Tô Dao chọn vài bộ xem xét cẩn thận, phát hiện bất kể là kiểu dáng tay nghề đều , bèn : “Cứ tung thị trường , chắc chắn vấn đề gì. thấy bên vải vóc, đặt với xưởng Hoành Hưng thôi, nếu bên bán chạy, đến lúc sản xuất nguyên liệu.”
“Cũng , nhưng vẫn nên tung thị trường vài ngày , xem hiệu quả thế nào hãy đặt.” Lâm Phinh Đình : “Đến lúc đó gọi điện thoại cho Hoành Hưng để trao đổi , dù đây đều là phụ trách.”
“Được, vấn đề gì.” Tô Dao : “Đến lúc đó cứ thẳng với là .”
Ngày mai là ngày đầu tiên trang phục kiểu Trung Quốc mới của Lợi Đàn mắt thị trường, sẽ bán đồng thời tại cửa hàng chuyên bán của Lợi Đàn ở huyện và các khu vực bán trang phục trong các trung tâm thương mại lớn ở tỉnh.
Bởi vì doanh của đợt trang phục kiểu Trung Quốc mới sẽ quyết định việc thể mở chi nhánh chuyên bán trực tiếp ở tỉnh , nên thể nhân viên Lợi Đàn đều coi trọng mắt .
Tô Dao là khởi xướng dự án , đương nhiên hy vọng thể đến hiện trường xem xét. Hơn nữa, cô ở nhà một thời gian dài, cô cảm thấy mà ở thêm nữa chắc sẽ mốc meo mất.
Chỉ là vì sự an của bản và gia đình, cô cũng dám hó hé gì.
Mẫn Thanh bây giờ hại cô, nhưng “giam lỏng” cô một cách c.h.ặ.t chẽ.
Gần đây Tô Dao liên tục mượn điện thoại ở văn phòng Lộ Viễn, tần suất cao đến mức cô cũng ngại, lắp một chiếc điện thoại trong nhà.
Lâm Phinh Đình cũng thường xuyên chạy đến đại viện, dù một việc, gặp mặt trực tiếp trao đổi hiệu quả sẽ cao hơn, cũng thể tránh những sai sót thể phát sinh trong quá trình trung gian.
Vì thế, Lộ Viễn cũng chuyện Lợi Đàn sắp mắt sản phẩm mới.
Tối hôm đó, chờ Lắc Lắc và Đang Đang đều ngủ , Tô Dao giường chút ngủ , chủ yếu là lo lắng cho việc mắt ngày mai.
Lộ Viễn tắm xong phòng, thấy cô đang ngẩn , liền tới ôm cô lòng, hỏi: “Đang nghĩ gì thế?”
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Tô Dao một cái, nhỏ giọng : “Không gì.”
Lộ Viễn đôi mắt nhỏ u oán của cô, như thể gì với cô , nhịn , : “Anh ngờ em nhẫn nại như đấy, đến lúc mà vẫn xin cho ngoài ngày mai.”
Bị chọc trúng tim đen, Tô Dao cũng giả vờ nữa, bĩu môi : “Em xin thì ích gì? Anh sẽ cho em ngoài ? Hơn nữa, dù đồng ý, bản em cũng dám.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-80-ga-cho-quan-quan-tuyet-tu-ta-lai-sinh-song-thai/chuong-714.html.]
Công việc quan trọng đến , bản tùy hứng thế nào, cũng thể lấy mạng sống của và nhà mạo hiểm.
“Một em ngoài thì đúng là .” Lộ Viễn , dừng một chút, : “ cùng thì .”
Tô Dao ngẩn ba giây mới phản ứng , lập tức kích động thẳng dậy, một đôi mắt sáng long lanh chằm chằm , thể tin hỏi: “Ngày mai thể cùng em đến cửa hàng chuyên bán ?”
“Cửa hàng chuyên bán Lâm Phinh Đình xem là .” Lộ Viễn : “Anh sẽ xem ở trung tâm thương mại tỉnh.”
“Còn thể tỉnh ? Anh lừa em đấy chứ?” Tô Dao thật sự tin thể tin .
“Anh lừa em bao giờ.” Lộ Viễn đè trong lòng xuống hôn, “ đòi chút lãi .”
Kết quả của việc đòi “lãi” là, ngày hôm lúc dậy Tô Dao đau lưng mỏi eo, nhưng nghĩ đến hôm nay thể ngoài, cả lập tức tinh thần phấn chấn.
Lộ Viễn kết hợp cả nghỉ phép và công tác, thể ở nhà Triệu Xuân Hương vài ngày cùng cô, vì Viên Khoáng Lâm đưa , nên còn thể mang theo hai đứa nhỏ.
Tối qua cô mệt đến ngủ , nhưng Lộ Viễn ăn no uống đủ thì hề mệt, thu dọn hành lý xong xuôi mới ôm cô chìm giấc ngủ.
Ăn sáng xong lâu, Viên Khoáng Lâm liền lái xe đến đón họ.
Có lẽ vì Mẫn Thanh trong thời gian đều bặt vô âm tín, nỗi sợ hãi của Tô Dao đối với cô cũng phai nhạt phần nào theo thời gian, ngoài lúc mới khỏi cửa chút căng thẳng, về cô thả lỏng hơn.
Hôm nay Lộ Viễn lịch công tác, nên thể cùng Tô Dao suốt cả chặng đường.
Sau khi đến tỉnh, họ đến thăm Trình Húc .
Anh ở bệnh viện quân khu tập vật lý trị liệu một thời gian sự chăm sóc của Dương Ánh Bình, vì nhà điện thoại, liên lạc tiện, nên Tô Dao cũng rõ tình hình hồi phục của Trình Húc hiện tại .
Lúc họ đến căn nhà thuê, Dương Ánh Bình và Trình Húc từ bệnh viện tập vật lý trị liệu về, thấy họ đến, cả hai đều nở nụ vui vẻ.