Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 109
Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:46:49
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Văn Thanh :
“Không gì , ngày mai em sang nhà chị lấy bát và giỏ, nhân tiện mượn máy khâu nhà chị để may rèm cửa luôn."
Ngô Mai Hoa trả lời:
“Ngày mai chiều em hãy đến nhé!
Chiều chị việc gì, sẽ về dọn dẹp chăn màn một chút."
Văn Thanh gật đầu, hẹn gặp chị chiều mai.
Đợi Ngô Mai Hoa , Vệ Hạo xoa xoa đầu Văn Thanh:
“Hôm nay em vất vả !"
Văn Thanh lắc đầu :
“Mấy việc cũng vất vả lắm, chỉ là cảm thấy trong khu nhà công vụ nhiều kỳ lạ quá.
Vốn dĩ thấy Thẩm Đào Hoa đó đủ đáng ghét , ngờ của Lưu Ủng Quân là thím Lưu và cô vợ trẻ của còn đáng ghét hơn.
Anh thấy cái tướng bốn đứa trẻ ăn cơm , mà thấy buồn nôn.
Em cứ sợ chúng sẽ trộn cả nước mũi cơm mà ăn mất!"
Vệ Hạo lắc đầu :
“Đừng nữa, bắt đầu hình ảnh trong đầu đây.
Thảo nào em nhầm mấy đứa con gái đó thành con trai, là bốn đứa con gái mà đứa nào đứa nấy đều cạo trọc lốc, nước mũi chảy đến tận miệng.
Quần áo thì chẳng rõ màu gì, đặc biệt là cổ tay áo, lau bao nhiêu nước mũi ?
Vợ Lưu Ủng Quân thì rụt rè, còn giữ vệ sinh, quần áo của và con cái đều còn màu nữa.
Nhà đó là mua nổi xà phòng ở quê tìm quả bồ kết ?
Anh thấy lạ là lương của Lưu Ủng Quân hề thấp, mỗi tháng gửi phần lớn lương về quê mà.
Gia đình khó khăn kiểu gì mà đến mức ?
Cả nhà ăn uống kiểu đó, cảm giác như kiếp bao giờ ăn no .
Cứ như là một lũ ngạ quỷ đầu t.h.a.i !
Anh mà là Lưu Ủng Quân, đ-ánh ch-ết cũng cưới vợ như thế, cảm giác mệt mỏi quá!
Anh sắp nôn đến nơi , thể sống như chứ?
Chẳng khác gì quân ăn mày cả."
Văn Thanh đẩy đẩy :
“Ôi dào!
Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, một sẵn sàng đ-ánh một sẵn sàng chịu thì cũng chẳng gì.
Chỉ là tiếp xúc với nhà họ cẩn thận, hôm nay nếu chị Ngô chặn họ bếp, ước chừng bếp nhà em mất hai ba thứ đồ .
May mà em phòng , cất hết đồ đạc kho khóa .
Anh về !
Em cũng mệt , còn cho bát đĩa nồi đun nước sôi để khử trùng nữa.
Nếu thì mấy cái bát đó em đảm bảo sẽ dùng đến thứ hai .
Cũng may là ngay từ đầu em và đều bát ăn riêng, nếu thì đúng là khó chịu ch-ết mất!"
Vệ Hạo gật đầu :
“Vậy nữa, em dọn dẹp một chút nghỉ ngơi sớm !
Sáng mai dẫn họ dã ngoại huấn luyện.
Ước chừng biển từ 3 đến 5 ngày, em chuyện gì thì cứ tìm Chính ủy giúp đỡ giải quyết!"
Văn Thanh :
“Em thì chuyện gì cần Chính ủy giải quyết chứ, cứ yên tâm mà !
Đừng lo, em sẽ sống mà!"
Vệ Hạo chút luyến tiếc ôm Văn Thanh hôn một trận, đó dứt khoát buông cô bước .
Ngày qua ngày, Vệ Hạo thật sự nhịn vất vả.
Vệ Hạo chạy bộ về nghĩ, nhanh ch.óng thúc giục báo cáo kết hôn thôi!
Đợi báo cáo duyệt là lập tức kết hôn với Văn Thanh ngay, đỡ nhịn khổ sở thế !
Sau khi tạm biệt Vệ Hạo, Văn Thanh bếp lấy hết những chiếc bát Ngô Mai Hoa rửa sạch , cho nồi lớn đun sôi nước để tẩy rửa khử trùng.
Cuối cùng Văn Thanh vẫn thấy mấy cái bát đó thuận mắt, lấy từ trong gian một cái tủ khử trùng, cho bộ bát đũa để khử trùng suốt đêm.
Nếu vì bát đũa trong gian chút khác biệt, Văn Thanh vứt hết chỗ để bằng đồ trong gian .
Chủ yếu là mấy cái bát đũa thấy chút ghê .
Văn Thanh là mắc bệnh sạch sẽ quá nặng.
là học y, khó tránh khỏi những điểm chung.
Bàn tay của thím Lưu đó giống hệt như chân gà, đen g-ầy, trong móng tay còn dính đầy bùn.
Bốn đứa trẻ cũng chẳng sạch sẽ hơn là bao?
Đặc biệt là cái nước mũi cứ lủng lẳng mũi, mãi chịu rơi xuống của chúng.
Văn Thanh cả gia đình đó là thấy thoải mái, bát họ dùng qua, Văn Thanh càng thấy ghê hơn.
Chỉ là bát đũa đa đều giống , khi họ ăn xong xếp thành một đống.
Văn Thanh cũng phân biệt cái bát nào là họ dùng qua, nghĩ nghĩ thôi thì kệ .
Nếu một loạt bát mới, việc mời khách mà chỉ thì thành quá kiêu kỳ.
Cùng lắm thì coi như đây là bộ bát đũa chuyên dùng để mời khách, thể dùng cái mới.
Thời đại chú trọng lối sống gian khổ chất phác, Văn Thanh cũng chỉ thở dài bất lực.
Khóa cửa bếp , Văn Thanh rời khỏi bếp thẳng lên phòng sách ở tầng ba.
Vệ Hạo sáng mai năm sáu giờ huấn luyện .
Cô lo cái tủ khử trùng ai phát hiện.
Vốn dĩ tưởng chẳng chuyện gì, Văn Thanh yên tâm ngủ ở nhà đến gần trưa mới tự tỉnh.
Vừa mới vệ sinh cá nhân xong, bước bếp.
Cô định chút gì đó cho ăn, mới thu tủ khử trùng gian.
Còn kịp lấy nồi cơm điện thì thấy tiếng ồn ào bên ngoài.
Văn Thanh mở cửa liền thấy thím Lưu trong đám đông.
Bà thấy Văn Thanh liền lao tới, nắm lấy tay Văn Thanh.
Văn Thanh chút khó hiểu rút tay , cô thích khác chạm .
Huống hồ hạng như thím Lưu càng khiến hận thể tránh xa.
Chương 171 Sự quấy rối vô lý của thím Lưu
Thím Lưu thấy Văn Thanh quẹt nước mắt một cái:
“Cô nhanh theo đến trạm xá!"
Văn Thanh ngơ ngác hỏi:
“Tại cháu đến trạm xá?"
Thím Lưu :
“Hôm qua con cái nhà ăn thức ăn nhà cô về xong là nôn mửa tiêu chảy suốt.
cũng đau bụng, khó chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-109.html.]
Chắc chắn là cô hạ độc trong thức ăn!
Nếu thì thành thế ?
Cô theo trả tiền thu-ốc men, còn bồi thường phí dinh dưỡng cho chúng nữa!"
Văn Thanh chút dở dở :
“Thím đang nhảm cái gì thế?
Hôm qua cháu mời bao nhiêu ăn cơm, đều ăn chỗ thức ăn thừa đó.
Cháu hạ độc thì cũng động cơ chứ?
Cháu hạ độc, xong đến ăn.
Cuối cùng những khác đều , chỉ nhà thím là ?"
Ngô Mai Hoa vốn dĩ ăn cơm trưa xong đang định ở nhà khâu chăn.
Nghe thấy bên ngoài ồn ào, cũng vội vàng chạy , thấy thím Lưu đang quấy nhiễu vô lý, chị liền nhanh ch.óng che chắn cho Văn Thanh ở phía :
“ thím Lưu, thím năng căn cứ, hôm qua chúng đều ăn đồ nhà Văn Thanh, chẳng ai cả, đến lượt thím thì cô hạ độc ?"
Lý Chiêu Đệ lúc hớt ha hớt hải chạy đến, lôi kéo chồng ngoài:
“Mẹ đừng bậy nữa, bác sĩ bảo bọn trẻ và là vì lâu ngày ăn nhiều đồ dầu mỡ.
Đột nhiên ăn quá nhiều đồ b-éo nên khó tiêu thôi.
Mẹ đừng ở đây nhăng cuội nữa, mau theo con về !
Đây là nhà của Đoàn trưởng Vệ đấy.
Nếu đắc tội với thì sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của Ủng Quân mất!"
Thím Lưu đẩy mạnh Lý Chiêu Đệ ngã xuống đất, mặt mày dữ tợn :
“Mày cái gì thế?
Ăn đồ b-éo gì chứ?
Chúng chẳng chỉ ăn hai miếng thịt thôi ?
Có đến mức khó chịu thế ?
Mày đừng cái tên bác sĩ đó bậy, chắc chắn là trúng độc .
Ông đang bao che cho con đàn bà đấy!"
Ngô Mai Hoa vội tiến lên che chở cho Văn Thanh ở phía , chút hung hãn với thím Lưu:
“Bác sĩ các ăn đồ quá b-éo , hôm qua cái bát nước thịt kho tàu đầy mỡ đó bà đều mang trộn cơm ăn sạch còn gì.
Chưa kể các món khác, Văn Thanh đều cho nhiều dầu mỡ.
Chắc chắn là đường ruột của các chịu nổi, còn dám là hạ độc?
Ai rảnh rỗi sinh nông nỗi mà hạ độc hại các ?
Tưởng là nhân vật quan trọng lắm chắc?"
Thím Lưu sở dĩ dám chạy đến chỗ Văn Thanh gây chuyện, chủ yếu là vì Văn Thanh là một cô gái trẻ, da mặt mỏng.
Thím Lưu định bụng tống tiền cô một vớ, dù cô cũng kết hôn với Vệ Hạo.
đối mặt với một Ngô Mai Hoa đầy sức chiến đấu, bà chút chùn bước.
Đừng chồng bà cũng là cấp trực tiếp của con trai , mà đàn bà còn là hiệu trưởng trường tiểu học nữa.
Bà đắc tội nổi loại hung dữ như .
Thím Lưu tối qua con trai mắng cho một trận tơi bời, đảo mấy đụng .
Trong đó một là Trịnh Thiết Chùy, Ngô Mai Hoa là vợ Trịnh Thiết Chùy nên đương nhiên thuộc diện thể đụng tới.
Còn về Văn Thanh, Lưu Ủng Quân còn chẳng buồn nhắc tới, vì trong ý thức của thì Vệ Hạo mới là đắc tội.
Văn Thanh và Vệ Hạo quan hệ mật thiết, nhưng trong mắt Lưu Ủng Quân cô chẳng qua chỉ là một cô gái nhỏ xinh mà thôi.
Đây cũng chính là nguyên nhân căn bản khiến thím Lưu dám đến gây hấn với Văn Thanh.
Thím Lưu chỉ đành mượn sự lôi kéo của Lý Chiêu Đệ để tìm bậc thang xuống:
“Được !
Được !
những học như các cô!
và lũ trẻ coi như chịu thiệt .
Cái đồ đàn bà , mày ở trạm xá chăm sóc bọn trẻ, chạy đến đây gì?
Đừng lôi lôi kéo kéo nữa!
chăm bọn trẻ là việc quan trọng hơn!"
Nói xong hai con lủi thủi chạy mất, Văn Thanh chút ngơ ngác màn kịch đột ngột ập đến đột ngột kết thúc .
Cô nhất thời cũng chẳng gì?
Đám đông xem náo nhiệt cũng nhanh ch.óng tản .
Vốn dĩ chẳng ai nhận đây là nhà mới của Đoàn trưởng, họ xem náo nhiệt là vị hôn thê của Đoàn trưởng, giờ nhận điểm , ai nấy đều vội vàng chạy biến.
Tưởng Thúy Hoa vội vội vàng vàng chạy tới, mới phát hiện màn kịch kết thúc.
Chị thở hổn hển :
“Chị cả nhà thím Lưu trạm xá !
Chị còn đang thắc mắc ở nhà xem chuyện gì?
Bà đến nhà em gây sự ?
Thím Lưu đúng là chẳng dễ đối phó chút nào, ăn đồ nhà xong còn sang trách hạ độc!
là 'lợn rừng ăn cám mịn' mà!"
Ngô Mai Hoa lên tiếng ngắt lời Tưởng Thúy Hoa:
“Được , đừng bàn tán nữa.
Chị em hợp với thím Lưu, thực chuyện cũng dễ hiểu thôi, xem ở quê họ cũng chẳng ăn đồ gì ngon?
Điều chị hiểu là lương của Lưu Ủng Quân thấp, mỗi tháng gửi tiền về nhà cũng ít, ở quê chẳng mua rau dưa gì, đói khát đến mức chứ?"
Thẩm Đào Hoa lúc từ nhảy :
“ , cái Lưu Ủng Quân đó trút bầu tâm sự với Tôn Kiến Thiết nhà .
Anh bảo lấy lương của đem trợ cấp cho em trai và em gái hết.
Lấy tiền đó cưới vợ cho em trai, còn xây thêm một căn nhà cho em trai kết hôn nữa.
Lúc em gái lấy chồng, của hồi môn 100 tệ tiền mặt, còn kèm thêm một chiếc đồng hồ đeo tay nữa.
Chiếc đồng hồ đó vốn là sính lễ kết hôn Lưu Ủng Quân mua cho Lý Chiêu Đệ đấy.
Ở quê thế là của hồi môn đáng nể lắm đúng ?
Chúng hồi đó kết hôn, sính lễ còn đến mười tệ nữa.
Nhà họ Tôn cho sáu tệ sính lễ, nhà đều cho mang theo hết.
Bố coi như là thương lắm mới đóng cho hai cái hòm gỗ long não và một chiếc chăn bông đấy.
Bao nhiêu năm qua, tiền Lưu Ủng Quân gửi về nhà đều đem cho em trai và em gái hết.
Coi như lương của Lưu Ủng Quân nuôi cả một gia đình lớn như đấy!
Đến em gái lấy chồng cũng dùng tiền của !
Còn em trai kết hôn sinh con dùng tiền của xây nhà mới, thì bản đến ở, cũng chẳng cho Lý Chiêu Đệ và lũ trẻ đến ở.
Lưu Ủng Quân mỗi về quê đều ở trong căn nhà cũ của gia đình, còn nhà mới của em trai thì nhất quyết cho ở.