Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 102

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:39:05
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ông chắc chắn là sẽ phận của em , ngay cả ông nội ước chừng cũng sẽ .

 

Cho nên chuyện thực tế rủi ro vạch trần là nhỏ.

 

Cho dù chứng em là con cái nhà họ, em thừa nhận chẳng ?”

 

hiện tại mà , gia thế của em trong sạch, vấn đề gì lớn.

 

Cho nên ngoan nào!

 

Đừng nghĩ nhiều như thế, nhà họ Văn đối xử với em như , chứng tỏ họ coi em là nhà của .

 

Em hà tất coi trọng một chuyện từng xảy ?

 

Em cứ coi như từng phận của , cũng từng nhận với nhà họ Văn .

 

Cứ chôn giấu chuyện ở trong lòng là , nhưng chuyện em cho cái lợi đấy, ngược trong lòng chuẩn .

 

Nếu vạn nhất xảy vấn đề, còn thể kịp thời cứu vãn.

 

Không cho phép chuyện kết hôn nữa, sẽ vui .

 

Đời cưới ai khác ngoài em, em cũng gả cho ai khác ngoài !"

 

Văn Thanh gật gật đầu, vùi l.ồ.ng ng-ực Vệ Hạo:

 

“Em cũng nghĩ như , nên mới thành thật cho .

 

Nếu chẳng may xảy chuyện, ít nhất trong lòng cũng hiểu rõ!

 

Anh đừng giận nữa, em hứa chỉ cần bỏ, em sẽ rời!"

 

Vệ Hạo nâng khuôn mặt nhỏ đỏ bừng của Văn Thanh lên :

 

“Đừng nghĩ nhiều như thế, hai chúng bây giờ cứ nghĩ xem để tạo cuộc sống của riêng hai chúng thôi?

 

Còn những thứ khác tạm thời cần cân nhắc!

 

Vạn nhất vạn nhất, xảy vấn đề cùng lắm thì đến lúc đó tính .

 

Binh tới tướng chặn, nước tới đất ngăn, chuyện cũng chẳng gì đáng sợ cả!

 

Anh đều để tâm, cho dù phận của em đổi thế nào, chúng đều ở bên !"

 

Văn Thanh chút an lòng ôm Vệ Hạo hỏi han:

 

“Anh thật sự để tâm những chuyện ?"

 

Vệ Hạo :

 

“Không để tâm, ai mà chẳng bí mật?

 

, sẽ một ngày em sẽ thành thật bí mật của em cho thôi.

 

Hai chúng sẽ trở thành tình tâm đầu ý hợp, việc cần chỉ là nỗ lực đạt sự tin tưởng của em dành cho !

 

Tin tưởng ?

 

Anh thề sẽ bao giờ phản bội em !"

 

Văn Thanh gật gật đầu, thầm nghĩ:

 

“Chuyện gian, em định cho .

 

tiền bạc của cải cũng dễ mủi lòng , ưu tú đến , em cũng sợ cưỡng cám dỗ.

 

Còn những thứ khác, dường như chúng cũng chẳng còn bí mật gì nữa nhỉ?"

 

Vệ Hạo thì đang nghĩ đến nhóm tầm thường lưng Văn Thanh .

 

Có lẽ bây giờ cô đủ tin tưởng , cho .

 

Sẽ một ngày cô sẽ thành thật cho , lúc đầu nhóm cứu là ai.

 

Cái cũng coi như là bí mật của Văn Thanh ?

 

Văn Thanh hề Vệ Hạo chính là mà cô cứu lúc đầu.

 

Nếu , lẽ sẽ thành thật với , rằng bản cô căn bản hề dẫn cứu , từ đầu đến cuối cứu chỉ một cô mà thôi.

 

Tuy nhiên Văn Thanh cũng thể sẽ nương theo suy đoán của Vệ Hạo mà dối, dù như càng lợi cho việc che giấu sự tồn tại của gian.

 

Sự hiểu lầm của hai , tạo sự hòa hợp lẫn .

 

Văn Thanh những ngày bôn ba mệt nhọc, cộng thêm trong lòng luôn căng thẳng, từ lúc nào ôm Vệ Hạo ngủ ghế sofa.

 

Vệ Hạo vuốt ve Văn Thanh đang hề đề phòng , chút vui mừng chút bất lực.

 

Cô gái ngốc nghếch chút quá tin tưởng , cứ như sợ gì cô ?

 

Vệ Hạo thở dài, cẩn thận bế Văn Thanh lên lầu.

 

Vệ Hạo giúp Văn Thanh cởi áo khoác, quần dài, còn cả giày vớ nữa.

 

Vệ Hạo trực tiếp đặt Văn Thanh trong chăn để mặc cô ngủ, nhẹ nhàng c.ắ.n một cái môi Văn Thanh.

 

Vốn dĩ là chỉ xin nghỉ hai tiếng đồng hồ, Vệ Hạo trực tiếp khóa cửa kỹ càng, một tới doanh trại quân đội.

 

Văn Thanh giấc ngủ trực tiếp từ sáng sớm lúc lên bờ ngủ đến tận chiều lúc trời tối mịt.

 

Vệ Hạo lúc nào cô cũng .

 

Nếu vì bụng đói, Văn Thanh ước chừng thể ngủ thêm một đêm nữa.

 

Ngủ dậy xoa xoa bụng, Văn Thanh xuống lầu, bật đèn suốt dọc đường, xuống đến tầng một, trực tiếp nhà bếp.

 

Nhà bếp trái , cái gì cũng thiếu.

 

Củi gạo dầu muối tương giấm , bột mì gạo trắng món gì cũng đầy đủ.

 

Văn Thanh đốt bếp củi lên, kéo ống thổi mấy cái.

 

Thật sự chút quá đói , Văn Thanh nhanh ch.óng chuẩn chút gì đó cho ăn.

 

Thấy xà nhà treo một tảng sườn và một miếng thịt, Văn Thanh dùng d.a.o cắt một ít tảng thịt xuống.

 

Cô nhanh ch.óng băm thành thịt nạc băm, nấu một nồi canh bột mì nhào nhân thịt trong nồi.

 

Văn Thanh lấy một nắm rau xanh, mấy cọng hành và một quả cà chua, hai quả trứng gà từ trong gian cho .

 

Văn Thanh ngủ chút mơ hồ, món canh bột mì nhào nhiều.

 

Chủ yếu là cái nồi lớn, Văn Thanh vẫn thích ứng kịp.

 

thì cứ ăn thôi.

 

Phần còn cùng lắm thì cho gian, ăn.

 

Chương 160 Bắt đầu cuộc sống hải đảo

 

Lúc Vệ Hạo mở cửa , Trần Cường theo m-ông xách hai thùng đồ.

 

Ngửi thấy mùi thịt thơm, Trần Cường lập tức hỏi món gì thế?

 

Nghe Văn Thanh canh bột mì nhào nhiều, Trần Cường chẳng hề khách sáo trực tiếp xông nhà bếp, cầm bát múc canh bột mì nhào ăn.

 

Trong lòng kẻ ham ăn thì đạo lý nào là đồ ăn ngon ở mặt mà còn kìm nén cả.

 

Văn Thanh múc cho Vệ Hạo một bát, ba húp sùm sụp hết sạch cả một nồi canh bột mì nhào nhiều .

 

Cũng may lúc đầu Văn Thanh hề thấy nhiều?

 

Ở bên còn hấp năm cái bánh bao nhân thịt lớn lấy từ trong gian .

 

Vốn dĩ là định để dành cho Vệ Hạo ăn, chỉ là chuẩn phần của Trần Cường.

 

Văn Thanh uống hơn nửa bát canh bột mì nhào, ăn nửa cái bánh bao là no .

 

Mấy cái bánh bao còn đều Trần Cường và Vệ Hạo ăn hết.

 

Kẻ ham ăn Trần Cường ăn khen ngợi Văn Thanh:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-102.html.]

“Bánh bao em vỏ mỏng nhân nhiều, đặc biệt ngon luôn!

 

Bánh bao ở bên tại nhỏ?

 

Nhân bánh bao cũng lớn, nào ăn bốn cái bánh bao cũng thấy no bao giờ!

 

Còn một loại bánh bao nhỏ, họ là gói bằng tôm, nhưng cái đó còn nhỏ hơn, là gọi là bánh bao nhỏ nước lèo.

 

Người của ban cấp dưỡng cũng thường xuyên , phiền phức.

 

thật sự thấy ngon chút nào, bên trong cứ một mùi ngọt đến phát ngấy ."

 

Văn Thanh :

 

“Người ở đây món thích cho đường hoặc là mắm tôm dầu hào món ăn, nếu ăn sẽ thấy ngấy, hoặc là sẽ thấy ngọt!

 

Đương nhiên sẽ hợp khẩu vị của !"

 

Trần Cường gật gật đầu :

 

“Thật đấy, món họ gói gọi là cái gì mà gà bọc xôi , bên trong là xôi.

 

Anh căn bản chẳng tìm thấy gà ở cả?

 

Món sủi cảo của họ còn kỳ lạ hơn, thế mà bên ngoài là một lớp vỏ, bên trong vẫn là xôi.

 

Anh thấy ngon bằng sủi cảo nhân thịt cừu.

 

Anh thể thường xuyên tới đây chỗ em ăn ké ?

 

Sẽ ngày nào cũng tới !"

 

Văn Thanh gật gật đầu, chút vui mừng bày tỏ:

 

“Em tới , cho dù ngày nào cũng cùng Vệ Hạo tới cũng mà.

 

Chỉ điều với em, nếu em chuẩn .

 

Hôm nay vẫn là dựa Vệ Hạo mới cái ăn đấy, vốn dĩ em tưởng các vẫn tan , đó để dành cho Vệ Hạo qua ăn tối đấy!...

 

Trần Cường ngoác cái miệng rộng :

 

“Vẫn là em gái đáng tin cậy, yên tâm!

 

Anh sẽ ngày nào cũng tới !

 

Tất Thắng Lợi thể cứ mãi bóng đèn của em và lão đại .

 

Như , nếu em món gì ngon, thì thêm cho một phần.

 

Hoặc là để lão đại mang cho ?

 

Hoặc là để lão đại gọi điện cho , bảo qua ăn là !"

 

Văn Thanh nhẹ gật đầu:

 

“Được thôi, hai ngày em nghỉ ngơi một chút.

 

Hai ngày nữa tới nhé, em mời khách ăn cơm.

 

Anh và Tất Thắng Lợi nhất định tới đấy, em ở đây thiết nhất chính là hai các !"

 

Trần Cường vui mừng đồng ý với Văn Thanh, vốn dĩ tới là để đưa đồ.

 

Bây giờ cũng là ăn một bữa linh đình , là một kẻ ham ăn vui vẻ rời .

 

Vệ Hạo rời ngay, chỉ hai cái thùng lớn :

 

“Đây là, nhờ mua chăn bông, bây giờ chăn gối trong phòng em đều là quân nhu.

 

Không lắm, chút phù hợp với thẩm mỹ của em, mua vải và chăn bông , em tự cầm lấy mà loay hoay.

 

Sáng mai dẫn em tới nhà chính ủy ở bên cạnh.

 

Nhà máy khâu, nếu em cần thể tới mượn dùng, vợ của chính ủy cũng khá dễ chuyện.

 

Em thể thử tiếp xúc với chị , chị thể cho em cần gì để sống hòn đảo ?"

 

Văn Thanh gật gật đầu :

 

“Cái cần quản nữa, em sẽ chú ý kỹ mà.

 

Anh chỉ cần với chính ủy một tiếng, sáng mai em sẽ tới bái phỏng nhà họ là .

 

Anh cứ của , cần dẫn em .

 

Sáng mai qua ăn sáng ?"

 

Vệ Hạo ôm Văn Thanh một cái, hôn lên mặt cô một cái.

 

Mới chút lưu luyến :

 

“Vẫn thể ở chỗ em lâu , nếu sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của em.

 

Bây giờ về .

 

Bữa sáng sáng mai cần em chuẩn .

 

Anh tới ăn bữa tối nhé?

 

Buổi trưa lẽ đều qua .

 

Nếu cần cùng, thì em tự sang bên cạnh tìm vợ chính ủy , sẽ với chính ủy, em tới bái phỏng vợ , để chị dẫn em dạo khắp nơi ?"

 

Văn Thanh gật gật đầu :

 

“Được, vấn đề gì!

 

Em sẽ thôi, buổi tối qua ăn cơm nhé!

 

Nấu sườn cho ăn?

 

Em treo ở xà nhà trong bếp thịt hun khói, sườn hun khói, thỏ hun khói, gà hun khói, vịt hun khói, còn ít miến nữa."

 

Vệ Hạo :

 

“Hóa là vì hành lý của em to nặng!

 

Thì là mang theo nhiều đồ như ?"

 

Văn Thanh chạy nhà bếp, từ trong tủ lấy một gói bánh kẹo đưa cho Vệ Hạo :

 

“Đây là lúc ở nhà khách rảnh rỗi vô vị cửa hàng cung ứng mua bánh kẹo đặc sản đấy, cứ coi như món ăn đêm !"

 

Chưa kết hôn, Vệ Hạo cũng tiện ở nhà bên nữ đến tận khuya.

 

Đối với Văn Thanh một hồi ôm ôm ấp ấp, hôn hôn hít hít xong mới lưu luyến rời mà chào tạm biệt Văn Thanh.

 

Anh kiến thức thường thức cuộc sống, thường xuyên sống ở nhà.

 

Căn bản là nhận Văn Thanh rốt cuộc treo bao nhiêu thứ trong nhà bếp?

 

phàm là từng xem qua, đều sẽ thừa nhận đây là thứ mà túi hành lý của Văn Thanh thể đựng .

 

Văn Thanh vì thường xuyên lấy đồ từ trong gian , nên ít lén lút thêm đồ , đồ treo xà nhà nhiều, bởi vì gần đến tháng năm, thời tiết hải đảo chút nóng nực, nếu Văn Thanh hận thể treo lên một con bò tươi, một con cừu tươi, một con lợn tươi, còn cả gà vịt ngỗng đại loại thế đều treo đầy lên.

 

Bởi vì ban ngày ngủ nhiều, bây giờ ngủ Văn Thanh cũng chẳng việc gì nữa .

 

Thế là cô gian thư báo bình an cho ba vị già.

 

Ở trong gian xem phim một lát, mới rốt cuộc giường trong gian ngủ .

 

Không Văn Thanh nghỉ ngơi ở căn phòng trong nhà mới bên ngoài, chủ yếu là căn nhà thực sự chút quá lớn, cảm giác vô cùng trống trải.

 

Văn Thanh ở một cảm thấy quá vắng lặng, cho nên bây giờ cô càng bằng lòng sống ở trong gian hơn.

 

Huống hồ tất cả đồ nội thất trong căn nhà đều là kiểu cũ, giường chiếu cứng nhắc cô chút thích ứng .

 

Ban ngày là vì bôn ba mệt nhọc, thực sự quá mệt mới ngủ .

 

Sau khi ngủ dậy cảm thấy đau nhức, chứng tỏ giường chiếu đó quá cứng, cô thực sự chút thoải mái.

 

 

Loading...