Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 103

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:39:06
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Dù bây giờ trong căn nhà chỉ còn một Văn Thanh, lúc Vệ Hạo còn đặc biệt dặn dò cô khóa cửa kỹ càng.

 

Văn Thanh cũng lo lắng khác phát hiện đang ngủ ở trong gian.

 

Trên hòn đảo chắc hẳn là vô cùng an .

 

Những cư dân bản địa vốn chỉ hơn trăm hộ.

 

Sau đó xác định xây dựng doanh trại quân đội, họ cầm tiền trợ cấp chuyển hơn một nửa.

 

Bây giờ cư dân bản địa đảo cũng chỉ bốn năm mươi hộ, phân bố ở mặt của hòn đảo.

 

Có một gọi là đại đội trưởng quản lý họ.”

 

Khoảng cách ngăn cách giữa hai bên khá xa, khi quân đội tiến hành xây dựng cơ sở hạ tầng, xây dựng doanh trại quân đội và khu nhà ở của nhà quân nhân.

 

Lại giữ một cách lớn hơn với họ.

 

Cho nên khu nhà ở nhà quân nhân mà Văn Thanh đang ở hiện tại thể là vô cùng an , chắc hẳn tồn tại tình trạng trộm cắp vặt.

 

Chương 161 Đi dạo khắp nơi xem thử

 

Văn Thanh ở trong gian một đêm.

 

Sáng sớm ngày hôm , Văn Thanh đ-ánh thức bởi một hồi tiếng kèn quân đội vang dội.

 

Tuy rằng ở trong gian vẫn thể thấy âm thanh đó vang vọng tận mây xanh.

 

Văn Thanh chút đau đầu, xem bản cần đồng hồ báo thức cũng thể thức dậy và ngủ đúng giờ đúng giấc.

 

buổi tối thổi kèn tắt đèn, khu nhà ở nhà quân nhân cũng theo đó mà mất điện.

 

Văn Thanh tối hôm qua phòng , gian thư, xem phim một lát đó , phát hiện bốn phía tối đen như mực.

 

Lúc cô mới nhớ tới tình trạng sẽ tắt đèn mà Vệ Hạo , cũng may chuẩn đầy đủ trong gian, đầy đủ các công cụ chiếu sáng.

 

Văn Thanh bên ăn xong bữa sáng, lúc chuẩn khỏi cửa thì thấy gõ cửa, ngoài xem thì là một phụ nữ trung niên hơn bốn mươi tuổi cắt tóc ngắn ngang tai, khuôn mặt tròn mập mạp.

 

Chị sảng khoái hỏi:

 

“Em là Văn Thanh ?

 

Chị là vợ của chính ủy, những ở nhà đều gọi chị là vợ nhà lão Trịnh, ông nhà chị họ Trịnh.

 

Em thể gọi là chị Ngô, cũng thể gọi chị là chị Mai Hoa đấy.

 

Mà em đúng là trẻ thật đấy!

 

Ông nhà chị em mới mười bảy tuổi, chị đều để em gọi chị là thím .

 

đứa con lớn nhà chị cũng 14 tuổi .

 

Cảm giác em gọi chị là chị, chị đều trở nên trẻ !"

 

Văn Thanh chút ngượng ngùng :

 

“Gọi chị là thím thì vai vế lớn quá, dù chính ủy nhà chị, và Vệ Hạo là chiến hữu.

 

Anh gọi chị là chị dâu, em vẫn là gọi chị là chị nhé?

 

Chị Ngô, chị tới đây?

 

Em còn đang định bái phỏng nhà chị đây!"

 

Ngô Mai Hoa lắc đầu :

 

“Đừng chuyện bái phỏng với bái phỏng gì cả, chị ở nhà cũng việc gì.

 

Em lẽ chị hai đứa con, đứa lớn 14 tuổi, đứa nhỏ cũng 11 .

 

Trên hải đảo xây dựng trường học, chị là hiệu trưởng trường tiểu học đảo.

 

Hôm nay khéo là cuối tuần, chị cũng việc gì, nên dẫn em ngoài dạo.

 

Hai đứa trẻ ở nhà bài tập, cũng cần quản bọn chúng!"

 

Văn Thanh cầm lấy một chiếc mũ rơm, theo Ngô Mai Hoa khỏi cửa.

 

Các cơ sở vật chất hải đảo trái khá đầy đủ, khu nhà ở nhà quân nhân, cửa hàng cung ứng, trường học, phòng y tế món gì cũng , theo lời Ngô Mai Hoa ở đây chỉ thể học đến hết cấp hai, đó học cấp ba thì rời hải đảo để đến thủ phủ của tỉnh Quảng để học .

 

Con trai lớn Trịnh Bình của Ngô Mai Hoa sắp nghiệp cấp hai , sang năm nếu nó học cấp ba, sẽ trực tiếp ở nội trú luôn.

 

Ngô Mai Hoa trái chuyện, chị :

 

“Trường học đảo là mới xây, nhưng chia thành ba trường học.

 

Một cái là nhà trẻ tiếp nhận tất cả các bé từ 1 đến 6 tuổi.

 

Một cái là trường tiểu học, tiếp nhận các bé từ 6 đến 12 tuổi.

 

Một cái khác là trường cấp hai, trẻ em từ 12 đến 15 tuổi đều thể học cấp hai ở đây.

 

Bởi vì hiện tại trẻ em vẫn còn khá ít, cho nên tính đến thời điểm hiện tại các lớp học nhiều.

 

Tổng cộng cũng chỉ năm giáo viên, đương nhiên nhà trẻ còn thêm năm nhà quân nhân đảm nhiệm công việc bảo mẫu.

 

Các bé lớp nhỏ chủ yếu chỉ là hát hò, nhảy múa, cơ bản đều là bảo mẫu trông nom là chính.

 

Bởi vì đơn vị quân đội là mới thành lập, cho nên nhiều nhà và trẻ em tới theo quân.

 

Sau phát triển lên chắc hẳn sẽ tuyển thêm một bộ phận giáo viên nữa.

 

Văn Thanh em hứng thú tới giáo viên ?"

 

Văn Thanh lắc đầu từ chối, sợ từ chối quá cứng nhắc.

 

Chỉ thể kiên nhẫn giải thích:

 

“Không Vệ Hạo với các chị ?

 

Thực em là đơn vị công tác , là nhà soạn nhạc thơ ca nhạc họa của đoàn văn công quân khu kinh thành.

 

Bây giờ em tới là để lấy cảm hứng sáng tác đấy ạ."

 

Ngô Mai Hoa gật đầu:

 

“Chị , chị !

 

Ông nhà chị , em là cái hát bài hát nổi tiếng đó.

 

Chị bài hát của em , nhưng cứ mãi nhớ tên bài hát!

 

Em đừng trách chị nhé, trí nhớ lắm!"

 

Văn Thanh :

 

“Chị từng bài hát của em là lắm , chị thích thì càng hơn nữa!"

 

Hai qua trường học doanh trại quân đội, cứ thẳng về phía bờ biển.

 

Nhìn thì thấy khá gần, nhưng qua đó vẫn là một quãng đường dài.

 

Ngô Mai Hoa :

 

“Lên đảo việc đầu tiên họ chính là lắp đặt đường ống nước máy.

 

Thấy đằng ?

 

Đó là một cái tháp nước khổng lồ, bên một cái giếng nước sâu sâu.

 

Là một phần nguồn nước ngọt đảo, núi còn nước suối núi nữa.

 

Tuy nhiên một vì để tiết kiệm tiền nước nhà , sẽ tới bờ biển để giặt quần áo.

 

Về nhà dùng nước máy giặt một .

 

Ở bãi biển đằng ít thứ sẽ sóng đ-ánh lên bờ lúc thủy triều rút.

 

Bên nhặt đồ biển là vấn đề gì cả, chỉ cần thứ em nhặt đều thể mang về nhà.

 

Bốn giờ chiều nay thủy triều rút, chị dẫn em nhặt đồ biển.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-103.html.]

 

Đến lúc đó dẫn theo hai cái đứa quậy phá nhà chị nữa, mỗi ngày nhặt ít cua đại loại thế, trái còn khá ngon đấy.

 

Tuy nhiên đảo một bộ phận nhà quân nhân từng thấy biển bao giờ, căn bản thích ăn hải sản.

 

Đồ ở đây thông thường cũng chỉ lũ trẻ tới nhặt thôi, em thích ăn hải sản thì thể thường xuyên tới!"

 

Văn Thanh gật đầu đồng ý, qua bãi biển hai cũng dừng quá lâu.

 

Ngô Mai Hoa chọn về bằng một con đường khác, chị chỉ mảnh đất đằng :

 

“Ở đây thể trồng lương thực, trồng rau xanh.

 

cơ bản là ban hậu cần và ban cấp dưỡng đang sắp xếp.

 

Chúng con đường đó bên cạnh trạm dịch vụ quân nhân.

 

Có thể dùng phiếu lương thực hoặc tiền để mua lương thực rau xanh, cũng thể đợi đến lúc phát lương định mức rau xanh và phiếu lương thực để đổi.

 

Nếu đủ ăn thì cần đổi nữa, đủ ăn thì bỏ tiền mua một ít.

 

Nhà chị hai đứa con trai đang tuổi ăn tuổi lớn nên ăn khá nhiều, cho nên mỗi tháng chị hầu như đều mua lương thực một .

 

Nhà các em hiện tại chỉ hai , ước chừng cũng dùng tới ."

 

Văn Thanh gật gật đầu, tỏ ý hiểu.

 

Đi tới bên ngoài doanh trại quân đội, một vòng các ngôi nhà cấp bốn.

 

Ngô Mai Hoa chỉ bên trong :

 

“Đây là cửa hàng cung ứng đảo, em cần mua cái gì?

 

Ở đây cơ bản đều cả, ví dụ như củi gạo dầu muối tương giấm , gia vị ở đây, cũng coi như là đầy đủ.

 

Trên đảo một hộ gia đình nấu r-ượu, cho nên quầy bên cạnh là thể mua r-ượu cao lương và r-ượu gạo họ tự sản xuất đấy.

 

Vượt qua mấy ngọn đồi nhỏ , đằng là nơi cư dân bản địa đảo ở, em đừng tùy tiện chạy qua đó.

 

Họ và chúng hiện tại tiếp xúc thời gian lâu, đối với chúng vẫn còn chút đề phòng.

 

Chúng tới bên đó vận động qua, bảo họ cho con cái tới trường học.

 

cuối cùng một ai tới cả, chị cũng tiện cứ mãi tới phiền họ.

 

Hy vọng ngày tháng dài , họ thể buông bỏ sự đề phòng, cho con tới trường nhận giáo d.ụ.c."

 

Văn Thanh gật gật đầu :

 

“Vậy em nhất định sẽ qua đó , chị cứ yên tâm !"

 

Ngô Mai Hoa chút cảm thán, đứa trẻ đúng thực là ngoan thật.

 

Nếu mà nuôi một đứa con gái lời như thế thì mấy?

 

Hai tiếp tục về phía .

 

Ngô Mai Hoa tiếp tục giới thiệu:

 

“Em xem phía là khu nhà ở nhà quân nhân của chúng , con đường duy nhất để đảo chính là con đường xi măng .

 

Đường cũng khá rộng đấy, thể cho xe tải lớn doanh trại quân đội đấy, vận chuyển tiếp tế thì đường hẹp là .

 

Em cũng thể đạp xe đạp, nhưng thứ đó đắt lắm.

 

Ông nhà chị mua một chiếc xe, cho bố chị đạp, đường ở quê nát quá.

 

Bố chị tiếc tiền, cho mua!"

 

Chương 162 Bắt đầu cuộc sống hải đảo

 

Ngô Mai Hoa chút cảm thán:

 

“Con đường bộ qua thì cũng mất gần nửa tiếng đấy.

 

Đường ở quê hương chị mà đều là loại đường thì bao?

 

Bố chị cũng đến mức tiếc tiền cho mua xe đạp."

 

Đi tiếp về phía đằng chính là bến tàu, cứ cách một tuần là tàu tiếp tế tới.

 

Họ mỗi đều là buổi sáng tới dỡ đồ xuống, buổi chiều sẽ rời .

 

Nếu em cần rời đảo để mua sắm vật dụng thì thể đăng ký một chút.

 

Bởi vì là tàu tiếp tế, lượng thể hạn, cho nên buộc báo danh mới thể sắp xếp phòng.

 

Nói thật lòng, chị chút say sóng, cho nên thường xuyên ngoài, cộng thêm các việc vặt vãnh ở trường học nhiều, chị cũng chỉ chút thời gian cuối tuần, cho nên ngoài lên đảo đó chị vẫn từng xuống đảo nào !"

 

Hai từ lúc nào dạo quanh hòn đảo một vòng, cuối cùng trở khu nhà ở nhà quân nhân.

 

Ngô Mai Hoa chỉ ngọn núi phía :

 

“Ngọn núi trái cao lắm, nhưng bên trong cỏ dại mọc um tùm, còn một thỏ rừng đại loại thế ở bên trong.

 

Người địa phương , lúc bên trong còn sói và lợn rừng.

 

Những năm họ cũng tiêu diệt gần hết , em thể dạo khắp nơi hải đảo.

 

đừng một lên núi nhé, nếu thể, nhất là nên rủ rê thành nhóm lên núi.

 

Người địa phương họ lên núi đều là hái quả rừng đấy, mùa thu núi hạt dẻ và quả rừng để hái.

 

Trời mưa , còn nấm và măng tre, nhưng nhất nên một lên núi, để tránh phiền phức.

 

Còn nữa khi trời tối buộc xuống núi, đừng núi qua đêm.

 

Lão Trịnh nhà chị em hai ngày nữa mời khách, để chị giúp em dọn dẹp một chút nhé?

 

Trước khi em tới, vệ sinh phòng ốc Vệ Hạo trái dẫn một đám tới dọn dẹp suốt một ngày ."

 

Văn Thanh lắc đầu :

 

“Không gì cần dọn dẹp ạ, đồ đạc em mang tới đều sắp xếp hòm hòm .

 

Chỉ là mượn máy khâu nhà chị một chút, Vệ Hạo mua cho em vải để chăn và gối, em xong sớm để l.ồ.ng chăn bông đồ dùng giường cho tân hôn của hai đứa em."

 

Ngô Mai Hoa gật gật đầu, Văn Thanh như thấy báu vật:

 

“Không ngờ em còn dùng máy khâu nữa ?

 

Trên đảo cũng chỉ nhà chị cái thứ thôi, vả chỉ chị tạm thời sử dụng.

 

Không những nhà quân nhân tới ai dùng ?

 

Vậy chị về nhà đây, em thể tới bất cứ lúc nào!"

 

Văn Thanh vốn dĩ đo xong kích thước chăn , nhân cơ hội lấy thêm mấy súc vải phù hợp đồ dùng giường từ trong gian của .

 

Thực máy khâu trong gian là sẵn, nhưng Văn Thanh bộ tịch một chút.

 

Bây giờ chất lượng vải vóc thì nhưng hoa văn đơn điệu.

 

Hoa văn chất lượng trong gian đều , chỉ là dám lấy thôi.

 

Vệ Hạo tổng cộng mua hai chiếc chăn bông dày, hai chiếc chăn bông mỏng và hai chiếc chăn len.

 

Ngoài còn mua một súc vải đỏ, một súc vải hoa nhí.

 

Đồ dùng giường trong phòng khách đều là màu xanh lục quân đội, cần Văn Thanh chuẩn đặc biệt.

 

Thứ cô cần giải quyết là đồ dùng cho phòng mới của .

 

Văn Thanh ôm súc vải chuẩn nghĩ bụng xong sớm một chút.

 

Lúc rời Văn Thanh nghĩ ngợi một lát, tủ trong bếp lấy hai gói bánh kẹo .

 

Đi tới nhà bên cạnh Văn Thanh phát hiện cái sân rõ ràng là thở cuộc sống hơn nhiều so với cái sân của .

 

Đứng ngoài cổng rau xanh trong sân lớn thêm ít, thậm chí một loại cây leo lá bắt đầu men theo cọc tre leo lên .

 

 

Loading...