“Hai đứa mau đây ăn sáng .” Triệu Xuân Hương thấy họ liền gọi.
“Mẹ, chúng con việc gấp ngoài một chuyến, ăn ạ, lát nữa về đường cẩn thận.” Lộ Viễn định kéo Tô Dao cửa.
Tô Dao dù vội cũng vội đến mức , đang định đợi họ về tỉnh hãy ngoài thì Triệu Xuân Hương : “Được, hai đứa đường cũng cẩn thận, lát nữa về đến nơi chúng sẽ gọi điện báo bình an.”
Mẹ chồng chủ động cho họ ngoài, Tô Dao dường như lý do gì để từ chối, nhưng Lục Quảng Xuyên, với tư cách là cha và cha chồng, chút hài lòng.
Tuy nhiên, vợ lên tiếng, ông vốn sợ vợ cũng thêm gì, chỉ là đợi họ cửa, ông vẫn nhịn lẩm bẩm: “Thằng nhóc Lộ Viễn càng ngày càng quy củ, hôm nay cha về mà cũng tiễn một đoạn.”
“ ngay mắt của ông mà.” Triệu Xuân Hương liếc ông một cái, vẻ mặt như thấu tỏ thiên cơ, : “Chín phần là ông sắp ông nội .”
“Làm ông nội gì chứ? Bây giờ là ông nội …” Lục Quảng Xuyên ngẩn một lúc mới phản ứng , “Ý bà là… Dao Dao thai?”
“ thấy tám chín phần mười là .” Triệu Xuân Hương .
“Mắt của bà giờ vẫn , bà thấy chuẩn thì chắc chắn sai.” Lục Quảng Xuyên kích động thôi, “Tốt quá , đến tuổi , chẳng cầu gì khác, chỉ cầu con cháu đầy đàn. Trước đây với Lộ Viễn, bảo nó với Dao Dao sinh thêm một hai đứa nữa, nhưng thằng nhóc nhất quyết đồng ý, ngờ âm thầm cho một bất ngờ.”
“Thôi ông.” Triệu Xuân Hương : “Hôm qua còn hỏi nó định sinh thêm , nó cũng kiên quyết sinh, chắc là đứa ngoài ý thôi.”
“Kệ là cố ý ngoài ý , miễn là cháu ngoan là .” Lục Quảng Xuyên xoa tay : “Sớm còn đứa thứ ba, lúc mảnh đất nền nên mua lớn hơn một chút.”
“Mảnh đất 600 mét vuông bây giờ còn đủ lớn ?” Triệu Xuân Hương á khẩu, “Thôi , tất cả chỉ là đoán thôi, đợi kết quả xác định hẵng . Ông chỉ cần tiền, còn sợ mua đất nền ?”
“Cũng đúng.” Lục Quảng Xuyên : “ bây giờ mua ngày càng nhiều, vẫn tay để chiếm lợi thế, ít nhất còn thể lựa chọn.”
Lộ Viễn đạp xe, chở Tô Dao đến bệnh viện huyện.
Tô Dao phía , cha chồng chuẩn đất nền cho đứa con thứ ba còn xác định của họ.
Cô chỉ cảm thấy Lộ Viễn hôm nay vẻ phấn khích lạ thường: “Không vẫn luôn phản đối sinh con thứ hai ? Sao em thấy bây giờ vui vẻ, mong chờ ?”
“Trước đây đúng là tán thành, nhưng bây giờ nếu con đến, đương nhiên hoan nghênh .” Lộ Viễn giả vờ thở dài : “Hết cách , ai bảo lợi hại như ? Biện pháp nghiêm ngặt thế mà vẫn để em thai, cho cùng, vẫn là của , em phạt thế nào cũng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-80-ga-cho-quan-quan-tuyet-tu-ta-lai-sinh-song-thai/chuong-772.html.]
Đây rõ ràng là kiểu “ hời còn khoe mẽ”, Tô Dao cũng lười vạch trần .
Tuy nhiên, nếu thật sự thai, đứa bé đột phá bao nhiêu trở ngại để đến với gia đình họ, cô cũng vui.
Nghĩ đến việc Tô Dao thể mang thai, Lộ Viễn hôm nay đạp xe cũng trở nên vô cùng cẩn thận, hơn một giờ mới đến bệnh viện huyện.
Đến bệnh viện, đăng ký, khám bệnh, bác sĩ kê đơn xét nghiệm, cuối cùng kết quả, giống hệt như dự đoán.
Tô Dao m.a.n.g t.h.a.i hai!
Cũng đầu, đó, họ thực chắc chắn tám chín phần, nhưng khi bệnh viện công bố kết quả, cả hai vẫn kìm sự kích động.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Thời đại phụ nữ sinh mấy đứa con là chuyện bình thường, nên bác sĩ đối với kết quả hề ngạc nhiên, chỉ dặn dò qua loa cho họ về.
Lộ Viễn vì Tô Dao kinh nghiệm mà lơ là cảnh giác, đường về, cứ lải nhải ngừng.
“Sau việc nặng trong nhà, một chút cũng , ?”
“Em bao giờ việc nặng , đều giành hết .”
“Tóm là việc gì cả, Lúc Lắc và Đang Đang cũng bế ít thôi, hai đứa đó bây giờ nhẹ .”
“Ngồi bế một lát chắc nhỉ.”
“Ngồi thì , nếu bế lên xe nôi thì nhớ gọi khác.”
“…”
Cứ lải nhải suốt nửa đường, đến khi sắp về đến đại viện, Tô Dao mới hỏi: “Anh dặn dò xong ? Nếu xong thì đến lượt em dặn dò .”