Hứa Sí thực sự thích văn, trong giờ Ngữ Văn ngoài ngủ thì chỉ nghịch điện thoại, cũng chỉ khi Ôn Du giảng bài mới lọt chút kiến thức. Lúc thấy cô đến mệt, vội vàng đẩy đĩa bánh ngọt và ly nước trái cây mang đến từ lúc nào tới mặt cô.
Ôn Du gọi bánh phô mai pudding vị matcha, còn Hứa Sí là bánh kem kem mặn vị muối biển. Lúc nguyên tác, cô khó liên hệ nam chính kiêu ngạo, hống hách trong truyện với thứ đồ ngọt như thế , bèn theo bản năng liêng mắt sang, lén lút đ.á.n.h giá dáng vẻ lúc ăn bánh của .
Đã lâu lắm cô nghiêm túc ngắm khuôn mặt Hứa Sí. Đập mắt là những đường nét sắc sảo, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng, con ngươi thon dài hếch lên, tạo cho cả thêm vài phần khí sắc bén. Đây là một khuôn mặt thoạt chút hung dữ, nhưng lúc đang rũ mắt há miệng, đưa một miếng bánh ngọt mềm mại trắng như tuyết miệng.
Giống như một con sư t.ử ăn cỏ, đáng yêu đến ngờ.
Hứa Sí nhạy bén nhận ánh mắt của cô, động tác khựng một nhịp. Hắn tưởng Ôn Du là vì thích món bánh ngọt , bèn dùng thìa xúc một miếng đưa đến bên miệng cô.
Cô sững sờ như nhớ điều gì, đôi mắt đen trong veo tĩnh lặng của mặt, ma xui quỷ khiến thế nào há miệng nuốt lấy, hương vị ngọt lịm của nước đường nháy mắt càn quét khắp khoang miệng.
Mãi cho đến khi Ôn Du ăn xong, Hứa Sí mới chậm chạp nhận , cái thìa là cái dùng.
Nhịp thở theo bản năng nghẹn , một luồng nhiệt nóng mơ hồ dâng lên trong lòng, ngẩn ngơ nghĩ, đây chẳng chính là... hôn gián tiếp ?
Mặc dù Ôn Du cũng chút ngại ngùng khi nhận hai đang dùng chung một cái thìa, nhưng thấy tai Hứa Sí nháy mắt đỏ bừng, ý niệm trêu cợt lấn át sự e thẹn nhỏ bé. Cô nhịn trêu chọc: "Cậu đỏ mặt ?"
Hứa Sí cứng miệng, đầu cô: "Không ."
Trước đây cô từng phát hiện một mặt đáng yêu thế , dựa cửa sổ tiếp tục : "Thực chuyện cũng gì , đừng ngại mà."
Trần Trì gọi như thế nào nhỉ? Ôn Du híp nửa mắt, khóe miệng cong lên nụ nghịch ngợm, bắt chước giọng điệu của gọi khẽ một tiếng: "Sí Sí."
Hai chữ cô gọi một cách mềm mại êm ái, như một cơn gió lướt qua tai . Vừa dứt lời, Ôn Du chợt thấy bóng mặt sát gần. Bất thình lình Hứa Sí ép sát bên cạnh cô, tay trái chống lên lớp kính phát một tiếng "Đông" trầm đục.
Cô vốn dựa lưng cửa sổ, lúc còn chỗ nào để trốn, chỉ đành ngơ ngác ngẩng đầu mắt to trừng mắt nhỏ với .
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-101.html.]
Đây là... dồn tường (wall dong) trong truyền thuyết ?
Lớp sương mù che phủ trong mắt Hứa Sí vốn dĩ chút âm u, đôi con ngươi đen láy thâm thúy Ôn Du vô cớ nhớ tới bầu trời đêm tĩnh mịch đen kịt, dường như loại ma lực khiến sa ngã đó. Đôi mắt tĩnh lặng lạnh lẽo, nhưng tỏa thứ nhiệt lượng ấm áp, rợp trời rợp đất áp sát lên cô.
Vì đang trong kỳ nghỉ năm mới nên lượng khách của tiệm bánh thưa thớt, chỉ hai họ ở góc khuất ít chú ý . Bốn phía im ắng lạ thường, cô thậm chí thể thấy thở dồn dập nặng nề của Hứa Sí và tiếng tim đập thình thịch của chính .
Ôn Du theo bản năng nín thở, đỏ mặt hàng mi khẽ rung, yết hầu cuộn lên lộn xuống. Khoảnh khắc chạm ánh mắt cô, Hứa Sí bật khẽ, đôi mắt cong lên một đường cong tuyệt , rạng rỡ sáng ngời như chứa đựng cả một dải ngân hà.
Giọng của mang hương vị bơ ngọt ngào, chút bất cần đời, chút căng thẳng: "Cậu cũng đỏ mặt , chúng hòa."
Đồ lưu manh.
Ôn Du ngờ trò , nhất thời hổ tức giận. Suy nghĩ hồi lâu, cô cũng chỉ tức tối buông một câu: "Về nhà ba bài văn, chụp gửi qua WeChat cho ."
Cô thật sự chẳng chút khí thế nào cả.
Hứa Sí rũ mắt : "Được."
Nói xong, dậy trở về vị trí đối diện ban đầu, lưng với Ôn Du, lục tìm bài thi các môn khác trong balo.
Động tác của chậm rãi ung dung. Nếu lúc Ôn Du bước đến mặt , chắc chắn sẽ kinh ngạc khi thấy hai má Hứa Sí đang ửng lên ráng hồng dữ dội.
Thực Hứa Sí còn căng thẳng hơn cô. Nghĩ hành động của , ngại c.h.ế.t, thể như lửa thiêu. Hắn chỉ đành lặng lẽ chờ đợi vết hồng mặt rút , bộ như chuyện gì xoay , lười biếng nhếch khóe môi với cô.
"Tiếp theo là bài thi Địa lý."