Tô Dao thấy dáng vẻ hớn hở của bà, lòng hiếu kỳ khơi dậy, : "Mẹ, mà ngay bây giờ thì con ăn ngon miệng ."
"Cái con bé , xem con nóng vội kìa." Dương Ánh Bình tủm tỉm : "Cũng gì to tát, chỉ là đằng một bà cụ bảo giới thiệu đối tượng cho trai con. Bà chân con chút vấn đề, nhưng bảo đối phương trọng nhân phẩm, chắc chắn sẽ để ý."
"..." Không Tô Dao coi trọng Trình Húc, mà là vốn xuất nông thôn, dù mở một cái xưởng gia công nhỏ, nhưng trong mắt đại đa thì đó cũng chỉ là cái xưởng cỏn con. Hơn nữa hiện giờ chân cẳng tàn tật, sống ở khu phố tuyệt đại bộ phận là huyện thành gốc, thật sự chẳng lý do gì để mắt đến .
"Mẹ, hỏi rõ ràng , đừng để đầu uẩn khúc gì đấy?" Tô Dao đúng lúc tạt cho Dương Ánh Bình một gáo nước lạnh.
"Sẽ , bà cụ là quen mà." Dương Ánh Bình tin tưởng vững chắc : "Hồi mới dọn tới đây, bà là đầu tiên chủ động bắt chuyện với . Bà chê là dân quê, còn bảo nhà quê chịu khổ, đàn ông chịu khổ thì đàn bà mới ngày sung sướng."
"..." Bà cụ tẩy não, cho rằng con trai nhờ nhân cách mị lực ưu tú mà thuyết phục . Tô Dao hiện tại nhiều nữa bà cũng chắc lọt tai, cho nên buổi chiều khi về Lợi Đàn, cô đường vòng ghé qua xưởng xe nôi tìm Trình Húc.
Cô ít khi qua đây giờ . Trình Húc thấy cô cũng ngạc nhiên, nhưng phần nhiều là vui vẻ. Anh gấp gáp chia sẻ với cô: "Dao Dao, bên Học viện Công nghệ một giáo sư đồng ý cố vấn chỉ đạo cho xưởng chúng ."
"Thật ?" Lần đến lượt Tô Dao kinh ngạc, "Tối qua em mới gọi điện cho Vĩnh Bân, còn bảo mắt ai đồng ý thêm, phỏng chừng do quy mô xưởng chúng nhỏ quá, thu hút chuyên gia."
"Tuyệt đối là thật." Trình Húc từ túi quần lôi một phong thư đưa cho Tô Dao, "Đây là điện báo vị giáo sư gửi cho , còn đính kèm một bản vẽ thiết kế. Bản vẽ vẽ cực kỳ chuyên nghiệp và xuất sắc, tuyệt đối là trong nghề, l.ừ.a đ.ả.o ."
Tô Dao nhận lấy phong thư, chữ đó. Địa chỉ gửi ở góc bên là Học viện Công nghệ, chỉ là nét chữ vô cùng thanh tú, như chữ của phụ nữ.
Tô Dao kỹ chữ ký ở góc bên , ba chữ "Kim Đại Trung".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-80-ga-cho-quan-quan-tuyet-tu-ta-lai-sinh-song-thai/chuong-759-giao-su-kim-dai-trung.html.]
Cái tên qua hẳn là đàn ông. Cô rút thư bên trong , tổng cộng hai tờ giấy, một tờ là bức thư ngắn gọn, tờ còn là bản vẽ.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Nội dung thư đại khái là vị giáo sư Kim tin tức từ chỗ Tô Vĩnh Bân, nguyện ý cố vấn kỹ thuật cho xưởng. Tuy nhiên để tránh phiền toái cần thiết, tên của ông là b.út danh, yêu cầu Trình Húc hỏi thăm phận thật sự của ông với bất kỳ ai. Việc liên lạc giữa họ cũng chỉ giới hạn qua thư từ.
Cô thư xong, mở bản vẽ xem. Cô xem hiểu lắm về kỹ thuật, nhưng qua quả thực chuyên nghiệp. Hơn nữa từ tạo hình chiếc xe nôi , so với mẫu đó nâng cấp ít, thể một sản phẩm cao cấp tung thị trường.
"Em thấy thế nào? Vị giáo sư Kim cũng tệ chứ?" Trình Húc hỏi.
"Chỉ qua thế thì đúng là khá ." Tô Dao : "Anh ông là nam nữ ?"
"Chắc là nam chứ." Trình Húc : "Vĩnh Bân từng nhắc với về vài vị giáo sư lợi hại trong trường họ, đều là đàn ông cả. Có điều nét chữ đúng là giống chữ phụ nữ."
"Em cũng thấy thế, nhưng nếu đối phương che giấu phận thì nhờ hộ cũng lạ." Tô Dao : "Em thấy khá , nếu mời ông thì cứ mời. Có điều phương thức thanh toán tiền lương ông trong lắm."
Vị giáo sư Kim đúng là thật thà, đưa yêu cầu tiền lương là 100 đồng cho một bản vẽ. Giá thật sự chút bèo bọt so với tài năng của .
"Anh cũng thấy ít." Trình Húc : "Em kinh nghiệm mảng , em thấy định giá thế nào thì thích hợp?"
"Em thấy thế , giáo sư Kim đưa giá 100 đồng một bản vẽ là vì hiện tại lương của ông cũng cao, cho nên cảm thấy 100 đồng là ." Tô Dao phân tích: " chúng xa trông rộng, nếu giữ chân nhân tài thì hào phóng một chút. Cho nên em kiến nghị tham khảo lương của bộ phận thiết kế bên Lợi Đàn, gắn liền với doanh , trả thù lao dựa doanh bán hàng, như còn thể kích thích sức sáng tạo."