“Con còn ăn đồ Tây bao giờ, đồ Tây ngon ạ?”
“Ngon lắm, con từng dẫn con ăn , chỉ là khi thì ăn nữa.”
“…”
Bọn trẻ đang vui vẻ, đột nhiên Tô Kiến Tráng buột miệng một câu như , cả đám bỗng chốc im bặt.
Nó là cả, nhớ nhiều chuyện hơn, nên vẫn còn nhớ chuyện Mẫn Thanh dẫn chúng ăn đồ Tây. Nó cũng chỉ là phản xạ điều kiện, nhưng dù cũng nhắc đến điều cấm kỵ chung trong lòng chúng.
Tô Dao đột nhiên cảm thấy chút tàn nhẫn, hối hận vì sẽ dẫn chúng ăn đồ Tây, bèn : “Hay là chúng ăn đồ Tây nữa, đổi sang ăn ở nhà hàng, ?”
“ mà mợ út, con ăn đồ Tây.” Tô Xây Dựng lí nhí : “Con còn ăn đồ Tây bao giờ.”
Nó chắc là ăn , chỉ là nó là con thứ tư, năm đó Mẫn Thanh dẫn lúc nó còn nhỏ, còn nhớ nữa.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Tô Dao nhất thời khó xử, đành hỏi ý kiến : “Ai ăn đồ Tây thì giơ tay, ai ăn ở nhà hàng thì giơ tay, chúng thiểu phục tùng đa , ?”
“Dạ .”
Vừa dứt lời, ngoại trừ đứa em út nhỏ nhất mặt mày ngây thơ, bốn đứa còn đều đồng loạt giơ tay lên.
Dù cũng còn nhỏ, thể là điều cấm kỵ, đồ Tây sẽ khiến chúng nhớ đến , nhưng chịu nổi sự thèm ăn.
“Thôi , thì ăn đồ Tây.” Tô Dao quyết định.
Nếu Lương Khiết thật sự là Mẫn Thanh, coi như cô lợi dụng chúng một , nếu , thì coi như cô, mợ út , cưng chiều cháu một phen.
Vào buổi tối, Tô Vĩnh Thắng liền chạy tới, thấy Tô Dao liền hỏi: “Mấy đứa nó em dẫn chúng ăn đồ Tây ?”
“ , em thấy chúng nó ăn, nên dẫn một chuyến.” Tô Dao chút chột .
“Anh bây giờ em kiếm tiền, nhưng một chuyến nhà hàng Tây tốn ít tiền . Trước Mẫn Thanh thích ăn thứ đó, một là tốn mất tiền ăn của tám, mười ngày.” Tô Vĩnh Thắng chủ yếu là sợ tiêu tiền của Tô Dao, : “Nếu em hứa với chúng nó , cũng , , hết bao nhiêu tiền, về trả cho em. Anh thật đấy, khách sáo .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-80-ga-cho-quan-quan-tuyet-tu-ta-lai-sinh-song-thai/chuong-666.html.]
“Anh cả, em cũng thật. Em bây giờ chỉ mời cháu trai cháu gái ăn một bữa đồ Tây thôi, chuyện gì to tát. Cho dù đồ Tây rẻ, thì em cũng khả năng mới dám hứa. Anh em một nhà, chuyện tiền bạc mất tình cảm.”
Lời của Tô Dao trực tiếp chặn họng Tô Vĩnh Thắng, “Dao Dao, em thật là, thế cả ngại quá.”
“Anh cả, đừng khách sáo nữa.” Tô Dao nghĩ, đến đúng lúc, thể hỏi thăm một chút, liền hỏi: “Anh Mẫn Thanh thường xuyên nhà hàng Tây, cô thích ăn gì nhất?” Lo lắng manh mối, cô bổ sung một câu: “Em cũng ăn bao giờ, tham khảo một chút, đừng để đến lúc đó mất mặt.”
Tô Vĩnh Thắng , nghi ngờ gì, : “Trước cô thích ăn nhất là… bít tết phi lê, cũng rành lắm, dù giá cả đều tương đối đắt, cô còn thích uống kèm cà phê đen đắng, đúng , còn thích món súp bò hầm gì đó nữa.”
“Anh ăn với cô vài , về cơ bản cô đều gọi những món đó, sợ tốn tiền, chọn món rẻ nhất, dù cảm giác cũng cùng một vị. Đến lúc đó em cũng gọi món giá cả tương đương thôi, thứ đó đáng nhiều tiền như .”
“Em .” Tô Dao gật đầu, “Em sẽ liệu mà .”
“Được, đến lúc đó sẽ cho mấy đứa nó ăn chút gì lót .” Tô Vĩnh Thắng : “Mấy đứa nhóc đang tuổi ăn tuổi lớn, đừng thấy chúng nó còn nhỏ mà coi thường, ăn khỏe lắm, đặc biệt là thằng Kiến Tráng, sức ăn thể bằng một lớn bình thường.”
“Anh cả, thật là, tuyệt đối đừng cho chúng nó ăn no mới .” Tô Dao nhấn mạnh: “Hiếm khi một , cứ để chúng nó ăn cho thỏa thích.”
Rất nhanh đến ngày nhà hàng Tây khai trương, Tô Kiến Tráng và mấy đứa em vô cùng phấn khích, hẹn 11 giờ xuất phát, chúng nó đến 10 giờ mặt ở nhà họ Lục.
Biết hôm nay ăn một bữa thịnh soạn, chúng nó còn cố ý chọn bộ quần áo mới và nhất để mặc.
Trước là Mẫn Thanh chăm lo cho cuộc sống ăn mặc hàng ngày của chúng, hơn nữa cô đặc biệt coi trọng phận thành phố của , nên kiểu dáng quần áo của bọn trẻ đều khá . Chỉ là cô lâu như , bọn trẻ đều lớn lên, những bộ quần áo đều chật.
Tô Dao chút xót xa, bèn với chúng: “Lại đây, mợ út đo kích cỡ cho các con, cho mỗi đứa hai bộ quần áo mới.”
“Mợ út, mợ thật quá.”
Mấy đứa , vui mừng đến mức nào.
Hôm nay chỉ bữa ăn thịnh soạn, mà còn quần áo mới để mặc.
“Mợ út, chờ con lớn lên, nhất định sẽ hiếu thảo với mợ.” Tô Lâm Lâm dang hai tay , để Tô Dao đo kích cỡ cho .