Cô dành hai ngày, tranh thủ lúc tan tầm, xem hết những căn nhà trống trong khu đại viện, cuối cùng chọn một căn nhà bốn phòng.
Căn nhà tương đối mới, chủ yếu là vì đó chỉ ở một hai năm. Vị trí của nó khá hẻo lánh nên ít chọn.
Người bình thường đều thích sống quây quần, dù ngày thường rảnh rỗi ở nhà, sang hàng xóm chơi cũng tiện.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Tô Dao cả ngày bận rộn ngoài việc, thời gian cũng chẳng tâm trạng đó. Ở hẻo lánh một chút còn tránh việc trở thành đề tài bàn tán của khác.
Sau khi cô chọn xong, Lộ Viễn cũng xem qua. Anh chủ yếu quan sát vị trí của bốn căn phòng, đó liền đồng ý: "Mai lên báo cáo một tiếng, bắt tay chuẩn chuyển nhà."
"Anh cần xem thêm những chỗ khác ?" Tô Dao kéo tham quan những chỗ khác trong nhà, : "Chỉ cần em xem qua thấy vấn đề gì thì cũng vấn đề gì. Phòng ốc hài lòng, cứ chọn căn ."
"Trong phòng trống huơ trống hoác, hài lòng cái gì chứ?" Tô Dao ngơ ngác hiểu đang nghĩ gì.
Anh cô đầy ẩn ý, : "Căn nhà phòng ngủ chính riêng một bên, ba phòng ở bên . Đến lúc đó chúng ở phòng ngủ chính sẽ ai quấy rầy. Em cũng cần lo lắng lỡ kìm mà kêu thành tiếng nữa."
"..." Tô Dao , mặt lập tức nóng bừng, thẹn quá hóa giận trừng mắt : "Anh thể đắn một chút ?"
"Anh đắn mà." Lộ Viễn thừa dịp ai liền ôm lấy cô: "Đây là yêu cầu cơ bản nhất về chỗ ở của đấy."
Tô Dao đến mức mặt càng nóng hơn, đưa tay đẩy : "Buông em , lát nữa thì hổ c.h.ế.t."
"Vậy em mau nghĩ xem bố trí thế nào , sớm dọn , chui thế giới riêng của chúng thì sẽ sợ ai bắt gặp nữa."
"..."
Lộ Viễn thật sự yêu cầu gì về cảnh sống, cho nên chuyện bài trí thể trông cậy .
Từ nhà nhỏ chuyển sang nhà lớn, ít nhất sắm thêm một ít đồ nội thất, nếu sẽ vẻ trống trải.
Tô Dao kết hợp với những đồ đạc hiện trong nhà, thấy cần mua thêm một ít, đặc biệt là tủ đựng đồ, thứ mà trong nhà đang thiếu nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-80-ga-cho-quan-quan-tuyet-tu-ta-lai-sinh-song-thai/chuong-626-ke-hoach-xay-nha.html.]
Ngoài việc mua thêm một ít đồ nội thất cần thiết, quét dọn nhà cửa sạch sẽ, lắp thêm mấy cái đèn, còn chỉ việc dọn đồ sang.
Cô cũng từng nghĩ đến việc sửa sang nhà cửa cho đàng hoàng, nhưng nghĩ đây là khu tập thể quân đội, chuyện họ đổi nhà nhiều dòm ngó, vẫn nên khiêm tốn thì hơn.
Chỉ cần cả nhà ở bên , ấm áp là .
Triệu Xuân Hương tin họ đổi nhà, liền nhớ tới mảnh đất nền mua ở tỉnh thành đó, bèn giục Tô Dao: "Mảnh đất ở khu Duyệt Giang , các con tính xây thế nào ? Tranh thủ lúc thời tiết , bố con nhiệm vụ, sớm tìm khởi công , xây xong đỡ canh cánh trong lòng."
Tô Dao đây là sính lễ bố chồng cho nên bà mới giục mãi. Cô nghĩ ngợi : "Mẹ, tối nay con bàn với Lộ Viễn một chút, hai hôm nữa sẽ vẽ bản vẽ gửi cho . Đến lúc đó bảo bố tìm , cứ xây theo bản vẽ là ạ."
"Được." Triệu Xuân Hương đồng ý.
Hai con trò chuyện thêm một lúc nữa Tô Dao mới cúp điện thoại.
Cô dùng điện thoại văn phòng ở xưởng Lợi Đàn để gọi, nên Lâm Phinh Đình bên cạnh hết câu chuyện.
"Mảnh đất tỉnh của em định xây ?"
"Vâng, chồng em cứ giục mãi." Tô Dao : "Em định xây xong để cho thuê thôi, chứ bọn em lên đó ở cũng thực tế lắm."
"Lấy ví dụ như ngày thường bọn em lên tỉnh thăm bố chồng, hiếm khi cả nhà tụ họp đông đủ, đương nhiên ở khu đại viện vẫn hơn."
"Ừ, chị cũng thấy dùng để cho thuê hợp lý hơn." Lâm Phinh Đình tán đồng: "Tỉnh thành nhiều lao động ngoại tỉnh, thị trường thuê nhà lớn. Em cho thuê vài năm chắc là thu hồi vốn."
"Em cũng nghĩ ." Tô Dao : "Cho nên tối nay về em sẽ vẽ bản vẽ cho xong, gửi lên đó, thợ cứ bản vẽ mà xây là ."
"Chị thấy em vẫn nên một chuyến thì hơn." Lâm Phinh Đình : "Em đang xây nhà chứ dựng cái lều tranh. Em cũng dân chuyên nghiệp, vẽ bản vẽ kiến trúc chắc chắn đúng quy chuẩn. Trước khi khởi công trao đổi kỹ với cai thầu, nếu đến lúc xây xong đúng ý thì hỏng bét."