức ch.ói mắt, cái hôn , tuyệt đối đơn giản như . Bà hận rèn sắt thành thép mà : “Sao con nhịn một chút chứ? Khó việc nó bây giờ động lòng với con, cũng khó khăn lắm mới tích góp chút ấn tượng , thế đều con hỏng hết .”

“Mẹ, đừng con nữa, nếu con nhịn , con còn như ?” Lộ Viễn vẻ mặt tủi , cơn đau bên dường như rõ ràng hơn một chút.

Triệu Xuân Hương bỏ qua hành động nhỏ của , bộ dạng của cộng thêm chuyện trải qua, khỏi hỏi: “Thằng em của con Dao Dao tấn công đấy chứ?”

“…” Lộ Viễn lúc đáng lẽ nên lập tức về ký túc xá nghỉ ngơi, nhưng yên tâm về Tô Dao, mới cố nén khó chịu đuổi theo, bây giờ Triệu Xuân Hương vạch trần, mặt nhịn , chỉ : “Con bé chỉ là đang tức giận thôi.”

“…” Triệu Xuân Hương cúi đầu một cái, đầu về phía Tô Dao rời , một bộ dạng thôi.

“Mẹ, đang ?”

“Mẹ gì cả, chỉ đang nghĩ, ngày nào đó Dao Dao nhớ chuyện, nó hối hận vì hôm nay tự tay phá hỏng hạnh phúc của .” Triệu Xuân Hương suy tư : “Con bệnh viện xem thử ?”

“Không cần, con về nghỉ một lát là .” Lộ Viễn định rời , dù cũng lớn từng , cùng thảo luận vấn đề , thật sự hổ.

 

 

Loading...