“Sẽ , chị Hoan.” Trình Húc đáp lời: “Chúng định ông chủ khoanh tay, khi thiết lập đại lý tổng ở đây sẽ cùng các chị sắp xếp thỏa, đó mới giao cho chị .”
“Vậy thì vấn đề gì.” Lần đợi Chu Ngọc Hoan lên tiếng, Chu Hữu Phú : “Chủ yếu là rành mấy việc , hai cùng , sẽ tự tin hơn.”
Quả nhiên gặp mặt trực tiếp bàn bạc hiệu quả hơn nhiều, việc hợp tác cứ thế quyết định.
Họ ở nhà họ Chu cho đến hơn 9 giờ mới bộ về khách sạn.
Bởi vì ngày mai thể sẽ một trận chiến cam go, Tô Dao và Trình Húc ai về phòng nấy, tắm rửa xong liền ngủ.
Hôm , họ dậy lúc đến 7 giờ, ăn sáng xong liền thẳng đến nơi hẹn với Chung Tú Du.
Khi họ đến, Chung Tú Du đợi sẵn.
“Chị Tô Dao, em tra nhân tình của Chung Thụ Phát là ai .” Chung Tú Du , nhét một tờ giấy tay Tô Dao, “Ở đây rõ ràng, em cũng sẽ sơ qua cho chị .”
“Nhân tình của ông là yêu cũ hồi trẻ, lúc đó vì điều kiện nhà em bình thường, nên bà theo sự sắp đặt của gia đình mà gả một gia đình cán bộ. cuộc sống hôn nhân của bà hạnh phúc, vì mãi con, cuối cùng chồng ly hôn với bà .”
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
“Sau khi ly hôn, bà đành về nhà đẻ, nhưng cuộc sống ở nhà đẻ cũng dễ dàng, cuối cùng qua khác giới thiệu, bà gả đến Cảng Thành. Nghe chồng ở Cảng Thành của bà là một ông già, cưới bà chẳng khác nào cưới một giúp việc miễn phí, khi hưởng thụ sự chăm sóc của bà mấy năm thì qua đời, bà tưởng thể vớ chút tài sản, ai ngờ ông lén chia hết tài sản cho con cái.”
“Cuộc sống của bà ở Cảng Thành khó khăn, nghĩ thông suốt, bà liền về, thế nào mà qua với Chung Thụ Phát.”
“Tuy bà hai đò, nhưng Chung Thụ Phát đối xử với bà , chuyện đều chiều theo ý bà . Chuyện ít , càng giấu kỹ với Phương Thục Trân, với tính cách của bà , nếu , chắc chắn sẽ long trời lở đất.”
“Lệnh truyền tổng cộng là do Chung Thụ Phát đưa cho 900 đồng, em tin rằng Phương Thục Trân sẽ sẵn lòng bỏ tiền để mua thông tin về nhân tình của ông .”
“Được, .” Tô Dao cảm kích : “Tú Du, thật sự cảm ơn cô nhiều. Chuyện khác , vấn đề của cô và bà nội, nhất định sẽ cố gắng hết sức giúp cô giải quyết. Chuyện cho thuê nhà, nhờ hỏi thăm giúp .”
“Chị Tô Dao, mấy chuyện của em đều là chuyện nhỏ thôi.” Chung Tú Du còn cảm động hơn cô, “Chị thể giúp em như , em mới là cảm ơn chị thế nào.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-80-ga-cho-quan-quan-tuyet-tu-ta-lai-sinh-song-thai/chuong-687.html.]
“Được , những lời khách sáo chúng tạm thời nữa.” Trình Húc ngắt lời họ, “Chúng vẫn nên nghĩ cách tìm Phương Thục Trân một , đó cho bà tin .”
“Chuyện dễ thôi.” Chung Tú Du : “Bà mỗi sáng khi chợ xong, đều sẽ đ.á.n.h bài, 9 giờ sẽ xuất hiện ở ngã tư đầu đường, em rình là .”
Tuy Chung Tú Du bây giờ trở mặt với nhà Chung Thụ Phát, nhưng để tránh những chuyện cần thiết, cô vẫn nên cùng Tô Dao tìm Phương Thục Trân thì hơn.
Tô Dao và Trình Húc đến ngã tư, còn kém mười lăm phút nữa là 9 giờ.
Họ đợi tại chỗ đến mười phút, liền thấy Phương Thục Trân xách túi, thong thả về phía họ.
Bà ngân nga, trông vẻ tâm trạng tồi, nhưng ngay khoảnh khắc thấy họ, mặt bà lập tức sa sầm.
“Thật là xui xẻo, đụng thứ nên đụng, đều tại hôm nay đường xem hoàng lịch.” Phương Thục Trân vẻ mặt khinh thường liếc họ một cái, đang định lướt qua họ thì Tô Dao gọi .
“Làm gì? Muốn tìm đòi tiền ?” Phương Thục Trân hề sợ họ, lạnh : “Người ký hợp đồng với các là Chung Thụ Phát chứ , các tìm cũng vô dụng.”
“ tìm bà vô dụng, dù trong tay bà cũng tiền.” Tô Dao cong môi, : “Chung Thụ Phát nhà bà đều đem tiền ngoài cho cái nhà , đến tay bà ?”
“Cô ý gì?” Mặt Phương Thục Trân lập tức tối sầm .
“Chính là ý mà bà đang nghĩ đó.” Tô Dao : “Chồng bà ngoài ăn vụng , chẳng lẽ bà hề phát hiện ?”
“Cô bậy, cô châm ngòi ly gián.” Phương Thục Trân hừ lạnh : “ sẽ trúng kế của cô .”
“ châm ngòi ly gián, đều là sự thật.” Tô Dao : “Có Chung Thụ Phát thường xuyên ngoài cả ngày về nhà, khi còn qua đêm ở ngoài ?”
Phương Thục Trân xong, như chọc trúng t.ử huyệt, mặt lập tức cứng đờ, năng cũng lắp bắp, “Ông … ông là ngoài xã giao.”