Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 105

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:39:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Văn Thanh :

 

“Không ạ, em lấy về để chưng cất dầu hào đấy ạ, chỉ cần thịt hàu là ạ.

 

Đến lúc đó xong là một loại gia vị ngon, món nộm đại loại thế cho một chút tươi đấy ạ."

 

Ngô Mai Hoa ngạc nhiên :

 

“Em gái, em là vùng ?

 

Sao chị ông nhà chị em vùng biển nhỉ?"

 

Văn Thanh lạ lùng hỏi:

 

“Sao ạ?

 

Nhà em lúc ở một huyện nhỏ, giáp biển!

 

Sao thế ạ?"

 

Ngô Mai Hoa :

 

“Vậy em dầu hào?

 

Người địa phương mới thích ăn dầu hào , món trái tươi ngon, điều chúng chị ăn quen lắm."

 

Văn Thanh :

 

“Em khá thích ăn ạ, chính là lúc đợi tàu ở bến tàu để lên đảo ạ.

 

Em học từ đầu bếp ở tiệm ăn quốc doanh địa phương đấy ạ."

 

Ngô Mai Hoa cũng để tâm, nghĩ bụng đúng thực là chồng , Văn Thanh vốn dĩ tới từ sớm .

 

Vì lý do bão nên đợi ở bến tàu hơn một tuần lễ.

 

Ngô Mai Hoa cảm thán nghĩ, đúng là thông minh, cái gì cũng học cái gì cũng ?

 

Đợi ba con Ngô Mai Hoa rửa sạch cát ở chân một cách tỉ mỉ, giày giải phóng .

 

Bốn mới bước lên con đường về nhà.

 

Lúc bữa tối, Văn Thanh hấp xong vẹm xanh đang chưng cất dầu hào.

 

Liền thấy tiếng Vệ Hạo dùng chìa khóa mở cửa, phía tiếng Trần Cường líu lo :

 

“Cũng em gái nấu món gì ngon cho chúng đây?

 

Tất Thắng Lợi bực :

 

“Cậu suốt ngày chỉ ăn, mới tới.

 

Ngày thứ hai tới nhà ăn cơm ."

 

Trần Cường chút sỗ sàng :

 

“Cái liên quan gì , ngày đầu tiên Văn Thanh tới là tới .

 

Nếu vì sợ em quá vất vả, ngày nào cũng tới ăn cơm!

 

thể mang phần lương thực của qua ?

 

Lão đại!"

 

Vệ Hạo thực dẫn hai cái đuôi về , họ phiền thế giới hai của và Văn Thanh.

 

Khổ nỗi Trần Cường là một kẻ ngốc, lời ám chỉ.

 

Vệ Hạo thực sự cách nào từ chối, chỉ đành dẫn hai họ về ăn chực thôi.

 

Cho nên vấn đề Trần Cường đưa , chỉ thể im lặng đối diện.

 

Chỉ cần gật đầu, cái tên thể ngày nào cũng tới ăn cơm.

 

Bản còn nỡ để Văn Thanh ngày nào cũng vất vả nấu một bàn lớn thức ăn ?

 

Dựa cái gì mà để tới hưởng thụ?

 

Một bữa cơm ăn xong, đều vui vẻ.

 

Tất Thắng Lợi tinh ý hơn Trần Cường.

 

Ăn cơm xong trực tiếp lôi kéo Trần Cường còn đang khen ngợi Văn Thanh vài câu về.

 

Vệ Hạo tựa ghế sofa bóng lưng Văn Thanh đang lau bàn, đột nhiên chút cảm thán.

 

Anh từng cảm nhận khoảnh khắc ấm áp như thế .

 

Mẹ kế độc ác, mặt ngoài thì vẻ dịu dàng.

 

Trước mặt thể chút hung tợn.

 

Cô là một phụ nữ mạnh mẽ, trông mong cô dọn dẹp nhà cửa nấu cơm, đúng là chuyện viễn vông.

 

Tay nghề của cô còn bằng chồng của cô là Vương Tương Quân.

 

Ở nhà ông nội Vệ Hồng Kỳ hầu như thể đều là bảo mẫu chăm sóc .

 

Cho nên Vệ Hạo từng cảm nhận sự ấm áp của gia đình.

 

Bây giờ bóng dáng Văn Thanh bận rộn vì gia đình, đột nhiên cảm thấy tâm trạng .

 

Sau bản cũng sẽ hạnh phúc nhỉ?

 

Cùng Văn Thanh hai ân ân ái ái chung sống cả đời.

 

Có mấy đứa con vây quanh bên cạnh, một gia đình sống cuộc sống bình lặng như nước.

 

Nhìn bóng dáng yểu điệu của Văn Thanh, Vệ Hạo càng lúc càng suy nghĩ viển vông.

 

Cho đến khi Văn Thanh bận rộn xong xuống bên cạnh , mới phản ứng , ôm Văn Thanh lòng.

 

Văn Thanh gạt bàn tay đang nghịch ngợm eo của , chút nũng nịu :

 

“Em gọi một , thẫn thờ thế?

 

Đang nghĩ gì ?"

 

Vệ Hạo tiếp tục đặt tay lên eo Văn Thanh xoa xoa, miệng đáp :

 

“Em gọi gì?

 

Anh trái chẳng nghĩ gì cả?

 

Chỉ là thấy no bụng , đầu óc chút trống rỗng!

 

Người xưa nhỉ?

 

No ấm nghĩ đến cái gì nhỉ?

 

Ái chà!...

 

Văn Thanh mỉm nhéo nhéo phần thịt mềm bên eo Vệ Hạo, mấy phần nghiến răng nghiến lợi :

 

“Em đang chuyện nghiêm túc với đấy!

 

Ngày mời khách, mời những khác tới ăn một bữa cơm.

 

Gà vịt em mang tới và sườn, thịt, mua đều thể cứ tiếp tục để dành nữa.

 

Ngày mai em sẽ sơ chế chúng , ngày lúc mời khách trực tiếp nấu .

 

Món vẹm xanh hôm nay ăn ?"

 

Vệ Hạo xoa xoa cái eo của , ôm Văn Thanh cam tâm tình nguyện buông tay .

 

Anh chút thờ ơ gật gật đầu :

 

“Không cần quá thịnh soạn , em đấy, thời buổi chút quá thịnh soạn trái .

 

Lần nhà mời khách sẽ lấy so sánh.

 

Điều sẽ khiến nhà mời khách chút lúng túng.

 

Huống hồ tới cũng chỉ một , mấy tiểu đoàn trưởng, phó tiểu đoàn trưởng nhà đều tới theo quân .

 

Họ dắt díu cả gia đình dễ dàng gì, vạn nhất so sánh với em, cơm khách đủ thịnh soạn, thì khó coi.

 

Để tránh họ lúng túng, món mặn cần quá nhiều loại, một hai món là .

 

Những món khác thì món chay .

 

Anh hiểu nhiều như , là Chính ủy Trịnh đấy!

 

Nhà là nhà đầu tiên mời khách ăn cơm đấy!"

 

Văn Thanh gật gật đầu:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-105.html.]

“Vậy em , đồ ngon để dành cho hai đứa lén lút ăn riêng?"

 

Vệ Hạo ôm Văn Thanh lòng, dùng miệng hôn lên đôi môi đỏ mọng đang luyên thuyên dứt của ai đó.

 

Hai ôn tồn quấn quýt một hồi, Vệ Hạo kịp thời thoát .

 

Ở trong chốn dịu dàng lâu , Vệ Hạo đều chút nỡ rời .

 

thực sự ở lâu , sợ Văn Thanh bàn tán.

 

lưu luyến rời đến , cũng ngoan ngoãn rời thôi.

 

Sau khi , Văn Thanh trực tiếp leo lên tầng gác mái ở tầng ba.

 

Nhìn phong cảnh tối đen bên ngoài tiếng sóng biển, Văn Thanh chút cảm thán.

 

về phòng ngủ, mà tựa cái giường tatami mới ban ngày lấy máy tính bảng từ trong gian .

 

Xem một bộ phim từ từ Văn Thanh liền ngủ .

 

Ngày hôm , Văn Thanh bận rộn dọn dẹp nhà cửa.

 

Nhân tiện đem những miếng sườn hun khói, thịt hun khói treo trong bếp cất hết gian.

 

Lại dọn dẹp phòng kho ở tầng hai một chút, đem phần gạo bột mì dầu thừa dọn dẹp xong để đó.

 

Nghĩ ngợi một lát thôi bỏ , để đây sợ chuột và sâu bọ.

 

Lại đều thu hết trong gian.

 

Lời nhắc nhở của Vệ Hạo ngày hôm qua, Văn Thanh phản tỉnh hành vi của .

 

Cô chỉ cân nhắc thỏa mãn ham ăn uống của , quên mất sự quý giá của những thứ ở thời đại .

 

Ngày mai mời khách một đám nhà quân nhân tới nhà bếp một cái là cái tiếng tăm giàu của Vệ Hạo sẽ đồn ngoài ngay.

 

Muốn rũ bỏ khó khăn, dù thời đại , nhà ai mà xà nhà treo mấy chục cân thịt chứ?

 

Văn Thanh dọn dẹp phòng ốc từ trong ngoài một , những thứ nên xuất hiện đều thu dọn xong .

 

Ngay cả giày da và quần áo của Văn Thanh đều thu trong tủ .

 

Bộ ga gối bốn món hôm qua đều cất hết, Văn Thanh nghĩ bụng vẫn là đừng quá phô trương.

 

Đồ dùng giường của phòng khách cô cũng thu hết trong tủ , cần dùng đến thì lấy .

 

Chương 165 Chuẩn khi mời khách

 

Theo thời gian Ngô Mai Hoa với cô ngày hôm qua, nhân lúc thủy triều rút, Văn Thanh bờ biển một chuyến.

 

Ngoài vẹm xanh và ốc biển, cua, cô còn thu hoạch mười mấy con bạch tuộc.

 

Ngày mai chỉ cần hai món mặn, chỉ thể dùng những loại hải sản để cho các món ăn bàn thêm phong phú hơn một chút.

 

Văn Thanh về nhà trực tiếp c.h.ặ.t một con gà, hầm canh gà.

 

Buổi chiều lúc Vệ Hạo về dẫn theo hai cái đuôi .

 

Ở chỗ Văn Thanh ăn một bữa mì canh gà.

 

Vệ Hạo khi ăn no uống đủ liền dặn dò Văn Thanh một chút về tình hình mời khách.

 

Những tới cơ bản đều là thuộc hạ của , một lính bình thường nào cả.

 

Đều cơ bản là tiểu đoàn trưởng, phó tiểu đoàn trưởng, cộng thêm hai vợ chồng chính ủy.

 

Số lượng tầm mười hai mười ba .

 

Thời gian mời khách sáu giờ chiều .

 

Văn Thanh nhân cơ hội đưa thực đơn liệt kê cho Vệ Hạo.

 

Anh ôm lấy Văn Thanh hôn lên má cô một cái :

 

“Sao nghiêm túc thế gì?

 

Còn liệt kê cả thực đơn cho xem nữa ?

 

Được !

 

Em cứ tự tính toán , cũng chỉ bấy nhiêu yêu cầu như hôm qua thôi, đừng quá xa xỉ là .

 

Ngoài Trịnh Bình và Trịnh An nhà Chính ủy, Phó tiểu đoàn trưởng Lưu Dũng Quân, lẽ sẽ dẫn theo bốn đứa con của tới.

 

Anh chút lo lắng sẽ dẫn cả tới nữa.

 

Họ cùng lên bờ với em, lẽ em từng thấy qua .

 

Có điều bà thím họ Lưu ở khu nhà ở nhà quân nhân, hai ngày nay chiếm hết sự nổi bật .

 

Bà già chút ham chút lợi nhỏ, lúc tới cái gì cũng , mượn nhà , hỏi nhà .

 

Mọi nể mặt, cách nào từ chối.

 

Có mấy nhà đều cho bà mượn đồ, ước chừng đều sẽ trả .

 

Nếu Lưu Dũng Quân dẫn cả và vợ cùng con cái tới hết, em cứ mở riêng một bàn.

 

Để họ cùng ăn cơm với Trịnh Bình Trịnh An là .

 

Từ mỗi món ăn múc một bát nhỏ hơn, cho họ những món y hệt là .

 

Những thứ khác trong nhà bếp em hãy thu dọn một chút, cũng là bà thím họ Lưu tới đầy ba ngày, nảy sinh mâu thuẫn với trong khu nhà ở .

 

Chiều hôm qua bà và vợ của Phó tiểu đoàn trưởng Chu Vi Dân là Tưởng Thúy Hoa cãi một trận.

 

Nghe là trực tiếp lấy trộm bột mì của nhà .

 

Còn là nhân lúc chú ý chỉ đạo lũ trẻ lấy đấy.

 

Tưởng Thúy Hoa đó chịu thiệt thòi, trực tiếp đ-ánh nh-au với bà luôn.

 

Kết quả lúc giằng co bột mì còn vung vãi hết xuống đất.

 

Chuyện kinh động tới Chính ủy và vợ là Ngô Mai Hoa, hai mới lôi họ .

 

Lưu Dũng Quân cuối cùng trái đền phiếu bột mì và tiền.

 

Còn lôi về nhà.

 

Vợ chồng Chu Vi Dân chịu một cái thiệt thòi ngầm, dù trong nhà lẽ chỉ một túi bột mì đó thôi.

 

Làm cho bữa tối của hai vợ chồng suýt chút nữa gì ăn.

 

Nhà ăn thì nghỉ từ lâu, cửa hàng cung ứng cũng đóng cửa .

 

Có tiền phiếu lương thực cũng chẳng chỗ nào mà mua , cuối cùng vẫn là Ngô Mai Hoa múc cho họ một bát bột mì từ nhà mới giải quyết vấn đề.

 

Hôm nay lúc chuyện mời khách, vốn dĩ định đ-ánh tiếng với Lưu Dũng Quân một câu, bảo đừng dẫn vợ con và tới.

 

Chỉ là lời thốt , nghĩ thầm đừng quá tuyệt, cho lúng túng, thì .

 

Em hai loại phương án , nếu họ tới, em liền mở thêm một bàn nữa, nếu tới thì cả.

 

Người nhà quân nhân càng nhiều, những chuyện thị phi như thế càng nhiều.

 

Em hãy chú ý một chút nhé!"

 

Văn Thanh nghĩ ngợi một lát :

 

“Em và Tưởng Thúy Hoa ở cùng một phòng lúc tàu đấy ạ, chị là một sảng khoái đấy ạ.

 

Chắc vấn đề của chị .

 

Bà thím họ Lưu đó, ở phòng bên cạnh em và con dâu chị dẫn theo bốn đứa con.

 

Bốn đứa con trai đó, nghịch quá mất, đầu em suýt chúng cho nổ tung luôn!"

 

Vệ Hạo xoa xoa đầu Văn Thanh, chút buồn :

 

“Bốn đứa con trai gì chứ?

 

Nhà chỉ bốn đứa con gái thôi, em tuyệt đối đừng lung tung, chạm điều kiêng kỵ là .

 

Chính vì con dâu sinh đứa con trai nào, nên bà thím họ Lưu mới dẫn theo con dâu, nóng lòng tới theo quân như đấy.

 

Chính là để nhà Lưu Dũng Quân đến mức tuyệt tự."

 

Văn Thanh lời chút ngạc nhiên :

 

“Sao thể là bốn đứa con gái ạ?

 

Đều cạo trọc lóc, quần áo , chẳng lấy một chút màu sắc tươi tắn nào cả!

 

Mùi bốc hôi thối nồng nặc .

 

Nước mũi sắp rơi mồm , là con gái ạ?"

 

 

Loading...