"Không , cũng muộn lắm." Bà Dương Ánh Bình : "Vốn dĩ bảo tối nay ở bệnh viện chăm sóc con, nhưng nó chịu, bảo là buổi tối dù vệ sinh thì lên xe lăn cũng tự ."
"Mẹ, bảo thì là ." Tô Dao : "Anh hiện tại chỉ thương ở chân mà lòng tự trọng cũng tổn thương, vì bản thể trở thành tàn tật mà cảm thấy tự ti. Nếu như thể khiến trong lòng thoải mái hơn một chút thì con cũng yên tâm."
"Mẹ cũng ." Bà Dương Ánh Bình gật đầu : "Cho nên nhờ y tá để ý nó nhiều hơn một chút. Mẹ hiện tại thể cũng nhiều, chỉ thể nấu cơm hầm canh tẩm bổ cho nó. Sáng mai dậy sớm một chút, chợ mua thịt tươi nhất."
"Vậy con cùng ." Tô Dao lập tức .
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Gần đây một cái chợ, nhưng bà Dương Ánh Bình mới đến, cô vẫn nên cùng bà một hai , đó mới để bà tự .
Ngày hôm , Tô Dao dậy thật sớm cùng bà Dương Ánh Bình chợ.
Bà Dương Ánh Bình tin tưởng vững chắc quan niệm "ăn gì bổ nấy", cho nên mua hai cái móng giò, định một cái dùng để hầm canh, một cái dùng để kho.
Ngoài móng giò, bà còn mua gà, cá và rau xanh, xách túi lớn túi nhỏ về nhà.
Vừa về đến nhà, bà Dương Ánh Bình liền chui bếp bận rộn. Tô Dao nghĩ hôm nay chăm sóc Trình Húc, thể tranh thủ chút thời gian, bèn tính khu Duyệt Giang xem nhà xây đến .
Bà Dương Ánh Bình vốn còn định bữa sáng cho cô, cô bà vất vả nhiều như nên tự ngoài tìm chút gì ăn.
Chỗ trọ gần phố xá sầm uất, Tô Dao chỉ cần khỏi ngõ là thể tùy tiện tìm đồ ăn. Lúc nãy về cô thấy quán mì ăn , cô định đến đó ăn.
Cô đang về phía quán mì thì đột nhiên thấy một bóng dáng quen thuộc ở phố đối diện, cô khỏi dừng bước.
Lương Khiết cũng phát hiện cô, cứ thế thẳng về phía . Tô Dao theo hướng đó, hẳn là đến nhà hàng món Tây.
hiện tại mới 7 giờ sáng, nhà hàng món Tây mở cửa buổi trưa, lẽ cô cần sớm như .
Chờ bóng dáng cô biến mất ở ngã rẽ, Tô Dao suy nghĩ một chút quyết định quán lâu đời cạnh nhà hàng món Tây để ăn sáng uống .
Sáng sớm tinh mơ, cũng cuối tuần, quán giờ khách cũng đông, nhưng Tô Dao vẫn yêu cầu một phòng riêng, như sẽ nhân viên phục vụ riêng, cô cũng thể nhân cơ hội hỏi thăm một chút.
"Sau khi nhà hàng món Tây bên cạnh khai trương, ảnh hưởng lớn đến quán của các cô ?" Nhân viên phục vụ đang rót cho Tô Dao, cô liền giả vờ lơ đãng hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-80-ga-cho-quan-quan-tuyet-tu-ta-lai-sinh-song-thai/chuong-696-manh-moi-tu-luong-khiet.html.]
"Cũng bình thường thôi ạ." Nhân viên phục vụ : "Bên chỉ hot mấy ngày đầu khai trương, gần đây cũng chẳng khách mấy. Có mấy nhân viên bên đó sợ lâu dài, đều lén sang bên hỏi thăm xem tuyển ."
"Vậy ? Vừa thấy bà chủ của họ sáng sớm đến quán, còn tưởng ăn lắm, đến mấy tiếng để chuẩn chứ."
"Cô bà chủ của họ hả, cô ngày nào cũng đến sớm." Nhân viên phục vụ : "Cũng chẳng cô sáng sớm chạy tới gì, nhà bếp còn . Chắc là ế ẩm quá, ở nhà cũng sầu đến mất ngủ chăng."
"Cô ngày nào cũng sáng sớm chạy tới, chuyên nghiệp ?"
"Vâng, nhân viên quán chúng thường xuyên thấy cô hơn 7 giờ đến ." Nhân viên phục vụ : "Chúng còn đùa với , bảo cô sáng sớm đến đào vàng."
"Có lẽ bên trong thật sự vàng mà đấy." Tô Dao hùa theo câu đùa của nhân viên phục vụ.
Hai tiếp tục tán gẫu một lúc, Tô Dao cảm thấy cũng moi tin tức gì khác nên bảo nhân viên phục vụ việc khác .
Tô Dao càng nghĩ càng thấy Lương Khiết khả nghi, chỉ là cô Mẫn Thanh, dường như dù bất thường thế nào cũng chẳng liên quan đến .
Ăn sáng xong, cô bắt xe buýt xem tiến độ xây nhà.
Xuống xe buýt, cô bộ trong thôn, bao xa liền gặp trưởng thôn.
"Đồng chí Tô, đến xem nhà đấy ?" Trưởng thôn : " ngày nào cũng qua đó, xây lắm."
"Thật ạ? Lâu cháu tới nên đến xem thử." Tô Dao đáp.
"Vậy mau ." Trưởng thôn xong liền vẫy tay chào tạm biệt Tô Dao, đang định nhấc chân thì gọi cô .
"Trưởng thôn, còn việc gì ạ?" Tô Dao dừng hỏi.
"Là thế , căn nhà cũ với cô , vẫn bán . Bạn bên thường xuyên giục giúp đỡ, nên hỏi cô xem ai để giới thiệu ."