Bầu khí trong phòng nhạc bỗng chốc trở nên căng thẳng. Ôn Du ít khi nổi nóng, cho dù tức giận cũng sẽ biểu hiện mặt. Cô thu nụ , chằm chằm Lư Vi Vi đang tức điên lên bằng ánh mắt sắc lẹm, nhưng giọng điệu vẫn bình thản như : "Tớ sẽ hát mẫu một , cho kỹ nhé."
Mặt Lư Vi Vi chợt trắng bệch, trái tim lý do mà đập thình thịch. Cô chỉ tự an ủi : Con nhỏ Ôn Du vô dụng đó thể biểu diễn hơn ? Chẳng qua chỉ là giả vờ giả vịt thôi.
Thế nhưng, Lư Vi Vi kịp định thần , trong căn phòng nhạc tĩnh lặng vang lên một giọng nữ trong trẻo, êm ái.
Đoạn Ôn Du đang hát là phân khúc song ca khi Bóng Ma dẫn Christine bước cung điện ngầm. Giọng cô lớn nhưng chắc, hề run rẩy trong vô thức như lúc Lư Vi Vi biểu diễn. Đoạn ban đầu âm điệu khá thấp, đó cùng với cao trào của cốt truyện mà đột ngột v.út lên, chuyển thành một chuỗi những nốt cao ch.ót vót kéo dài, tựa như con sóng cuồn cuộn đổ ập tới, mang theo khí thế ngập trời.
Cô chỉ hát một đoạn ngắn dừng , nhưng giọng hát điêu luyện cũng đủ khiến tất cả mặt ngẩn ngơ, đặc biệt là Lư Vi Vi - vốn tự tin khả năng của .
Sau khi âm vang tan biến, đám đông bỗng bùng nổ những tràng pháo tay và tiếng reo hò. Phạm Ninh Ninh bên cạnh vỗ tay nhiệt liệt, còn Hạ Tiểu Hàn thì sà ngay lòng Ôn Du, : "Tiểu Du, lẽ Christine nhập đấy chứ, hát quá mất! Cậu học piano với nhạc kịch từ bao giờ thế? Tớ kể bao giờ."
Ôn Du: Thực tớ là Christine, tớ là Ôn Du đến từ một thế giới khác đấy.
Đối với câu hỏi , cô lường sẽ khiến khác nghi ngờ, nên chuẩn sẵn lời giải thích trong lòng. Ôn Du tránh ánh mắt của Hạ Tiểu Hàn, vẻ đượm buồn một cách ngượng nghịu, cúi đầu nhỏ: "Lúc bố tớ còn sống, tớ thích âm nhạc nên đăng ký cho tớ học một lớp piano. Cô giáo đó là họ hàng xa của nhà tớ. Sau dù thể tiếp tục học, thỉnh thoảng tớ vẫn đến nhà cô luyện tập một thời gian. Còn nhạc kịch chỉ là sở thích cá nhân thôi, tớ thường xem video mạng."
Khi cha nuôi còn sống, gia cảnh nhà Ôn Du thực khá dư dả. Mọi đều cha cô qua đời vài năm . Bây giờ thấy câu hỏi khơi những ký ức buồn của cô, cũng nỡ gặng hỏi thêm.
Những học sinh khác tuy am hiểu nhạc kịch, nhưng ít cũng khả năng cảm thụ âm nhạc cơ bản. Bọn họ đều thực lực của Ôn Du vượt trội hơn hẳn Lư Vi Vi. Nhất thời, những tiếng xì xầm to nhỏ rộ lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-60.html.]
"Cái gọi là gì? 'Giả heo ăn thịt hổ' đấy. Để xem Lư Vi Vi còn dám khoe khoang nữa ."
"Nếu hát hơn Lư Vi Vi, mà lúc biểu diễn cũng chẳng cần lên sân khấu, để Ôn Du nữ chính luôn ?"
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Câu cuối cùng như chọc trúng chỗ đau của Lư Vi Vi. Vốn dĩ lòng tự trọng cao ngút trời, cô chịu nổi những lời bóng gió mỉa mai , hốc mắt bất giác đỏ hoe.
"Cậu đừng . Thực thực lực của khá, trình độ vượt xa hầu hết các bạn cùng trang lứa . để xảy sai sót khi biểu diễn, vẫn cần luyện tập nhiều hơn. Cơ hội do chính nắm bắt. Trên đời thiếu gì giỏi giang hơn , chỉ cần lơ là một chút là sẽ khác thế ngay. Giữ thái độ khiêm tốn cũng là chuyện ." Ôn Du thở dài, cô sợ nhất là con gái . "Hơn nữa, nhạc kịch là sự kết hợp của cả tập thể, chứ sân khấu độc diễn của mỗi nữ chính. Sự nỗ lực của mỗi đều đáng ghi nhận, hy vọng cũng thể tôn trọng các bạn khác, ?"
Cô " đ.ấ.m xoa". Khác với những màn cãi vã, c.h.ử.i rủa ầm ĩ của mấy cô nữ sinh bình thường, ngay cả lúc tức giận Ôn Du vẫn năng sách mách chứng, lý lẽ rõ ràng. Giọng điệu mềm mỏng của cô quả thực khiến khó mà nảy sinh cảm giác chống đối. Dù trong lòng hàng vạn lời oán trách, Lư Vi Vi lúc cũng chẳng thể thốt nửa lời.
Thêm đó, đuối lý vốn dĩ là bản cô . Việc Ôn Du hùa theo những học sinh khác để chế giễu cô là một điều kỳ diệu . Trong tình huống , chỉ cần Ôn Du hùa theo ý kiến của các bạn học, thì cái chức nữ chính của Lư Vi Vi chắc chắn sẽ bay màu.
Cô chợt nhận , cô gái mà luôn căm ghét dường như cũng chẳng xa như tưởng tượng.
Buổi diễn tập vô tình kết thúc. Sau khúc mắc nhỏ mấy vui vẻ đó, tiến độ luyện tập của lớp Bảy hiểu tăng vọt. Ai nấy đều hừng hực khí thế như tiêm m.á.u gà, đặc biệt là nữ chính Lư Vi Vi - mà lâu đó còn rũ rượi như cọng cỏ khô.