"Chị Tô Dao, chị thật khéo nịnh khác." Chung Tú Du : "Chị mới là bảo dưỡng , bao nhiêu năm trôi qua mà vẫn trẻ trung xinh như xưa."
Anh "thẳng nam" Tô Vĩnh Bân hai phụ nữ tâng bốc lẫn , nhịn lên tiếng: "Chị, Tú Du, hai uống chén hãy ôn chuyện tiếp."
"Được , chú mau pha ." Tô Dao thúc giục.
Tô Vĩnh Bân pha , còn Trương Lệ Lệ thì bếp nấu cơm. Ban đầu cô tưởng trưa nay chỉ và Tô Dao ăn nên nấu ít, giờ thêm hai , cả khách quý, cô đành thêm vài món nữa.
Tô Dao và Chung Tú Du trong phòng khách, vài câu hàn huyên đơn giản, Tô Dao liền hỏi: "Tú Du, giờ em về nước phát triển hẳn ?"
Chưa đợi Chung Tú Du kịp mở lời, Tô Vĩnh Bân nhanh nhảu đáp : "Chị, Tú Du hiện là chuyên gia nhân tài hải ngoại tỉnh đặc biệt mời về đấy. Hôm nay cô đến bộ phận của em chỉ đạo công tác, em mới tình cờ gặp ."
"Cái danh hiệu đó khoa trương thôi, thực cũng chỉ là một công việc thôi mà." Chung Tú Du khiêm tốn .
"Công việc của em ai cũng ." Tô Dao bảo: "Trong cái ngành mà đàn ông thống trị , em quả thực là một đóa hồng sa mạc, chị thật sự khâm phục."
Lời của cô là khách sáo, một phụ nữ thể đến mức quả thực lợi hại.
"Chị Tô Dao, em Vĩnh Bân xưởng may của chị giờ quy mô lớn lắm, sản phẩm còn xuất khẩu nhiều nước, chị mới là giỏi giang."
"Cũng tạm thôi!" Tô Dao đang , bỗng nhớ chuyện gì đó, bèn tiếp lời: "Ngành may mặc của chị dù cũng là ngành kỹ thuật thấp, đều là kiếm tiền mồ hôi nước mắt, giống như mấy xưởng cơ khí lợi nhuận cao. Như cái xưởng trai chị góp vốn chung với chị , quy mô bằng Lợi Đàn nhưng kiếm tiền hơn."
Cô quan sát Chung Tú Du, bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào mặt cô .
Dù gương mặt Chung Tú Du vẫn tỏ bình thản, nhưng khi đến hai chữ " trai", Tô Dao vẫn nhận thấy cô khựng một chút.
"Anh Trình... dạo vẫn khỏe chứ?" Chung Tú Du hỏi: "Chân của giờ thế nào ?"
"Khá , tuy học hành cao sang gì nhưng nhờ bắt kịp đợt cải cách mở cửa , giờ cũng coi như là một ông chủ chút thành tựu." Tô Dao : "Còn cái chân, nếu chậm thì cũng thấy rõ sự khác thường ."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
"Năm đó đều tại em hại ." Chung Tú Du lộ vẻ áy náy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-80-ga-cho-quan-quan-tuyet-tu-ta-lai-sinh-song-thai/chuong-801-gap-lai-nguoi-cu.html.]
"Em đừng ." Tô Dao ý tứ sâu xa: "Kết quả đó ai mong cả, nhưng chị tin rằng lúc quyết định cứu em, cho đến tận bây giờ cũng từng hối hận."
"Chị, hai đừng mải chuyện nữa, ăn cơm thôi." Tô Vĩnh Bân bếp phụ vợ một tay, giờ đang bưng thức ăn .
Tô Dao vốn định xem phản ứng của Chung Tú Du câu , ngờ ngắt quãng, đành cùng cô dậy phòng ăn.
Trên bàn cơm thêm vợ chồng Tô Vĩnh Bân, đề tài thể cứ xoay quanh Trình Húc mãi .
Tô Vĩnh Bân và Chung Tú Du là bạn học cũ, Tô Dao và Chung Tú Du cũng là quen lâu năm, nên khí hề gượng gạo mà vô cùng hòa hợp. Một bữa cơm gia đình đơn giản mà kéo dài đến tận gần hai giờ chiều mới kết thúc.
Mọi vẫn còn dứt chuyện, nhưng đến giờ nên thể nán thêm.
"Tú Du, em ở trong nước bao lâu?" Tô Dao hỏi.
"Chắc nửa năm ạ." Chung Tú Du mỉm đùa: "Chị Tô Dao định rủ em dạo phố ?"
"Dạo phố thì chắc chắn ." Tô Dao : "Chị mới từ huyện chuyển lên tỉnh, tuy nhà là đơn vị phân phối nhưng cũng coi như nhà mới, chị định mời đến ăn bữa cơm cho ấm cúng, nếu em rảnh thì hôm đó cùng qua nhé."
Lúc nãy trong lúc trò chuyện, cô khéo léo hỏi thăm và Chung Tú Du hiện vẫn còn độc .
Chung Tú Du , thoáng chút ngập ngừng, nhưng đối diện với gương mặt đầy mong đợi của Tô Dao, cô nỡ từ chối, đành gật đầu: "Vâng ạ, chỉ cần lãnh đạo bắt em tăng ca, em nhất định sẽ đến."
"Được, quyết định thế nhé." Tô Dao bảo: "Thời gian cụ thể chị sẽ nhờ Vĩnh Bân thông báo cho em."
"Vâng ạ."
Buổi tối, khi ngủ, Tô Dao đem chuyện kể với Lộ Viễn: "Em linh cảm trai em và Tú Du vẫn còn tình ý với . Anh xem em nên với một tiếng, bảo đừng để cô cháu gái của bà thím đằng qua đây nữa ?"
"Không cần , cứ để cô đến ." Lộ Viễn : "Chúng hứa với , giờ lật lọng thì , dù cũng chỉ là gặp mặt, bảo là chắc chắn thành . Hơn nữa, nếu trai em và Chung Tú Du thực sự còn tình cảm mà kéo dài bao nhiêu năm như , chắc chắn cả hai đều là hạng cứng miệng, ' nền' thì e là cạy miệng họ ."