Trần Nhiên, giữa tiếng nhạc nền xập xình của trò Tiến Lên, vỗ n.g.ự.c cam đoan: "Không , lấy bộ Đậu Vui Vẻ của cá cược luôn, sớm muộn gì con bé cũng sẽ nên chuyện lớn cho xem."
Hứa Sí ở ngoài hành lang chán nản đếm đến một trăm con cừu mà vẫn thấy Ôn Du khỏi văn phòng.
Cậu cô thường xuyên dùng thời gian tự học buổi tối để đến văn phòng nhờ giáo viên giải đáp thắc mắc. Vì , từ chối lời rủ rê chơi net hút t.h.u.ố.c của đám bạn để một đợi cô cầu thang cạnh văn phòng.
Lúc trong lớp máy sưởi thì , nhưng khi ngoài trời, mới thực sự thấm thía cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông. Huống hồ nơi là hành lang thông gió, những đợt gió rét tụ tập thành từng luồng lao tới điên cuồng, khiến Hứa Sí buộc quấn c.h.ặ.t khăn choàng che kín gần nửa khuôn mặt.
Cái lạnh thấu xương khiến Hứa Sí khỏi nhớ đến cô gái nhỏ luôn chỉ mặc một lớp áo mỏng manh . Dạo gần đây nhiệt độ giảm sâu, mà ngày nào cô cũng bất chấp giá rét chạy qua chạy giữa lớp học và văn phòng, chắc hẳn lạnh lẽo lắm.
Cho nên, khi Ôn Du bước khỏi văn phòng và về phía cầu thang, cảnh tượng cô thấy là thế —— Một thiếu niên mặc áo khoác phao màu đen sậm, dùng chiếc khăn quàng cổ màu nâu che kín hơn nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt đen thẳm, sâu hút. Khoảnh khắc thấy cô, đôi mắt bỗng sáng rực lên lấp lánh.
Lớp khăn quàng cổ dày che khuất khóe miệng đang cong lên của , đồng thời khiến giọng của Hứa Sí cũng trở nên trầm đục: "Trùng hợp thật, ở đây?"
Khi , Ôn Du vẫn rằng, nhiều cuộc gặp gỡ tình cờ trong những năm tháng thanh xuân, thực chất đều là sự cố tình của một trong hai . Cô ôm một chồng vở bài tập n.g.ự.c, ngẩng đầu đốm lửa hoàng hôn đang lụi tàn ánh lên trong đôi mắt thiếu niên, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết đáp lời: "Tớ hỏi xong bài ở văn phòng , còn thì ?"
Hứa Sí nhướng mày, hai tay thọc sâu túi áo khoác, thong thả tựa lưng tường: "Hóng gió."
là một lý do thoái thác vô cùng phù hợp với tính cách của . Ôn Du chẳng buồn nghĩ ngợi mà gật đầu đồng tình. Chưa đợi cô kịp nhận xét về sở thích kỳ quặc , Hứa Sí bước đôi chân dài tiến gần, giành lấy bộ sách vở trong tay cô ôm lòng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-34.html.]
Không giống với mùi khói t.h.u.ố.c nồng nặc vương vất ở gặp . Lần , khi Hứa Sí đến gần, mang theo một cơn gió thoảng qua dịu nhẹ và thoang thoảng mùi hương nước xả vải thanh mát sạch sẽ. Cậu năng gì, chỉ dùng ánh mắt hiệu cho cô cùng lên lầu.
"Cảm ơn nha."
Mỗi khi ở cạnh , tâm trạng của Ôn Du luôn . Vừa , cô hào hứng kể lể cho những chuyện hài hước xảy dạo gần đây. Giọng trong trẻo, dịu dàng, êm ái như sương mai bao phủ quanh tai . Đang kể chuyện hăng say, cô bỗng sặc bởi cơn gió lạnh xộc thẳng cổ họng, khiến cô ho khù khụ.
Hứa Sí thì cứ lẳng lặng lắng , khóe môi khẽ nhếch lên theo tiếng trong vắt của cô. Trên bìa sách dường như vẫn còn lưu giữ ấm từ lòng bàn tay thiếu nữ truyền sang. Cậu cẩn thận dùng lòng bàn tay áp sát vùng diện tích nhỏ bé ấm áp . Mọi cảm xúc bất an, lo lắng trong bỗng chốc tan biến hư , suy nghĩ cũng trở nên mất kiểm soát mà bắt đầu vẩn vơ, mơ mộng đủ điều.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Ôn Du trông gầy quá, cảnh gia đình cô lắm, tìm một cái cớ thích hợp nào đó để vỗ béo cô mới ; cô ăn mặc cũng mỏng manh quá, đầu gặp mặt cô chỉ mặc đúng một chiếc áo len cũ rích bên trong chiếc áo khoác đồng phục, lạnh đến mức run bần bật.
Sau cuộc gặp gỡ buổi trưa hôm đó, liền một mạch mua sách bài tập của tất cả các môn. khi mở trang đầu tiên , mới ngộ một sự thật phũ phàng: chẳng lấy một câu bài tập cơ bản nào. Mặc dù Hứa Sí nóng lòng chạy ngay tìm cô để hỏi bài, nhưng sợ cô gái trong lòng sẽ chê sự dốt nát của , nên đành lóc cóc c.ắ.n răng gặm nhấm sách giáo khoa từ đầu.
Cô phía , bóng lưng mảnh khảnh in hằn những bậc cầu thang ánh đèn leo lét. Hứa Sí cúi đầu, trong lúc lơ đãng lỡ giẫm bóng của Ôn Du, vội vàng rụt chân , cẩn thận từng li từng tí để chạm nó, nhưng sâu thẳm bên trong, cái bóng của nhích gần cái bóng của cô thêm chút nữa.
Cậu thậm chí còn vì khoảnh khắc hai cái bóng vô tình chập trong tích tắc mà thầm vui sướng trong lòng. Ngay giây phút đó, Hứa Sí chợt nhận , thực sự lún quá sâu .