“Em nhớ vì ở đây ?” Lộ Viễn hỏi ngược : “Chuyện xảy khi em ngất , em quên ?”
“Trước khi ngất ? Em ngất ?” Tô Dao cố gắng suy nghĩ, một đống ký ức bắt đầu ùa đầu, đầu cô khỏi chút choáng váng, cô đưa tay ôm đầu, Lộ Viễn phát hiện điều , lập tức hỏi: “Có thoải mái ?”
“Ừm, đầu choáng.” Tô Dao chút đau khổ nhắm mắt .
“Em đừng vội, tìm bác sĩ ngay.” Lộ Viễn ngoài, túm lấy một cô y tá liền : “Vợ tỉnh , phiền cô gọi bác sĩ qua kiểm tra một chút.”
Chỉ một lát , bác sĩ vội vã chạy tới, đó bắt đầu kiểm tra cho Tô Dao, hỏi cô một vài vấn đề.
Một lúc lâu , ông mới : “Không vấn đề gì lớn, choáng đầu là di chứng của chấn động não, nghỉ ngơi thật một hai ngày là . Tạm thời cũng đừng cố nhớ quá nhiều, để đầu óc nghỉ ngơi.”
“Bác sĩ, khi nào cháu mới thể xuất viện ạ?” Tô Dao hỏi.
“Vậy xem biểu hiện của cô.” Bác sĩ : “Nếu qua đêm nay, đầu cô còn choáng nữa, thì quan sát thêm một ngày là thể về.”
“Vâng, cảm ơn bác sĩ.”
Chờ bác sĩ rời khỏi phòng bệnh, Lộ Viễn liền lập tức với Tô Dao: “Em ăn gì , ăn gì mua về cho. Nếu ăn nổi thì ngủ , đừng nghĩ ngợi lung tung.”
“Em tạm thời ăn, ăn nổi.” Tô Dao xong, Lộ Viễn định đắp chăn cho cô, cô đột nhiên nắm lấy tay , “Khoảng thời gian để ngủ riêng, chịu ấm ức .”
Lộ Viễn thì sững sờ, nụ dần hiện lên mặt cô, mới phản ứng , hỏi: “Chuyện , em đều nhớ ?”
“Nhớ .” Tô Dao gật gật đầu, : “Thật lúc em mới tỉnh, trong đầu là ký ức đây, ngược những chuyện xảy trong thời gian mất trí nhớ, là mới nhớ .”
“Tốt quá , cuối cùng em cũng nhớ .” Lộ Viễn kích động đến mức trực tiếp hôn nhẹ lên môi cô, “Lần cũng coi như là trong họa phúc.”
“Ừm, nhưng mà lúc mấy tên côn đồ đó bắt , em sợ.” Tô Dao nhớ tình cảnh lúc đó, vẫn còn sợ hãi, tay nắm lấy tay Lộ Viễn khỏi siết c.h.ặ.t thêm vài phần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-80-ga-cho-quan-quan-tuyet-tu-ta-lai-sinh-song-thai/chuong-613.html.]
Cảm nhận sự sợ hãi của cô, Lộ Viễn trực tiếp cúi ôm cô lòng, : “Đừng sợ, bọn chúng và cả Thái Kim Văn đều bắt , chúng sẽ chịu sự trừng phạt thích đáng.”
“ mà, đây là thứ hai em bắt cóc , phu nhân đoàn trưởng, trình độ nghiệp vụ của em thật sự chút đủ dùng. Đợi em khỏe , nhất định học chút võ phòng với , khác gặp em cũng đường vòng.”
Võ phòng dễ luyện, Tô Dao nghĩ thôi thấy đau đầu, nhưng từ giọng điệu cho phép phản bác của , cô chắc chắn trốn , chỉ thể tạm thời chuyển chủ đề để lảng tránh vấn đề : “Đừng tự phong chức cho , là phó đoàn trưởng, đoàn trưởng, cho nên em chỉ là phu nhân phó đoàn trưởng thôi, đợi em phu nhân đoàn trưởng hẵng luyện.”
“Đây là em đấy nhé.” Lộ Viễn cô lười biếng, bèn giao hẹn với cô: “Chỉ cần em thành phu nhân đoàn trưởng, em luyện tập cho đàng hoàng.”
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
“Đương nhiên.” Tô Dao thề thốt đảm bảo.
“Được, nghỉ ngơi mấy ngày nữa, em bắt đầu luyện cho .” Lộ Viễn cong môi : “Mấy ngày là đoàn trưởng .”
Tô Dao lúc mới nhận gài bẫy, tức giận đ.ấ.m n.g.ự.c một cái: “Anh thăng chức lúc nào thế? Sao cho em ?”
“Không lâu khi thành nhiệm vụ trở về.” Lộ Viễn giọng điệu oán trách : “Anh đương nhiên cho em, nhưng lúc đó em đề phòng như phòng sói, thể tạm thời định em là lắm , tâm tư gì mà chuyện thăng chức với em.”
“…” Tô Dao tự đuối lý, dám hó hé nữa, : “Đến lúc đó em luyện là chứ gì.”
“Được, đến lúc đó đoàn trưởng Lộ sẽ chỉ đạo diện.”
“…” Tô Dao luôn một loại dự cảm, cái “ diện” là thứ gì .
Hai tuy nhiều lời , nhưng Tô Dao hiện tại cần nghỉ ngơi nhất, nên khi trò chuyện một lúc, Lộ Viễn liền cưỡng chế bắt cô ngủ.
Đêm đó, cô ngủ yên giấc, trong mơ thường xuyên xuất hiện những hình ảnh đáng sợ, nhưng mỗi khi cô sợ hãi thôi, luôn một vòng tay ấm áp ôm cô lòng, ngăn cản tất cả những kẻ bên ngoài.
Đến khi tỉnh ngày hôm , cả cô cảm thấy sảng khoái, đầu cũng còn choáng váng chút nào.