Ôn Du quen với dáng vẻ ít , của Hứa Kiến Dương, đột ngột thấy khuôn mặt tươi của ông ngược quen, nhẹ giọng đáp: "Chúng cháu..."
Cô kịp xong thì thấy Hứa Sí sầm mặt bước tới, một tay kéo tay cô ngoài. Bàn tay lạnh ngắt, giống hệt một khối sắt lạnh, lúc đầu ngón tay lướt qua lòng bàn tay cô, thế mà gợi lên một trận tê rần như điện giật, ngứa xốn xang, lập tức nghẹn những lời Ôn Du định ngược trong miệng.
Hứa Kiến Dương sốt ruột: "Đừng dẫn con bé chứ! Ba còn mua tranh của cô bé mà."
Lúc Hứa Sí mới dừng bước, đầu lườm ông một cái. Ôn Du bao giờ thấy lộ ánh mắt như , đan xen sự chán ghét, lạnh nhạt và khinh miệt, tựa như mũi d.a.o sắc lạnh rướm m.á.u, khiến lạnh buốt cõi lòng.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Cô dịu giọng giải thích: "Hứa trúng tranh của , mua với giá cao."
"Gọi là chú, chú Hứa!" Ôn Du lên tiếng, ánh mắt Hứa Sí giống như tảng băng gặp ánh nắng mặt trời, tan chảy thành dòng nước trong veo. Hứa Kiến Dương thấy tình hình dịu đôi chút nhờ cô bèn tranh thủ tiếp: "Tranh của Ôn Du chú cất trong phòng vẽ nhà chúng . Nếu hai đứa quen , bằng cùng về nhà ăn bữa cơm, tiện thể xem bức tranh đó, bàn giá cả luôn?"
Hứa Sí gì, rũ mắt liếc cô một cái.
Ôn Du vốn dĩ giỏi từ chối khác, lúc ánh mắt mong đợi chớp của Hứa Kiến Dương chằm chằm, càng ngại từ "".
Quan trọng nhất là, cô thật sự đang thiếu tiền.
Thế là Ôn Du gật đầu: "Vâng ạ. Cảm ơn chú... Hứa."
Hứa Kiến Dương đến rạng rỡ đầy nếp nhăn, vui vẻ lấy xe ở gara tầng hầm. Đợi bóng ông khuất khỏi tầm mắt, Ôn Du mới do dự cất tiếng: "Hứa Sí, tay."
Lúc Hứa Sí mới nhận , đang nắm c.h.ặ.t t.a.y cô.
Tay con gái khác với con trai, nhỏ nhắn tinh xảo mềm nhũn, nhiệt độ tỏa từ lòng bàn tay theo dòng m.á.u truyền khắp , tựa như cục bông gòn nóng hổi.
Hắn vô thức dùng ngón tay vuốt ve một chút, khi cảm nhận xúc cảm mềm mại của đầu ngón tay, tự thấy hổ đỏ cả tai vì hành động vô cùng mờ ám , vội vàng buông tay .
Ôn Du cúi đầu nên rõ biểu cảm của , chỉ tiếng cô lí nhí như muỗi kêu: "Đi thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-105.html.]
Hứa Sí ậm ừ thấp giọng một tiếng, theo cô bước khỏi hậu trường. Đầu ngón tay dường như vẫn còn lưu ấm mềm mại của thiếu nữ, theo bản năng siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, tựa như nắm giữ lấy thứ gì đó, khóe miệng lặng lẽ nở một nụ .
Hứa Kiến Dương và vợ tay trắng lập nghiệp, nên bất luận bây giờ đại phú đại quý đến , trong tâm trí ít nhiều vẫn giữ chút ý thức tiết kiệm. Do đó, so với các gia tộc hào môn trong tưởng tượng, cách bài trí của nhà họ Hứa tính là quá xa hoa.
Thái độ của Hứa Kiến Dương đối xử với Ôn Du giống như mua, mà giống như một cha già hơn.
Trên xe, ông lo lắng đủ điều: "Ngồi xe thấy ngột ngạt ? Điều hòa bật thế nóng ?"
Vào nhà, ông tươi hỏi: "Cháu ăn gì? Đồ Tây, món Trung là món Đông Nam Á? Trong nhà còn ít bánh ngọt, ăn một chút nhé?"
Ngay cả lúc phòng vẽ cũng ngừng miệng: "Nhìn Tiểu Du là ngay năng khiếu mỹ thuật , bức tranh chú ngắm mãi chán, hơn nữa mỗi ngắm muôn vàn cảm xúc."
Ôn Du: ... Cháu xin chú hãy bình thường .
Hứa Sí tuy thích để ý ba chuyện, nhưng Hứa Kiến Dương khen Ôn Du một cách đầy chân thật như , vô cùng hài lòng, phá lệ im lặng ngoan ngoãn sang một bên.
Khắp phòng khách, hành lang và phòng vẽ đều treo những bức tranh của cùng một vẽ. Tác giả sử dụng màu sắc dịu nhẹ, nét vẽ tinh tế, sở trường là vẽ chân dung và phong cảnh. Bức nào cũng ngập tràn cảm giác lãng mạn mờ ảo, vài phần giống với tác phẩm dự thi của cô.
Thấy cô say sưa ngắm nghía những bức tranh , Hứa Kiến Dương thấp giọng : "Đẹp nhỉ."
Giọng điệu phức tạp, mơ hồ, như tự hào mà cũng như nỗi sầu muộn thể hòa tan.
Nói xong, ông dồn ánh mắt về phía một bức tranh sơn dầu treo trong góc phòng vẽ. Tác phẩm đó cũng vẽ một phụ nữ mặc váy trắng, khuôn mặt nhòa ánh nắng vàng ươm.
Ôn Du dường như lờ mờ hiểu , vì Hứa Kiến Dương ưng ý bức tranh của cô đến .
Theo thiết lập trong nguyên tác, khi vợ qua đời, Hứa Kiến Dương mới hối hận tỉnh ngộ, cắt đứt quan hệ với tình nhân. Đáng tiếc sự muộn màng, dù ông hối hận nhường nào cũng thể gọi khuất về.