Lý Dương Phàm đón nhận ánh của cô, gượng gạo. Thành tích học tập của cũng tồi, câu hỏi Tiếng Anh đối với mà thực chẳng là vấn đề gì lớn. đây là một cái cớ quá để tiếp cận bắt chuyện với các bạn nữ —— rốt cuộc thì môn duy nhất Ôn Du vẻ giỏi hơn dường như cũng chỉ mỗi môn Tiếng Anh.
"Được chứ, đưa đề bài tớ xem."
Ôn Du nhận lấy bài thi từ tay . Ánh mắt cô còn kịp lướt đến đề bài thì thấy tiếng gõ cửa lớp dồn dập, mạnh bạo.
Cô chẳng bao giờ ngờ tới, sừng sững ngoài cửa chính là Hứa Sí. Cậu dáng vóc cao ráo, chặn cửa che khuất phần lớn ánh mặt trời chiếu , tạo nên một cái bóng đen kịt, kéo dài in hằn sàn cái nắng gay gắt.
Cậu vẻ vui vì điều gì đó, khuôn mặt sầm , trầm giọng gọi: "Ôn Du, đây."
"Xin , tớ ngoài một lát nhé." Ôn Du lịch sự mỉm với Lý Dương Phàm - đang tái mặt vì sự việc đột ngột . Cô bước tới mặt Hứa Sí, ngước đôi mắt đen sâu thẳm của : "Sao thế?"
"Cậu..." Cậu trông hệt như một đứa trẻ lúng túng tay chân, lòng đầy bực dọc nhưng chỗ để xả, thế là âm thầm nuốt ngược trong. Im lặng một hồi lâu, mới chậm rãi hỏi: "Các gần thế gì?"
Ôn Du mỉm : "Tớ đang giảng bài cho mà."
"Giảng bài?" Nụ của cô lập tức cặp lông mày đang nhíu c.h.ặ.t của Hứa Sí giãn . Khóe môi khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ khó nhận thấy, "Vậy nếu cũng hỏi bài tập..."
"Tớ cũng sẽ giảng cho !" Dù hiểu tự nhiên , nhưng thấy Hứa Sí hiếm khi mới ý học hành thế , Ôn Du bỗng chốc hào hứng hẳn lên, "Bất cứ lúc nào, bất cứ vấn đề gì, tớ cũng sẽ dốc hết khả năng giúp giải quyết!"
Hứa Sí cho cô , điều thực sự hỏi là: "Nếu cũng nhờ giảng bài, liệu sẵn sàng xích gần một chút ?"
Cậu im lặng Ôn Du hết, đó thấy cô bé mặt chớp chớp mắt hỏi: "Mà , đến đây tìm tớ việc gì thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-29.html.]
Hứa Sí chút ngượng ngập đưa cánh tay vốn giấu giấu giếm giếm lưng . Trên tay đang xách một cái túi khá to, đó in logo của một tiệm bánh ngọt, bánh mì nướng nổi tiếng nhất nhì trong thành phố.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
"Người nhà mua nhiều bánh mì, thật sự ăn hết." Cậu ho khan một tiếng, đưa bàn tay rảnh rỗi lên gãi gãi sống mũi - một hành động nhỏ đặc trưng của kẻ đang dối, "Coi như giúp một tay , giải quyết đống giùm cái."
Cậu chuyện Ôn Du tiền ăn cơm từ miệng Hạ Tiểu Hàn. Để giữ gìn lòng tự trọng mong manh, dễ vỡ của con gái, mới viện cái cớ vụng về để đưa cho cô những chiếc bánh mì mức giá chắc chắn hề rẻ chút nào.
Trong lòng Ôn Du trào dâng vô vàn cảm xúc ngổn ngang. Khi còn là một cô tiểu thư nhà họ Ôn sống trong nhung lụa, lo nghĩ chuyện cơm áo gạo tiền, cô quen thuộc với việc khác tặng quà, lấy lòng. Mãi đến tận bây giờ, cô mới thực sự học cách cảm kích một sự thiện ý phần ngây ngô nhưng chân thành đến .
Cô vờ như bất ngờ, vui vẻ nhận lấy, đôi mắt cong cong: "Cảm ơn , tớ may thật đấy."
"Không gì, thích ăn món gì đặc biệt ?" Lời khỏi miệng, thầm rủa xả bản hỏi quá huỵch toẹt thế . Cậu cố gắng đè nén trái tim đang đập thình thịch trong l.ồ.ng n.g.ự.c, vội vàng giải thích thêm: "Cậu đừng nghĩ nhiều nhé, chỉ tiện miệng hỏi thôi."
Giải thích kiểu đấy khéo còn nghi ngờ thêm.
"Tớ thích đồ ngọt, nhất là vị dâu tây và matcha." Ôn Du khựng một nhịp, "Tớ cũng chẳng gì để báo đáp , nếu gặp khó khăn gì trong học tập thì cứ đến tìm tớ nhé."
Việc học tập rèn giũa từ khi còn nhỏ. Mặc dù hiện tại cô và Hứa Sí quá mức thiết, nhưng việc gieo đầu tư tưởng "chăm chỉ học hành" ngay từ ban đầu cũng là chuyện tồi.
Hứa Sí nhịn gật đầu. Cậu chọn đủ mỗi vị dâu tây và matcha một phần bánh, ngờ trúng phóc sở thích của cô. Thế cũng uổng công nỗ lực cúp học đến tiệm bánh, vò đầu bứt tai chọn lựa gần cả tiếng đồng hồ.
Muốn gặp cô một lúc mà khó khăn đến thế. Trước đây hầu như chẳng bao giờ bước chân nhà ăn. Cứ đến giờ cơm là cùng đám bạn trốn khỏi trường ăn những bữa linh đình. Để tạo những tình huống vô tình gặp gỡ, mấy ngày nay cắm chốt ở cầu thang, hành lang đến cả cửa nhà ăn chẳng bao lâu. Thậm chí còn đám bạn xa nhạo là "hòn đá vọng phu", thế mà nào ngờ Ôn Du chẳng thèm bước chân khỏi lớp.