mấy đứa trẻ xong chẳng những hề khao khát mà chỉ sợ hãi bố sẽ tống khứ chúng .
Sau nhiều xác nhận, Tô Vĩnh Thắng chắc chắn đứa nào nước ngoài nên trong lòng thầm hạ quyết tâm, dù vất vả đến cũng sẽ một nuôi lớn các con.
Thế nhưng bọn trẻ bố hỏi như , trong lòng nảy sinh bất an, càng nghĩ càng sợ, lúc luống cuống liền chạy tìm Tô Dao.
"Các cháu đừng sợ, nếu bố giữ các cháu thì chắc chắn sẽ giữ ." Tô Dao an ủi.
" bố cứ nước ngoài lắm, đưa bọn cháu đến chỗ đàn bà ." Tô Kiện Khang nức nở .
"Có ông bố nào đuổi con chứ?" Tô Dao xoa đầu Tô Kiện Khang, nhẹ nhàng giải thích: "Thật bố các cháu cũng sợ, sợ cho các cháu môi trường sống và trưởng thành nhất, sợ lỡ dở tương lai của các cháu nên mới . Thật lòng bố nỡ để bất kỳ ai trong các cháu rời . Tin cô , cha nào vứt bỏ con cả."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
"Ai bảo thế? Người đàn bà bỏ theo đàn ông khác, cần mấy em cháu." Tô Kiện Tráng đột nhiên phẫn nộ .
Tô Dao chúng một câu " đàn bà ", hai câu " đàn bà ", tuyệt nhiên gọi Mẫn Thanh là "", cảm thấy chuyện chắc chắn uẩn khúc, cô khỏi sang Triệu Xuân Hương.
Lúc tiện giải thích cặn kẽ, Triệu Xuân Hương bèn với lũ trẻ: "Nếu bố cháu đưa một đứa thì lén lút đưa , việc gì hỏi ý kiến các cháu ? Các cháu đúng ?"
Mấy em Tô Kiện Khang , tuy còn chút chần chừ nhưng cũng gật đầu đồng tình.
Thấy chúng vẻ xuôi xuôi, Triệu Xuân Hương bồi thêm: "Các cháu bố chăm sóc mấy em vất vả. Bố quyết định giữ các cháu là hạ quyết tâm lớn, cho nên các cháu tin tưởng bố, nghi ngờ nữa, nếu bố sẽ buồn lòng đấy."
Dỗ trẻ con thì vẫn là Triệu Xuân Hương kinh nghiệm nhất. Bà dỗ dành nửa ngày, pha nước đường cho chúng uống, cuối cùng lũ trẻ mới yên tâm về.
"Haizz, đúng là lũ trẻ đáng thương." Triệu Xuân Hương tiễn chúng xong, phòng khách thở dài.
"Hình như bọn nó đều hận Mẫn Thanh ?" Tô Dao hỏi.
"Chứ còn gì nữa." Triệu Xuân Hương đáp: "Cho dù thằng Thắng gì, nhưng miệng lưỡi đời chặn , thậm chí mấy kẻ ác ý còn cố tình chạy đến mặt bọn trẻ mà ."
Xã hội thời luôn khắt khe với phụ nữ, nhất là những năm 80, quan niệm nuôi dạy con cái là việc của đàn bà vẫn còn nặng nề. Thật một bàn tay vỗ kêu, Mẫn Thanh chỗ sai, nhưng việc Tô Vĩnh Thắng phó mặc bộ việc nhà cho cô cũng cô tổn thương sâu sắc.
Cho nên, ai đúng ai sai, một câu là thể phán xét .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-80-ga-cho-quan-quan-tuyet-tu-ta-lai-sinh-song-thai/chuong-632-lua-chon-cua-nhung-dua-tre.html.]
Ngày hôm , Tô Dao dậy thật sớm, cùng Triệu Xuân Hương nấu bữa sáng, ăn xong liền xách hành lý cửa.
Khi cô đến bệnh viện tỉnh, vợ chồng Chu Ngọc Hoan chờ sẵn.
"Dao Dao, hôm nay thật sự phiền em quá."
"Chị Hoan, chị đừng khách sáo với em, đây là cơ hội để em báo đáp chị mà."
Mọi hàn huyên vài câu Tô Dao dẫn họ đến phòng khám tìm chủ nhiệm khoa phụ sản.
Chủ nhiệm khoa vẫn còn nhớ Tô Dao, hơn nữa cô điều biếu chút quà cáp nên bà đối với Chu Ngọc Hoan cũng đặc biệt ân cần.
Thấy lót đường xong xuôi, Tô Dao với Chu Ngọc Hoan: "Chị Hoan, bác sĩ chủ nhiệm là uy tín trong lĩnh vực , chị cứ theo lời bác sĩ dặn, chắc chắn sẽ sớm tin vui thôi. Em còn vội về huyện thành nên cùng chị nữa."
Chu Hữu Phú Tô Dao , lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Mọi khách sáo thêm vài câu Tô Dao rời bệnh viện, thẳng bến xe.
Ngồi xe lắc lư cả buổi, khi về đến huyện thành thì là ba giờ chiều.
Tô Dao vốn định ghé qua xưởng Lợi Đàn xem xét nhưng mệt rã rời nên bắt xe về thẳng đại viện.
Về đến nhà, Lắc Lắc và Đang Đang mới ngủ dậy, Lý Lan Hoa đang định đưa hai đứa ngoài dạo. Tô Dao tuy chơi với con nhưng mệt quá, đành về phòng ngủ .
Giấc cô ngủ trời trăng gì, mãi đến khi hôn đến tỉnh cả .
Cô mơ màng, đợi đến khi phản ứng đang hôn là Lộ Viễn, cô liền vòng tay ôm cổ , chủ động đáp nụ hôn nồng nhiệt.
Vợ vắng ba ngày, Lộ Viễn vốn nhớ nhung da diết, giờ thấy cô chủ động như , thể "buông tha" cho cô?