"Dao Dao, tự nhiên em im lặng thế?" Thấy Tô Dao hồi lâu gì, Chu Ngọc Hoan tưởng điện thoại ngắt kết nối.
"Không gì ạ." Tô Dao hồn, hỏi: "Người màn giật dây, phú bà đó bắt chị?"
"Vẫn ." Chu Ngọc Hoan thở dài: "Biển mênh m.ô.n.g, tìm mụ dễ? Cô nhân tình khai mụ mở cửa hàng ở phố biên giới, công an tìm nhưng thấy ."
"Phố biên giới?" Tô Dao cảm giác tim như thắt : "Chị... mụ mở cửa hàng gì ?"
"Cái thì chị rõ."
Tô Dao nhớ đầu tiên tiệm tạp chí, nhân viên lên lầu xong đột nhiên thêm một quyển tạp chí nguyên bản. Lần thứ hai đến, nhân viên cực lực khuyên cô cửa hàng bên ngoài phố biên giới mua.
Tất cả những chuyện , thể đều là bẫy rập.
Nếu lúc cô nhất thời nổi lòng tham, mang tâm lý cầu may đến tiệm tạp chí , hậu quả chờ đợi cô quả thực dám tưởng tượng.
Có lẽ ý định bắt cô sang Cảng Thành của Triệu Thái Lai hoặc Mẫn Thanh bao giờ gián đoạn.
Lộ Viễn tin Tô Dao đến văn phòng điện thoại, tuần tra xong liền lập tức chạy về.
May mắn là vẫn kịp, cô vẫn còn ở đó. Giờ thể cùng cô tan tầm về nhà.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
"Ai gọi điện cho em thế?" Lộ Viễn hỏi, phát hiện Tô Dao bất động. Anh lập tức nhận điều bất thường, vươn tay nắm lấy tay cô thì thấy lạnh như băng.
"Dao Dao, em ? Khó chịu ở ?" Lộ Viễn lo lắng xổm xuống xem xét tình hình.
Anh nâng mặt cô lên, thấy sắc mặt cô trắng bệch.
"Anh đưa em phòng y tế ngay." Lộ Viễn định bế cô lên nhưng cô giữ .
Cô ngước mắt , hốc mắt đỏ hoe, cánh môi run rẩy mấp máy: "Em... , em chỉ là... sợ hãi, ... sợ hãi."
Lộ Viễn đưa Tô Dao về nhà. Nghe cô kể đầu đuôi câu chuyện, sống lưng cũng lạnh toát.
Nhớ mấy ngày để Tô Dao nhà hàng Tây lấy tóc của Mẫn Thanh, khỏi rùng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-80-ga-cho-quan-quan-tuyet-tu-ta-lai-sinh-song-thai/chuong-709-noi-so-hai.html.]
Nếu lúc Mẫn Thanh di dời xong hàng cấm , chắc chắn ả sẽ tay với Tô Dao.
"Không , chờ Trần Văn Bân bắt ả, với lượng hàng cấm đó, nhẹ thì cả đời , nặng thì gặp Diêm Vương." Lộ Viễn ôm cô, nhẹ giọng an ủi: "Nếu em sợ, mấy ngày tới đừng khỏi cửa. Anh tin ả bản lĩnh xông đại viện."
"Vâng." Tô Dao gật đầu. Với tình hình mắt, dù cô về xưởng Lợi Đàn việc cũng sẽ thất thần, chi bằng ở nhà. Dù cũng điện thoại, chuyện gì gọi cho Lâm Phinh Đình là .
Đêm đó, Lộ Viễn ôm c.h.ặ.t Tô Dao ngủ cả đêm. Được bao bọc, cô cũng an tâm hơn nhiều. Tuy thỉnh thoảng vẫn giật tỉnh giấc nhưng cuối cùng cũng ngủ một giấc trọn vẹn.
Hôm , Lộ Viễn ăn sáng cùng cô xong mới về doanh trại.
Lý Lan Hoa dọn dẹp xong định chợ. Bình thường bà dẫn Lắc Lắc và Đang Đang theo, hai đứa nhỏ cũng thích ngoài hóng gió. sáng nay Lộ Viễn đặc biệt dặn dò bà dạo đưa bọn trẻ ngoài.
Vì thế, bà giao con cho Tô Dao, xách giỏ chợ gần đó mua thức ăn.
Tô Dao cũng cứ suy nghĩ lung tung nên bày đủ trò chơi với Lắc Lắc và Đang Đang.
Ở trong nhà mãi cũng chán, cô bèn dẫn bọn trẻ sang nhà hàng xóm chơi.
Lộ Viễn trở doanh trại liền bắt đầu vùi đầu công việc. Làm xong việc, chuyện đầu tiên là hỏi cấp ai gọi điện cho . Nhận câu trả lời phủ định, suy nghĩ một chút cầm ống gọi cho Trần Văn Bân.
"Bắt ?" Điện thoại thông, Lộ Viễn hỏi thẳng.
"Vẫn ." Trần Văn Bân cũng đang đau đầu. Nhận báo cáo giám định xong lập tức bắt .
thông tin họ nắm về Mẫn Thanh quá ít. Ngoài việc nơi việc là nhà hàng Tây, còn nơi ở của ả mù tịt. Nhà cũ của họ Triệu họ cũng lục soát nhưng một bóng .
Hiện tại tìm Mẫn Thanh chẳng khác nào mò kim đáy bể.
"Liệu ả trốn về Cảng Thành ?" Lộ Viễn hỏi.
"Chắc là . Lúc bố trí bắt gọi điện cho biên phòng An Bảo ngay." Trần Văn Bân : "Biên phòng kiểm tra hồ sơ, chỉ thấy ghi chép nhập cảnh chứ xuất cảnh. Khả năng cao ả vẫn còn ở bên , trừ khi ả trốn về bằng đường thủy, nhưng với thể chất của ả thì chắc nổi ."