Cô , giơ tay của lên, chiếc nhẫn vàng đó : “Mới mua ở cửa hàng bách hóa mấy hôm thôi.”
“Cô tự mua ? còn cửa hàng bách hóa bán trang sức vàng nữa đấy.” Kỳ Tự Thừa cam lòng hỏi.
Anh hy vọng câu trả lời của cô là khẳng định, nhưng Tô Dao vẫn cho sự thật: “Không , mua cùng chồng . Anh lúc kết hôn mua, bây giờ mua bù , nên mua một đôi, mỗi một chiếc.”
Quả nhiên, ngọn lửa mới nhen nhóm trong lòng lập tức dập tắt . Anh giả vờ tỏ kinh ngạc, : “ thấy cô trẻ như , trông giống sinh viên. Không ngờ cô kết hôn .”
Không phụ nữ nào vui khi khác khen trẻ, Tô Dao rạng rỡ : “Giám đốc Kỳ thật đùa, con hơn một tuổi , thể giống sinh viên .”
Đến cả con cũng , Kỳ Tự Thừa lúc chỉ thể chúc phúc, : “Con nhà cô chắc chắn xinh .”
“Cũng ạ, con gái giống , con trai giống ba nó.” Nhắc đến con , Tô Dao vẻ mặt đầy tự hào.
“Có nếp tẻ, cô thật là phúc.”
Trong lúc chuyện, hai đến cổng lớn nhà xưởng, họ chào tạm biệt , đó Tô Dao rời .
Lần , đợi bóng dáng cô khuất ở góc rẽ, Kỳ Tự Thừa .
Trở văn phòng, ghế, ngẩn chữ ký của bên B bản hợp đồng đặt bàn.
Rất lâu , mới cầm ống lên, điện thoại của trung gian giới thiệu Tô Dao cho .
“Chú hai, chú Tô Dao là do thủ trưởng Lục giới thiệu, cô và thủ trưởng Lục quan hệ gì ?” Kỳ Tự Thừa hỏi.
“Cô là con dâu của thủ trưởng Lục, ? Cháu tiếp đãi ?”
“…” Cô là con dâu của thủ trưởng Lục, ngạc nhiên, nhưng ngay đó cảm thấy đó là điều hiển nhiên, một như cô, xứng đáng gả một gia đình . Một lúc , mới : “Không , chỉ thuận miệng hỏi thôi. Loại vải cô cần, chúng cháu thể cung cấp, cô hài lòng.”
“Hài lòng là , cháu quả nhiên bao giờ chú hai thất vọng. Công việc nỗ lực là chuyện , nhưng chuyện cá nhân cũng thể trì hoãn , bên chú một nữ đồng chí khá …”
Tiếp theo, những gì truyền đến từ đầu dây bên , Kỳ Tự Thừa còn rõ nữa.
Tô Dao rẽ một cái, liền thấy chiếc xe.
Cô lên xe, bảo tài xế chạy thẳng về đại viện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-80-ga-cho-quan-quan-tuyet-tu-ta-lai-sinh-song-thai/chuong-665.html.]
Tài xế nhấn ga, chiếc xe lắc lư tiến về phía , cô chiếc nhẫn vàng ngón áp út của , thầm nghĩ Lộ Viễn, gã đàn ông , đúng là như thần tiên.
Cô ngốc, Kỳ Tự Thừa từng bước thăm dò, cô ý đồ của , thật may chiếc nhẫn , giúp cô tiết kiệm nhiều phiền phức.
Về đến nhà là hơn một giờ chiều, Tô Dao nghĩ tài xế chắc chắn cũng ăn trưa, cảm thấy lỡ giờ cơm của , bèn : “Anh ăn chút gì hẵng về.”
“Không cần , chị dâu.” Tài xế kiên quyết từ chối: “ , thủ trưởng bảo ngày đưa chị đến nhà hàng Tây ở huyện, chúng mấy giờ xuất phát ạ, để đến đón chị .”
Tô Dao ngờ vẫn là đến đón , bèn : “Sáng 11 giờ xuất phát , đúng , đến lúc đó nhớ mặc thường phục, nhà hàng ăn tách với .”
“Vâng, chị dâu, những điều đều nhớ kỹ.”
Tô Dao xuống xe, đẩy cửa thấy tiếng vui vẻ bên trong, xem là mấy đứa trẻ nhà họ Tô đến.
Mấy đứa trẻ thường xuyên qua chơi cũng , đợi khi họ về huyện, cũng đến bầu bạn với Triệu Xuân Hương.
“Mợ út, mợ về !”
Tô Khỏe Mạnh bây giờ miệng lưỡi ngọt, thấy cô , lập tức dậy gọi.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
“Ừ, các con ăn cơm ?” Tô Dao hỏi.
“Ăn ạ, ăn hết , hôm nay bác cả cho chúng con mì trộn và dưa chuột trộn, ngon lắm, con ăn hai bát to.” Tô Khỏe Mạnh : “Bác cả còn để cho mợ một ít, mợ mau nếm thử .”
Triệu Xuân Hương thấy, cũng dậy : “Dao Dao, con rửa tay , bưng cho con.”
“Vâng, cảm ơn !” Tô Dao , trong đầu đột nhiên lóe lên điều gì đó, vội vàng hỏi Tô Khỏe Mạnh: “Các con gần đây đều ngoan, giúp mợ út trông em trai em gái, hai ngày nữa mợ út mời các con ăn đồ Tây, ?”
Dẫn theo mấy đứa trẻ nhà họ Tô, tương đương với việc lợi dụng chúng, Tô Dao cảm thấy chút đạo đức, lợi dụng tình mẫu t.ử của , nhưng cũng còn cách nào khác.
Bây giờ Lương Khiết chút sơ hở nào, cô tìm cách đột phá.
Tô Kiến Cường và mấy đứa em thể ăn đồ Tây, đều vui mừng nhảy cẫng lên.
“Thật ạ? Mợ út, thật sự dẫn con ăn đồ Tây ?”