Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 114

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:46:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 178 Dì tìm đến

 

Văn Thanh dám khẳng định thế hiện tại của sẽ khiến nảy sinh nghi ngờ, từ đó ảnh hưởng đến chuyện hôn sự của và Vệ Hạo.

 

Hy vọng và Vệ Hạo kết hôn, báo cáo kết hôn cũng phê duyệt xuống.

 

Cho dù thế của vạch trần, cũng hy vọng đừng liên lụy đến Vệ Hạo mới .

 

Anh vốn dĩ nghi kỵ, mới điều đến hòn đảo xa xôi để vất vả bắt đầu từ đầu.

 

Bây giờ xảy chuyện , lòng Văn Thanh chút tự tin nào, liệu liên lụy đến yêu ?

 

hiện tại dù liên lụy đến Vệ Hạo, Văn Thanh cũng còn cách nào khác.

 

ngờ Hạ Lệ Lệ đột ngột xông , vạch trần thế của cô.

 

Hơn nữa cô chỉ hai vợ chồng Văn Tòng Tâm và Nghiêm Thiến Như tự sát, Văn Thành thì bỏ trốn.

 

Chuyện đó coi như kết thúc một giai đoạn.

 

Không ngờ cha ruột còn gặp , tố giác họ là những kẻ phản bội bỏ trốn.

 

Văn Thanh chút buồn bực, cuộc hôn sự vốn dĩ đang thuận buồm xuôi gió, giờ xem dù cô trưởng thành, cũng trì hoãn một thời gian .

 

Hy vọng đừng hạ phóng đến nơi quá hẻo lánh, phê đấu cũng đừng quá kịch liệt.

 

Nếu Văn Thanh dám chắc nhất định thể vượt qua !

 

Sau cùng thì chuyện dù cô xuyên đến đây, cũng từng trải qua.

 

Nói suông giấy thấy kh-ủng b-ố như , nếu thật sự trải nghiệm thực tế?

 

Văn Thanh khỏi cảm thấy rùng .

 

Nhìn Hạ Lệ Lệ, Văn Thanh hận thể xé nát cô .

 

Mình vốn hề trêu chọc , hết đến khác cứ đối đầu với ?

 

Chuyện đạo nhái bài hát, tính toán, chịu buông tha cho ?

 

Đây là thù hằn gì sâu nặng ?

 

Chẳng lẽ đào mộ tổ tiên nhà Hạ Lệ Lệ?

 

Kiếp Hạ Lệ Lệ mới cứ giấu giấu diếm diếm mà sống ch-ết tha cho như ?

 

cho dù kiếp , cũng nên là nhân vật vật hy sinh trong sách chứ?

 

Làm thù hằn gì với Hạ Lệ Lệ ?

 

Trong sách căn bản nhân vật cơ chứ?

 

Vệ Hạo ở trong cuốn sách đó cũng là vật hy sinh, mất từ sớm .

 

Hạ Lệ Lệ cũng thể là vợ kiếp của ?

 

Không lẽ vì kiếp cướp mất trong lòng của cô , nên cô mới sinh oán hận với ?

 

Vậy rốt cuộc nguyên nhân gì khiến Hạ Lệ Lệ ghét bỏ như , dồn chỗ ch-ết, thậm chí tiếc hy sinh cả bản ?

 

Chuyện rõ rành rành đó, đừng Hạ Lệ Lệ bây giờ tố cáo vẻ như đang chiếm ưu thế.

 

chuyện tinh mắt qua là những thông tin cô thứ cô thể nắm giữ !

 

Vậy tin tức cô từ ?

 

Những thể điều tra rõ nguyên nhân.

 

Hạ Lệ Lệ dù tố cáo thì những ngày tháng cũng sẽ dễ dàng gì !

 

Tại chuyện hại hại như ?

 

não ?

 

Văn Thanh cảm thấy đầu óc chút mơ hồ, những chuyện hiểu , Văn Thanh dứt khoát nghĩ tới nữa.

 

Nghĩ đến việc khi chuyện vỡ lở thể chịu tổn thương, Văn Thanh cảm thấy lòng chút buồn bã.

 

Ba phía thì thầm bàn bạc một hồi lâu vẫy tay, cho đưa Hạ Lệ Lệ ngoài.

 

Văn Thanh nhóm trong văn phòng một cách khó hiểu, đang thấp thỏm lo âu chờ đợi kết quả phán xét dành cho .

 

Cánh cửa mở nữa, lâu một nam một nữ chạy .

 

Người nam là một nước ngoài tóc vàng mắt xanh, nữ thì Văn Thanh rõ mặt mày, bà trực tiếp lao tới, ôm chầm lấy Văn Thanh lóc t.h.ả.m thiết.

 

Văn Thanh ngơ ngác, ch-ết lặng phụ nữ ôm cứ gọi một tiếng:

 

“Chịu khổ !

 

Đứa nhỏ !

 

Đáng thương quá!

 

Cục cưng ơi!

 

Tâm can của ơi!

 

Đau lòng quá!"

 

Văn Thanh xảy chuyện gì?

 

Tại phụ nữ gọi là con?

 

kỹ phụ nữ, quả thật vài phần giống , về tuổi tác dường như cũng khớp!

 

Chẳng lẽ của ?

 

Người đàn ông ngoại quốc lúc đầu im một bên lời nào, đó thấy biểu cảm lúng túng của Văn Thanh, ông mới bước tới vỗ vỗ vai phụ nữ vẫn đang ôm Văn Thanh lóc:

 

“Em bình tĩnh một chút !

 

Để đứa nhỏ thở !

 

Em yêu!

 

Buông tay !

 

Đứa nhỏ sẽ dọa sợ đấy!"

 

Mặc dù ông tiếng Mỹ, nhưng Văn Thanh thuận lợi hiểu ý của ông.

 

Dẫu kiếp trình độ ngoại ngữ của cô cũng thấp!

 

Người phụ nữ cuối cùng cũng chịu buông Văn Thanh , bà nắm tay Văn Thanh tự giới thiệu:

 

“Dì là dì của con.

 

Đứa nhỏ !

 

Dì là chị gái của con, dì tên là Hồ Tuệ Mẫn.

 

Năm đó cả nhà chúng nước ngoài.

 

Dì và con đều ông bà ngoại đưa nước ngoài sinh sống."

 

Sau đó Hồ Tuệ Mẫn chỉ đàn ông ngoại quốc bên cạnh giới thiệu:

 

“Đây là Steven, là chồng mà dì kết hôn khi nước ngoài, ông là Đại sứ của Đại sứ quán Mỹ tại Bắc Kinh.

 

Dì theo ông trở về nước hơn một năm .

 

Đang khắp nơi ngóng tung tích của hai vợ chồng già nhà họ Văn.

 

Cách đây lâu chúng nhận tin, hai họ qua đời .

 

Đến cả Văn Thành cũng rõ tung tích.

 

Nghe là lên núi hái thu-ốc cho cha, dã thú ăn thịt mất .

 

Văn Tòng Tâm vì chuyện mà uất ức ch-ết, còn Nghiêm Thiến Như mắt thấy còn hy vọng sống, cũng trực tiếp treo cổ tự sát.

 

Chúng đến bệnh viện nhỏ ở huyện Thương hỏi thăm xem ai mười bảy năm từng nhận nuôi một bé gái ?

 

thời gian quá lâu , ai còn ký ức về việc cả.

 

Chúng đang lúc sầu lo đến mức còn đường lui, thì ngờ nhận tố cáo cha con phản bội bỏ trốn nước ngoài.

 

Con là đứa nhỏ của em gái nhà chúng .

 

Dì suýt chút nữa định tự đến đó tìm con, bên Bộ Ngoại giao đưa con về Bắc Kinh.

 

Con cần cho dì xem nốt ruồi đỏ lòng bàn chân nữa .

 

Mắt mày của con giống hệt em gái dì và dì lúc còn trẻ.

 

Con mà đứa nhỏ nhà chúng thì mới là chuyện lạ.

 

Đến cả dáng cũng di truyền sự nhỏ nhắn xinh xắn của em gái dì, cao xấp xỉ dì luôn!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-114.html.]

 

Văn Thanh mơ mơ màng màng phụ nữ mắt giải thích một hồi mới hiểu , sắp gặp họa !

 

cư nhiên là dì ruột của , về nước tìm .

 

Thời kỳ hai nước thiết lập quan hệ ngoại giao vài năm .

 

Dượng của Văn Thanh là Đại sứ của Đại sứ quán.

 

Hai vợ chồng thể là những nhân vật địa vị cao và quyền lực.

 

những nguy hiểm, mà ngược còn trở thành cầu nối cho tình hữu nghị, từ đây coi như lá bùa hộ mệnh.

 

Thậm chí nếu ai lấy thế của cô để gây chuyện, ước chừng cũng ảnh hưởng nổi đến cô nữa.

 

Dì Hồ Tuệ Mẫn và dượng tên Steven khi , ba thẩm vấn cô lúc nãy đều nhanh ch.óng rút lui.

 

Điều lên thái độ của quốc gia đối với phận của cô, Văn Thanh lúc buông lỏng trái tim đang treo ngược xuống.

 

Hồ Tuệ Mẫn Văn Thanh, chút cảm khái ôm lấy cô lên.

 

:

 

“Đứa nhỏ ơi!

 

Sao mà đáng thương thế !

 

Ông bà nội còn gặp còn nữa !

 

Bác thì chạy mất!

 

Con mà lớn lên một chứ?

 

cha nuôi của con mất từ sớm, nuôi còn bỏ mặc con để lấy chồng khác!

 

Đứa nhỏ đáng thương của dì ơi!

 

Con chịu khổ !

 

Đều tại mụ già ch-ết tiệt , bỏ rơi con ở bệnh viện!

 

Làm hại cục cưng của dì!

 

Ngay cả bên cạnh cha cũng từng ở một ngày nào!

 

Đứa nhỏ đáng thương quá!"

 

Chương 179 Mẹ cuối cùng cũng tìm con

 

Văn Thanh cầu cứu về phía dượng Steven, ông nhún vai một động tác biểu thị sự vô năng vi lực.

 

Văn Thanh chỉ thể ôm lấy dì Hồ Tuệ Mẫn, nghĩ cách chuyển chủ đề.

 

Cô vỗ vỗ lưng Hồ Tuệ Mẫn :

 

“Không dì ơi!

 

Bây giờ con vẫn mà, hai chúng nhận .

 

Đây là chuyện vui lớn lao bao!

 

Dì đừng nữa, cho con cha con hiện giờ đang ở ?

 

Ông bà ngoại thì ?"

 

Hồ Tuệ Mẫn lúc mới thở phào một dài, mới thả lỏng mà ngừng .

 

Tay vẫn nắm lấy tay Văn Thanh buông, hai xuống chiếc ghế bên cạnh bàn họp.

 

Hồ Tuệ Mẫn bắt đầu giới thiệu tình hình:

 

“Lúc đầu chồng dì ly hôn với dì chính là vì thế của dì.

 

Ông sợ gia đình chúng sẽ liên lụy đến ông .

 

Ông bà ngoại thấy nhà họ Văn lật đổ, cũng trốn thoát .

 

Có lẽ con , nhà họ Hồ tiền, kinh doanh lớn.

 

Ông ngoại con thông minh, từ sớm đưa hai của con nước ngoài, bao giờ để về nhà nữa.

 

Sau đó còn chuyển một lượng lớn gia sản, hiến tặng bộ bất động sản.

 

Ngoại trừ ngôi nhà tổ, ông để một cửa hiệu nào, hiến thì cũng bán hết.

 

Ông phát hiện trong nước thể ở nữa, bèn tìm cách nhân lúc loạn lạc đưa chị em chúng dì chạy trốn sang Cảng Thành.

 

Vốn dĩ đưa con là Hồ Tuệ Chân theo, kết quả chạy về quê gặp cuối, mới ba năm qua chịu những khổ cực gì?

 

Mẹ con lúc đó đờ đẫn, chút ngây dại .

 

Ông bà ngoại quyết định ngay lập tức, đưa trốn cùng.

 

Không ngờ cha con là Văn Vũ cũng đuổi theo tới, và bày tỏ sẵn lòng chạy trốn cùng chúng dì.

 

Thế là cả gia đình chúng dì lặn lội đến Cảng Thành, lâu lên tàu du lịch Mỹ.

 

đó quen Steven và kết hôn với ông .

 

Cha con dựa gia sản gửi đó và hai của con bắt đầu gây dựng sự nghiệp, kinh doanh.

 

Sau một thời gian điều trị, con hồi phục sức khỏe.

 

Con cũng còn hai đứa em trai sinh đôi nữa.

 

Lúc đầu mỗi khi nhắc đến con, con đau lòng khôn xiết.

 

Vừa dượng Steven của con điều đến đây Đại sứ, dì quyết định theo ông .

 

Hiện tại hai nước giao hảo, chúng với phận là Đại sứ tôn quý, tìm cháu gái của chắc là thôi.

 

Sau khi xác định chắc chắn sẽ mang nguy hiểm cho con, chúng mới bắt đầu đăng thông báo tìm .

 

Đáng tiếc là lấy một chút tin tức gì về con, dì sắp tuyệt vọng .

 

Chỉ là ngờ tìm thấy đang buồn rầu, thì cô gái tên Hạ Lệ Lệ thư nặc danh tố cáo con.

 

Người của Bộ Ngoại giao ở bên thuận theo dấu bưu điện bức thư tố cáo cô gửi tìm .

 

Chúng dì lúc mới con hiện giờ nổi tiếng.

 

Mẹ con lúc trẻ thích ca hát, nhảy múa.

 

Không ngờ con di truyền phần gen của .

 

Chúng dì đều qua những bài hát của con, con tài!"

 

Lúc Steven vội vàng tìm kiếm sự tồn tại, ôm lấy Hồ Tuệ Mẫn, dùng tiếng Mỹ giơ ngón tay cái lên khen ngợi Văn Thanh:

 

“Dượng bài hát của con, thật sự !

 

Tuy dượng ý nghĩa lời bài hát, nhưng giai đoạn bắt tai, vô cùng mạnh mẽ hào hùng.

 

Dượng thích !

 

Chúng khiến dượng cảm thấy nhiệt huyết dâng trào!"

 

Hồ Tuệ Linh (Tuệ Mẫn) đang định đẩy cái ông ngốc , cháu gái còn hiểu ông ?

 

Không ngờ Văn Thanh những hiểu mà còn đáp ông:

 

“Dượng Steven, nếu dượng thích con thể dịch lời bài hát cho dượng .

 

Cái khá phù hợp với quốc tình của đất nước chúng con, lẽ đối với thì khó hiểu một chút.

 

Cho nên dượng giai điệu cũng lắm !"

 

Hồ Tuệ Mẫn kinh ngạc hỏi:

 

“Văn Thanh, con cái ?

 

Tiếng Mỹ chuẩn và lưu loát quá!

 

Không hề chút rào cản nào!"

 

Văn Thanh bỗng chốc sững , đây là những thứ học từ kiếp .

 

Mình nhất thời đắc ý, quên mất che giấu !

 

Cô chỉ thể thần bí :

 

“Con lén học đấy ạ.

 

Con thích học ngôn ngữ.

 

Lúc xuống nông thôn học mấy thứ tiếng, cùng với một vị giáo sư ở trong chuồng bò.

 

Chỉ là dám một cách quang minh chính đại, lén lút giữ trong lòng thôi ạ."

 

 

Loading...