"Em lý, cứ theo lời em ." Trình Húc : "Lát nữa sẽ gửi điện báo cho ông , rõ những ý tưởng ."
"Được, phần còn cứ xem mà ." Tô Dao gật đầu, bàn xong công việc liền chuyển sang việc tư: "Anh chuyện định giới thiệu đối tượng cho ?"
Trình Húc , mày nhăn đến mức thể kẹp c.h.ế.t ruồi, bất đắc dĩ thở dài: "Sao cứ suốt ngày chỉ nhớ thương chuyện thế nhỉ? Dao Dao, em giúp khuyên bà với, mỗi ngày bận tối mắt tối mũi, thật sự thời gian ứng phó ."
"Em khuyên , ăn thua. Hơn nữa đối tượng cực kỳ , đến mức bà kéo em chuyện cả buổi trưa." Tô Dao : "Em tới là để nhắc nhở , nếu thật sự bà ép 'chiến trường', tự để ý một chút, đừng để đầu đối phương vấn đề gì đó che giấu."
"Anh ." Trình Húc gật đầu, "Làm phiền em một chuyến, cũng khi nào mới thôi lăn lộn."
"Đương nhiên là khi cưới vợ xong thì bà sẽ hết lăn lộn." Tô Dao : "Nếu tự tìm một cô, bà sẽ chẳng lo nghĩ gì nữa."
"Anh hiện tại chẳng tâm trí mà tìm vợ, chỉ kiếm tiền thôi." Trình Húc : "Anh em để bụng, nhưng em cũng là cổ đông ở đây, em cứ mong cho mỗi ngày nỗ lực việc, kiếm tiền chia cổ tức cho em ."
"Được , cứ tiếp tục nỗ lực, em về đây."
Hôm nay nhiều việc nên chậm trễ một lúc, khi trở đại viện, trời chập choạng tối.
Nghĩ đến một đám trẻ con ở nhà đang chờ mang thịt về ăn cơm, cô đạp xe nhanh hơn hẳn.
Chờ về đến con ngõ nhỏ dẫn nhà họ Lộ, từ xa cô thấy Lộ Viễn dẫn theo một đám trẻ con ở cửa chờ.
Tô Lâm Lâm là đầu tiên thấy cô, lập tức hô to, ngay đó cả đám trẻ ùa chạy về phía cô.
Được chào đón long trọng như thế , Tô Dao cũng là vì bản là vì gói thịt nữa.
Tuy nhiên, thấy bọn nhỏ vui vẻ như , dù là vì nguyên nhân gì cũng khiến thấy ấm lòng.
Chờ cô cả đoàn vây quanh nhà, Lộ Viễn mới ghé sát cô, hỏi: "Sao hôm nay về muộn thế?"
Tô Dao lo lắng cho , liền đơn giản kể sự việc một , : "Em , mau ăn cơm thôi."
Tối nay ngoài món thịt , Lý Lan Hoa còn thêm thịt kho và nộm rau, cả một bàn quây quần, ăn uống vui vẻ vô cùng.
Sau bữa cơm, Lý Lan Hoa đưa Lúc Lắc, Đang Đang và em út tắm rửa. Tô Dao và Lộ Viễn nhận nhiệm vụ đưa đám Tô Kiến Tráng về nhà khách, tranh thủ trốn ngoài dạo hưởng thụ chút thế giới hai .
"Cô út, khi nào ba cháu về ạ?" Sắp đến nhà khách, Tô Lâm Lâm đột nhiên hỏi.
"Chắc một hai ngày nữa." Tô Dao hỏi: "Sao thế? Nhớ ba ?"
"Có một chút ạ, nhưng cháu ba về nhanh như ." Tô Lâm Lâm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-80-ga-cho-quan-quan-tuyet-tu-ta-lai-sinh-song-thai/chuong-760-tro-ve.html.]
"Tại ?" Tô Dao kinh ngạc hỏi.
Tô Lâm Lâm vẻ mặt buồn rầu: "Bởi vì ba về thì chúng cháu chắc chắn về tỉnh, cháu ở đây."
"Sao ở đây? Tỉnh thành hơn ?"
"Ở đây cô, chú dượng, còn Lúc Lắc, Đang Đang và dì Lan Hoa, náo nhiệt hơn ở tỉnh nhiều." Tô Lâm Lâm .
Rốt cuộc vẫn là trẻ con, ở cái đại viện nơi từng sống nhiều năm, ngoài còn bạn bè cùng lớn lên, quả thực khiến chúng lưu luyến.
công việc của cha đôi khi quyết định tất cả, thể đổi .
"Không , các cháu ngày thường học, phần lớn thời gian đều ở trường. Chờ nghỉ đông nghỉ hè, nếu đến chỗ cô út chơi thì bảo ba đưa các cháu sang đây."
"Thật sự ạ?"
"Đương nhiên, tin chờ ba cháu về cứ hỏi xem."
Đưa mấy đứa nhỏ lên lầu xong, Tô Dao và Lộ Viễn chậm rãi tản bộ trở về.
Hiện tại trời tối hẳn, tuy rằng đèn đường nhưng vẫn khá lờ mờ. Lộ Viễn nhân cơ hội nắm lấy tay cô.
"Hôm nay Trần Văn Bân gọi điện cho ." Lộ Viễn đột nhiên .
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
"Sao tự nhiên gọi? Có chuyện gì ?" Tô Dao vội vàng hỏi.
Anh cô, : "Mẫn Thanh xử quyết một tuần . Cậu công tác nên giờ mới kịp báo cho ."
Kẻ thù lớn nhất đời của cô, rốt cuộc cũng hạ màn.
Lẽ cô nên vui vẻ, nhưng đáy lòng chỉ còn một nỗi buồn man mác.
Cô gì, cũng cứ thế an tĩnh ở bên cạnh.
Hai cứ thế về phía , nhưng khi sắp về đến nhà họ Lộ, từ xa thấy một bóng vội vã.
Chờ nọ đến gần mới phát hiện là Tô Vĩnh Thắng.
Tô Vĩnh Thắng xử lý xong chuyện của Trình Nguyệt liền lập tức chạy về huyện thành. Vừa về đến đại viện, cũng là đầu tiên tìm Tô Dao và Lộ Viễn.