Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 107

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:46:47
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tất Thắng lợi giới thiệu phó thủ của là Phó tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 2 Lưu Ủng Quân.

 

Anh sở hữu một khuôn mặt trông thật thà, chất phác, nhưng điều bất ngờ là đưa vợ con theo cùng.

 

Chỉ là khi chào hỏi Văn Thanh, chút đỏ mặt, cứ chằm chằm mặt cô.

 

Văn Thanh thích ánh mắt mang tính xâm lược của , chỉ gật đầu chào hỏi cho xong chuyện.

 

Chính ủy Trịnh Thiết Chùy vì bận chút việc nên đến muộn, đây là đầu tiên ông gặp Văn Thanh.

 

Ông lớn tuổi hơn hẳn những cấp ngoài ba mươi tuổi khác của Vệ Hạo.

 

Ông gần bốn mươi lăm tuổi , thực đây mới là độ tuổi bình thường, Vệ Hạo đầy ba mươi trở thành Trung đoàn trưởng là nhờ sự liều mạng, nỗ lực và cả một chút may mắn.

 

Trần Cường và Tất Thắng Lợi là những trợ thủ đắc lực của nên mới thể trở thành Tiểu đoàn trưởng khi đầy ba mươi tuổi.

 

Như khá , ở đây đa các Phó tiểu đoàn trưởng đều ngoài ba mươi.

 

Trịnh Thiết Chùy bắt tay Văn Thanh lập tức buông .

 

Ông vui vẻ :

 

“Vợ hâm mộ của cô đấy, mấy ngày nay cứ nhắc về cô suốt!

 

Bảo là xinh đảm đang, Vệ Hạo cưới cô đúng là phúc lớn !"

 

Sau đó ông trêu chọc Vệ Hạo:

 

“Dù thì cũng việc ở đoàn văn công, vợ tìm chắc chắn là trụ cột của đoàn văn công quân khu nhỉ?

 

Văn Thanh hát , dạo bận quá, vẫn thời gian thử.

 

Lần tìm cơ hội giọng hát của cô xem như ?"

 

Vệ Hạo :

 

“Sang một bên , Văn Thanh là do tự cháu tìm đấy, liên quan gì đến cô của cháu cả!

 

quen cô cháu , đó mới quen cháu.

 

Còn về bài hát của cô , các chú chắc chắn radio , chỉ là chú ý đến tên thôi.

 

thì mấy bài hát đó hiện giờ đang lan truyền khắp nam bắc, radio cứ cách một lát là phát mà."

 

Trịnh Thiết Chùy :

 

“Lần đầu tiên thấy Trung đoàn trưởng của chúng nhiều như thế, xem tình cảm của hai sâu đậm!

 

Đồng chí Văn Thanh xuống đây lấy cảm hứng thì lấy vài bài hát thật , để tất cả chúng đều hát nhé!"

 

Văn Thanh mỉm gật đầu:

 

“Xuống đây cảm xúc dạt dào, cũng hai bài, đến lúc đó mời thử xem ai cũng hát ?"

 

Trịnh Thiết Chùy vui mừng :

 

“Được, !

 

Tốt!

 

Tốt!

 

Vậy sẽ rửa tai lắng nhé!"

 

Không khí đạt đến cao trào, đều rộ lên.

 

Vệ Hạo tiếp tục giới thiệu:

 

“Đây là Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 3 Tôn Kiến Thiết và vợ , Thẩm Đào Hoa."

 

Văn Thanh mỉm tiến lên bắt tay từng , Thẩm Đào Hoa phần trầm tĩnh hơn Tưởng Thúy Hoa.

 

lên tiếng, cô chút nũng nịu với Văn Thanh:

 

thích bài ' yêu Tổ quốc' do cô hát, cô thể hát riêng cho một chút ?

 

cũng học theo, nhưng giọng trong radio vang quá, tông cũng cao quá nữa.

 

học mãi , chủ yếu là lên nổi nốt cao!"

 

Văn Thanh nhưng chạm đến đáy mắt:

 

“Ồ?

 

Đó là hạ tông đấy, thực tế khi biểu diễn còn lên thêm hai tông nữa!

 

Nếu cảm thấy tông quá cao mà còn học bài thì e là chút khó khăn.

 

thì bài hát do giọng nữ cao hát mới !"

 

Thực việc Thẩm Đào Hoa bảo Văn Thanh dạy hát hề mang ý .

 

chỉ nhắc nhở mặt ở đây rằng, Văn Thanh chẳng qua cũng chỉ là một hát xướng, giống như phường chèo ngày xưa.

 

Mọi chẳng qua là nể mặt Vệ Hạo mới tâng bốc cô lên cao như .

 

Thẩm Đào Hoa coi trọng Văn Thanh, vì cô nhỏ tuổi hơn mà vị hôn phu chức vụ cao hơn chồng .

 

Không ngờ Văn Thanh nể mặt cô , những đồng ý dạy hát mà còn đáp ứng nguyện vọng hát riêng.

 

Tưởng Thúy Hoa hiểu tâm cơ lắt léo của Thẩm Đào Hoa, nên trực tiếp mở miệng :

 

“Cô Văn Thanh hát?

 

Thế thì đến đoàn văn công Bắc Kinh mà xem biểu diễn!

 

Ở đó sân khấu chuyên nghiệp và nhạc đệm, dàn hợp xướng phía phối hợp thì bài hát cứ cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó!

 

Văn Thanh?"

 

Văn Thanh mỉm nhẹ nhàng gật đầu với Tưởng Thúy Hoa:

 

, thực thích hát hò lắm, biểu diễn mặt nhiều vẫn thấy ngại.

 

Hiện tại việc chính của là sáng tác lời và nhạc, sáng tác xong bài mới thể để thử!"

 

Tưởng Thúy Hoa nhiệt tình tiến lên nắm tay Văn Thanh hỏi:

 

“Chúng cần bếp giúp một tay ?"

 

Văn Thanh lắc đầu:

 

“Chị Ngô vợ Chính ủy chiều nay giúp nhiều việc , giờ chị vẫn đang bận trong bếp, rửa tay chuẩn ăn cơm thôi!"

 

Thẩm Đào Hoa chút vui lẩm bẩm:

 

“Sao ăn cái cơm thôi mà cũng bắt chúng rửa tay?"

 

Tôn Kiến Thiết âm thầm nhéo eo cô một cái, nhỏ giọng mắng:

 

“Cô gì hả?

 

Bảo rửa tay thì cứ rửa !

 

Người chú trọng vệ sinh ?

 

cũng là từ Bắc Kinh đến, cô liệu mà ăn !

 

Cô là cái thá gì chứ?

 

Mà dám bảo dạy hát cho, đừng là vị hôn phu của chức cao hơn một cấp.

 

Cho dù ngang hàng nữa, nhà ở Bắc Kinh quyền thế, cô và bối cảnh gì?

 

Đối đầu với cô , cô Trung đoàn trưởng trù dập ?"

 

Thẩm Đào Hoa dám cãi nửa lời, lủi thủi theo chồng rửa tay.

 

Ngô Mai Hoa đến đông đủ, liền bảo Trịnh Bình, Trịnh An dọn thức ăn lên.

 

Văn Thanh hai món mặn chính, một là thịt kho tàu, món là gà hầm nấm.

 

Nấm là nấm khô mang từ Bắc Kinh đến.

 

Hầm với gà thơm nức mũi.

 

Văn Thanh còn thêm một món bạch tuộc xào lăn, một món vẹm xanh hấp, một món xà lách sốt dầu hào, ốc biển hấp, cua xào cay, dùng ngao một bát canh ngao bí đao, thêm một đĩa nộm rong biển, một đĩa sứa, bày biện đầy ắp cả một bàn.

 

Văn Thanh sợ thức ăn đủ nên đặc biệt nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-107.html.]

 

Nghĩ đến sức ăn của đàn ông, cô còn đặc biệt nấu một nồi cơm lớn.

 

Màn thầu đều xếp sẵn trong chậu, chỉ sợ mời khách ăn cơm mà để khách ăn no!

 

Chương 168 Trăm thái nhân gian bàn tiệc

 

Văn Thanh mang r-ượu cao lương mua ở hợp tác xã , vui vẻ xuống bắt đầu ăn uống linh đình.

 

Một bàn lớn, Trịnh Bình và Trịnh An ăn cùng họ, Văn Thanh bèn chia riêng thức ăn bát nhỏ đặt ở bàn nhỏ bên cạnh.

 

Ngô Mai Hoa dắt con bàn nhỏ, Tưởng Thúy Hoa là nhanh mắt nhất, cũng trực tiếp chạy sang đó cùng.

 

Ngoại trừ nữ chủ nhà là Văn Thanh, bàn ăn chỉ còn Thẩm Đào Hoa một một kiểu điều.

 

Tôn Kiến Thiết hiệu bằng mắt mấy cho vợ nhưng cô chẳng thèm để ý.

 

Mọi đều bàn, Tôn Kiến Thiết cũng tiện nhéo nữa.

 

Chỉ đành để Thẩm Đào Hoa đó, bưng ly r-ượu lên kính Vệ Hạo và Văn Thanh:

 

“Đoàn trưởng Vệ, Văn Thanh , chúng đầu gặp mặt, nào, uống với chị một ly!"

 

Câu khác để ý, nhưng Tôn Kiến Thiết chỉ nhảy dựng lên tát cho vợ một cái.

 

Bản chức vụ thấp hơn Vệ Hạo, dù tuổi tác lớn hơn cũng dám tự xưng là , vợ thì , tự nhận là chị dâu của Vệ Hạo luôn?

 

Người vợ thật chẳng hiểu chuyện gì cả, xem nhanh ch.óng đưa về nhà dạy dỗ thôi.

 

Tôn Kiến Thiết dù gấp gáp đến mấy cũng thể thể hiện lúc .

 

Văn Thanh đối mặt với lời mời r-ượu của Thẩm Đào Hoa thì chút ái ngại bày tỏ:

 

uống r-ượu !

 

dị ứng cồn, uống xong là nổi mẩn đỏ ngứa ngáy lắm!

 

Cho nên bao giờ uống r-ượu cả, nhưng ở đây , xin dùng r-ượu kính một ly!

 

Đây coi như là đầu tiên đến đảo gặp gỡ , gì sơ suất xin lượng thứ!"

 

Trịnh Thiết Chùy cùng các cấp bưng ly r-ượu lên kính Vệ Hạo và Văn Thanh một ly:

 

“Tay nghề thế mà còn bảo sơ suất?

 

Thế thì chúng đây?

 

Cảm ơn sự tiếp đãi của cô, cũng hoan nghênh cô đến đảo lấy cảm hứng!

 

Chúc cô b.út hoa nảy mầm, thêm vài bài hát lòng !

 

Đến lúc cô và Vệ Hạo kết hôn, chúng nhất định đặt chỗ để náo động phòng đấy!"

 

Văn Thanh đỏ mặt, ngượng ngùng :

 

“Đừng trêu cháu nữa mà, Chính ủy!"

 

Vệ Hạo cũng vội vàng bảo vệ thương:

 

“Đừng đùa nữa!

 

da mặt mỏng, chịu nổi những lời đùa cợt của mấy tay lính già các chú !

 

Chúng uống r-ượu , kệ mấy phụ nữ họ."

 

Cánh đàn ông bắt đầu nhập tiệc r-ượu, Văn Thanh tự nhiên cầm bát của sang ở bàn phụ nữ và trẻ em.

 

Tôn Kiến Thiết cuối cùng cũng tìm cơ hội lườm vợ một cái.

 

Thẩm Đào Hoa lúc mới bưng bát, cam lòng chạy sang bàn bên .

 

Ngô Mai Hoa ăn cánh đàn ông đang chén tạc chén thù, với Văn Thanh:

 

“Vẫn là em sắp xếp chu đáo, chúng ngốc mới cùng mâm với họ để họ uống r-ượu!

 

Ngồi cùng thế vẫn tự nhiên hơn.

 

thức ăn chúng cũng để riêng một phần .

 

Đừng cùng mâm với đám đàn ông hôi hám đó, đỡ ám mùi r-ượu!"

 

Thẩm Đào Hoa chút vui:

 

“Thực t.ửu lượng của cũng khá, cũng thích vài ly mà!"

 

Tưởng Thúy Hoa liếc xéo cô một cái :

 

“Thế thì cô lên đó !

 

Ai mà chẳng uống vài chén r-ượu?

 

phụ nữ mà uống với một đám đàn ông thì cái thể thống gì?

 

Hồi hội trưởng phụ nữ ở làng, bắt những trường hợp điển hình thế thiếu !

 

Vợ con nhà lành ai uống r-ượu với đám đàn ông?

 

Ở quê chúng như thế là coi là tác phong đoan chính đấy!"

 

Thẩm Đào Hoa tức đến mức quăng bát cãi một trận với Tưởng Thúy Hoa.

 

Cái đàn bà cứ đối đầu với mãi thế?

 

Nói năng cứ đầy gai nhọn ?

 

Còn ăn xong bắt đầu nâng cao quan điểm ?

 

May mà Ngô Mai Hoa kịp thời lảng sang chuyện khác, hỏi Tưởng Thúy Hoa:

 

“Sao cô đưa con cái theo cùng?

 

Trên đảo trường học các thứ đều đủ, kém gì quê !

 

Cô đưa con theo cùng theo quân, cũng đỡ để Chu Vi Minh nhà cô nhớ mong các con!"

 

Tưởng Thúy Hoa lắc đầu :

 

“Bố chồng nỡ, lão Chu cũng bảo chỉ hai chúng sống đảo là .

 

Không cần thiết đưa chúng theo, ông bà nội quen chúng , để chúng .

 

Ở quê chú thím và ông bà nội chăm sóc, cũng lo lắng gì lớn.

 

cứ ở đây một thời gian cho quen môi trường .

 

Đợi một lát báo cáo theo quân phê duyệt, sẽ về một chuyến.

 

Nếu bố chồng nỡ thì sẽ đưa bọn trẻ theo, nếu nỡ thì tính !"

 

Ngô Mai Hoa hỏi Thẩm Đào Hoa:

 

“Nhà cô thì ?

 

Có đưa con theo quân ?"

 

Thẩm Đào Hoa :

 

còn lâu mới đưa con theo!

 

Có ông bà nội trông giúp thì vấn đề gì chứ?

 

giống cái cô Lý Chiêu Đệ , sinh hai đứa con trai cơ đấy!

 

Bố chồng cưng chiều lắm!

 

Coi như báu vật .

 

Nhà họ Tôn ba em trai, hai chồng đều con trai.

 

Chỉ nhà hai đứa con trai.

 

Bố chồng thiên vị hai đứa nó, ở quê chịu thiệt thòi .

 

Một theo quân là , đưa hai đứa theo gì?

 

Chủ yếu là cái nơi hẻo lánh quá, hải sản ăn thật sự quen.

 

Mấy cái thứ vỏ cứng đặt bàn, thôi thấy tanh ."

 

 

Loading...