Lộ Viễn gật đầu, : "Trình Nguyệt tự sát ."
Chuyện Trình Nguyệt tự sát thật sự xảy quá đột ngột.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Tô Dao vô cùng khiếp sợ, cứ lo lắng cô con đường cực đoan sẽ liên lụy những chuyện khác.
"Có vì cô tự sát ?" Tô Dao hồn liền hỏi.
"Hiện tại còn rõ." Lộ Viễn : "Chờ cả em xử lý xong xuôi, xem thế nào ."
Tô Vĩnh Thắng là duy nhất hiện tại của Trình Nguyệt, cho nên cần xử lý chuyện hậu sự. Nhà tù nơi cô giam giữ mất cả ngày đường, còn thủ tục quy trình, phỏng chừng ít nhất bốn năm ngày nữa mới về .
Lộ Viễn cô chắc chắn đang nóng lòng chân tướng, nếu miên man suy nghĩ, vì thế kéo cô lòng, nhẹ giọng an ủi: "Không , ông trời sắp xếp cho chúng gặp ở đây, chắc chắn sẽ tạo thêm trắc trở cho chúng nữa."
"Hy vọng là ." Tô Dao n.g.ự.c , cũng nỗi băn khoăn của : "Chúng đều là trọng sinh, cơ hội do thương hôn mê thì cũng là t.ử vong. Em thật sự lo lắng Trình Nguyệt tự sát sẽ nghênh đón một trọng sinh nữa."
"Trọng sinh là ông trời cho em một cơ hội từ đầu, em nắm bắt cơ hội để sống là bản lĩnh của em. Nếu vẫn cứ tự tìm đường c.h.ế.t, tin ông trời cũng sẽ cho cơ hội nữa ." Lộ Viễn vuốt ve tóc cô : "Cho dù cô ngóc đầu trở , cũng sợ. Anh sẽ bảo vệ cho em và các con."
Mấy ngày tiếp theo, Tô Vĩnh Thắng đều vắng mặt, mấy đứa nhỏ nhà họ Tô trở thành trẻ trông nom.
Tuy nhiên Tô Kiến Tráng cả vẫn dáng, thể dỗ dành mấy đứa em ngủ ngoan.
Tô Dao thấy em út còn nhỏ, vì thế bảo Lý Lan Hoa buổi tối ngủ thì mang theo bé, còn mấy đứa lớn thì ngủ ở nhà khách. Đến ban ngày, tất cả đều tập trung ở nhà họ Lộ.
Bọn trẻ chuyện gì xảy , mỗi ngày ăn chơi, sống vô cùng vui vẻ.
Tô Dao ở nhà trông nom một ngày, Tô Kiến Tráng lo lắng và các em chậm trễ công việc của cô út, vì thế đề nghị Tô Dao , bé sẽ ở nhà giúp dì Lý Lan Hoa cùng trông em.
"Vậy , trong nhà giao cho cháu và dì Lan Hoa nhé." Tô Dao với Tô Kiến Tráng: "Chiều nay khi tan về, cô sẽ gói một ít thịt về cho các cháu, tối nay chúng thêm món."
Nghe thấy thịt ăn, cả đám trẻ đều cao hứng đến múa tay múa chân, gấp chờ nổi tiễn Tô Dao .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-80-ga-cho-quan-quan-tuyet-tu-ta-lai-sinh-song-thai/chuong-758-tu-tim-duong-chet.html.]
Cô đạp xe cửa, đường đụng mấy chị quân nhân ở Lợi Đàn, một đám , rồng rắn hướng về phía nhà xưởng.
Tô Dao bao bọc trong bầu khí bình phàm ấm áp , trong lòng cảm thấy cuộc sống cứ êm đềm trôi qua như hẳn là vấn đề gì.
Chuyện Trình Nguyệt tự sát đối với cô cũng dần dần phai nhạt.
Trở Lợi Đàn, Tô Dao dựng xe xong liền về phía văn phòng. Khi ngang qua bộ phận thiết kế, cô phát hiện Trương Lệ Lệ .
Cô vội vàng gọi em dâu , hỏi: "Sao nhanh thế? Không nghỉ ngơi thêm hai ngày nữa ?"
"Chị, cần , em thấy gì khó chịu cả." Trương Lệ Lệ : "Vĩnh Bân chiều hôm qua về tỉnh , em ở nhà cũng nhàn rỗi, chi bằng tới ."
"Nếu sức khỏe chịu thì cũng ." Tô Dao dặn dặn : "Em hiện tại cái t.h.a.i lớn, hơn nữa cũng công khai với bên ngoài, ngày thường vẫn cẩn thận một chút, ?"
Dù thập niên 80 dân phong vẫn còn tương đối bảo thủ, nếu để khác Trương Lệ Lệ kết hôn thai, ít nhiều sẽ đàm tiếu. Cho nên, chuyện trừ Lâm Phinh Đình và Lê Tiểu Anh , những khác đều rõ.
"Chị, em ." Trương Lệ Lệ gật đầu, nhớ tới cái gì, : "Vĩnh Bân hôm qua khi bảo em nhắn với chị, chuyện tìm kỹ sư giúp Trình, về sẽ bắt đầu tìm ngay, tin tức sẽ báo cho chị."
"Được, việc luôn thỏa đáng, chị yên tâm."
Tô Dao cho rằng Tô Vĩnh Bân nỗ lực tìm thì chuyện hẳn sẽ sớm kết quả, nhưng hai ngày trôi qua vẫn bặt vô âm tín.
Trưa hôm nay tan tầm, Tô Dao đạp xe huyện thành, định giải quyết bữa trưa ở chỗ nuôi Dương Ánh Bình.
Gần đây cô khá bận, phần lớn thời gian buổi trưa đều ăn ở nhà ăn của xưởng, nhưng Dương Ánh Bình buổi trưa vẫn thường nấu nhiều hơn một chút, phòng khi cô tới mà cơm ăn.
Khi cô cửa, Dương Ánh Bình mới dọn đồ ăn , thấy cô tới, bà lập tức lấy thêm một bộ bát đũa.
"Dao Dao, con mau ăn , ăn xong chuyện với con." Dương Ánh Bình vẻ mặt hưng phấn gắp thức ăn cho cô.